NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 56: Kỷ Bùi

Cập nhật lúc: 2025-12-05 06:56:49
Lượt xem: 398

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay đầy m.á.u khiến Loan Nhi hoảng hốt tột độ!

Hôm nay lúc Kỷ Vân Thư ngoài, lẽ cô nên ngăn cản mới . Tiểu thư rõ ràng đang thương, cô sống c.h.ế.t cản mới đúng chứ.

Nhìn thấy áo lưng tiểu thư đẫm máu, cô lo sợ.

Kỷ Vân Thư một tay chống lên khung cửa, ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên.

"Đỡ trong."

Loan Nhi hoảng quá nên đơ một lúc, tiếng Kỷ Vân Thư mới run rẩy đỡ cô phòng.

Vội vàng lấy chậu nước nóng, cởi bỏ bộ y phục đẫm m.á.u Kỷ Vân Thư, để lộ tấm lưng trần chỉ còn mặc yếm.

Không thì thôi, Loan Nhi sợ c.h.ế.t khiếp.

Mấy vết thương đang lành miệng lưng toác , rỉ máu.

"Tiểu thