NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 563: Hóa ra còn có hàng xóm

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:17
Lượt xem: 143

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung bắt đầu mất kiên nhẫn, ánh mắt vui liếc Tả Nghiêu: "Tả đại nhân, chuyện bạc cứu trợ thiên tai còn tra đến ngày tháng năm nào, thể cứ ở mãi trong nha môn của ông . Ông là Huyện lệnh Ngự Phủ, nha môn mở cửa là để giải oan cho dân. Bổn vương cứ ở đây khiến ông lo sợ, e dè, Bổn vương cũng thấy thoải mái. Chi bằng tạo thuận lợi cho cả đôi bên?"

Lời chặn họng Tả Nghiêu .

Thế là ngày hôm , bọn họ "chuyển nhà".

"Nhà" mới ở phía Tây thành, là một tòa nhà mới cũng chẳng cũ. Vì Ngự Phủ ít ngoài lui tới, nên tòa nhà vốn dùng để cho thuê nghỉ mát bỏ trống nhiều năm. Lần khó khăn lắm mới "cho thuê" , chủ nhà hận thể quỳ xuống l.i.ế.m gót chân kim chủ.

Chưa đầy một ngày, cả tòa nhà dọn dẹp sạch bong kin kít. Đồ hỏng thì sửa, đồ bỏ thì vứt, đồ thiếu thì mua thêm! Kiểm tra kỹ càng mấy lượt mới dám giao nhà.

Đường Tư thích chỗ , bước la lên là đủ rộng, đủ , còn tính toán sai dựng cho cô một cái đài luyện võ ở sân .

Trái ngược với cô nàng, Mạc Nhược thì thái độ lạnh nhạt, đến nơi đặt m.ô.n.g ngay xuống bậc cửa, ngả dựa cột, lười biếng phơi nắng. Chuyển nhà chuyển nhà với chẳng quan trọng, bầu rượu là đủ !

Kỷ Vân Thư ôm hai chiếc hộp gỗ đàn hương của bước , bước chân khựng , sang với Cảnh Dung: "Nhà rộng thật."

"Ừ, tốn ít bạc ."

"Người của chúng ít."

"Ừ, như ở mới thoải mái."

"Phòng ốc cũng nhiều nhỉ?"

"Ừ, ít."

Cái tâm tư nhỏ nhặt của cô Cảnh Dung thấu, hất cằm: "Nói thẳng ."

Cô cũng chẳng giấu giếm nữa: "Ta cho T.ử Khâm thăm Tạ đại nương . Bà sức khỏe yếu, sống một trong căn nhà dột nát, ai chăm sóc. Đã định giúp bà tra án con gái, đón bà về đây? Nếu chuyện gì cần hỏi cũng đỡ chạy chạy , bên cạnh bà cũng trông nom."

"Bổn vương cũng nghĩ như ."

"Ngươi đồng ý ?"

Hắn giữ vẻ mặt bình thản, từ tốn : "Bổn vương sớm cho đón bà về . Hiện giờ đang ở sân ."

Trời ạ, ngài đúng là con giun trong bụng mà. Kỷ Vân Thư mỉm .

"Chút tâm tư đó của nàng, Bổn vương còn lạ gì nữa?"

Sao câu cứ như kiểu "Cô chổng m.ô.n.g lên là cô định đ.á.n.h rắm kiểu gì" . Cảnh Dung ưỡn n.g.ự.c trong, dáng vẻ ngạo nghễ, ... gợi đòn.

Thời T.ử Nhiên theo , nhưng mới bước sân, tai trái khẽ động, ánh mắt mang theo sát khí liếc về phía nóc nhà bên cạnh. Trên ngón tay từ lúc nào kẹp một viên đá nhỏ, vung tay b.ắ.n mạnh về hướng đó.

Vút một tiếng!

Tốc độ cực nhanh, dấu vết viên đá xé gió lướt qua gần như thể thấy bằng mắt thường. Chỉ thấy nóc nhà nhảy xuống, đồng thời bắt gọn viên đá phóng tới.

Thời T.ử Khâm tiếp đất nhẹ nhàng, mặt , tùy tiện ném viên đá đang kẹp giữa ngón tay . Lực ném tuy lớn nhưng viên đá đập cột gỗ đỏ bên cạnh găm sâu trong gỗ.

"Ta kẻ thù của ngươi.”

Cô lạnh lùng .

Thời T.ử Nhiên bắt đầu giáo huấn: "Muội xem, bao nhiêu năm mà vẫn thích lén lén lút lút như thế."

"Thói quen ."

"Thế thì cũng sửa . May mà thứ cầm là con dao, nếu c.h.ế.t sớm .”

Hắn chuyện chẳng chút khách khí.

Thời T.ử Khâm thì thản nhiên gõ gõ thanh kiếm trong tay, vẻ mặt khinh thường: "Huynh còn đủ bản lĩnh để g.i.ế.c ."

Nói xong, cô lưng bỏ thẳng, thèm ngoái đầu .

Phía , Thời T.ử Nhiên càu nhàu: "Cái tính nết của ngày càng lạnh lùng đấy. Ta ở đây nửa năm, về gặp mặt cũng chẳng nhiệt tình chút nào, còn coi là ca ca nữa hả?"

"Không."

Một câu lạnh băng quăng ngược , khiến tức ách!

Từ nhỏ, Thời T.ử Nhiên vô cùng ghét bỏ đứa ! Không thương, mà vì con bé tay còn độc hơn cả , ít , kiệm lời, bao giờ thừa nửa câu.

Lang Bạc bên cạnh thầm, vỗ vỗ vai : "Ta , hai các nào gặp cũng thích cấu xé thế, đều là của Vương gia cả, hà tất như kẻ thù."

Phì!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-563-hoa-ra-con-co-hang-xom.html.]

Thời T.ử Nhiên lườm: "Ngươi mới là của Vương gia.”

Nói khinh bỉ liếc Lang Bạc một cái, cũng bỏ nốt.

Lang Bạc cạn lời!

"Ta gì sai ? Chúng vốn dĩ là của Vương gia mà."

Kỷ Vân Thư thu hết cảnh tượng mắt, nhịn bật .

Đôi khi cô cảm thấy chắc chắn xuyên nhầm chỗ . Người Vương gia thời xưa thường cao ngạo lạnh lùng, ít ít , đằng cái vị Vương gia cô gặp là một tên "tưng tửng", mồm miệng còn độc địa. Không những thế, ngay cả đám thuộc hạ bên cạnh cũng mỗi một vẻ, kỳ quái đủ đường.

Ví dụ như Lang Bạc! Ví dụ như Thời T.ử Nhiên! Lại ví dụ như... đám trong hoàng thất .

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Kỷ Vân Thư tìm Tạ đại nương.

Cảnh Dung chu đáo, những đón về mà còn sắp xếp cho bà hai nha đầu hầu hạ. Thấy cô đến, Tạ đại nương định quỳ xuống cảm tạ. Cô vội đỡ bà dậy, dìu bà xuống bàn.

"Bà sức khỏe , cần hành lễ lớn như , dù bà cũng là bậc trưởng bối."

"Kỷ , già thật cảm tạ ngài thế nào."

"Những lời cần cảm tạ, đường hết ."

Tạ đại nương vô cùng cảm kích.

Kỷ Vân Thư : "Ta đến để báo cho bà , tra án cần khai quan, hài cốt con gái bà đến lúc đó sẽ chuyển về đây, cho nên..."

"Chỉ cần đòi công đạo cho con gái già, cứ chủ."

"Bà yên tâm, sẽ cố gắng hết sức."

Cô an ủi thêm vài câu mới rời .

Trở về viện của , bỗng nhiên từ bên bức tường một quả cầu bay vèo qua, rơi ngay xuống chân cô.

Hửm? Ai mà nhàn rỗi thế ?

Cô nhặt quả cầu lên, cầm tay quan sát kỹ. Đây là quả cầu bằng lông ngỗng, gia công tuy tinh xảo nhưng bền.

"Ca ca, cái đó là của ."

Giọng lanh lảnh, non nớt vang lên.

Nhìn theo hướng phát tiếng , cô thấy một cô bé đang chật vật bám đầu tường, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt to tròn ngập nước chớp chớp. Đứa trẻ chừng mười tuổi.

Kỷ Vân Thư giơ quả cầu trong tay lên: "Của ?"

"Vâng."

"Được, đá trả cho ."

Kỷ Vân Thư nhấc chân, đá quả cầu bay qua bức tường.

Cô bé tít mắt: "Cảm ơn ca ca."

"Không chi."

Cô bé bèn tụt xuống khỏi đầu tường.

Thật ngờ, hóa còn hàng xóm.

Kỷ Vân Thư gọi Xảo Nhi hỏi: "Em nhà bên cạnh là ai ?"

Xảo Nhi đáp: "Bên cạnh là một tiệm nhuộm vải, mở mấy chục năm ạ."

"Có một cô bé con ?"

"Vâng, cô bé nhà đó tên là Tịch Nguyệt, mới mười tuổi, dễ thương lắm, còn thông minh, cầm kỳ thi họa gì là , mồm miệng cũng lanh lợi, gặp ai cũng chào, dân Ngự Phủ chúng ai cũng quý cô bé."

"Ồ?"

Kỷ Vân Thư về phía bức tường. Cười nhẹ.

 

 

Loading...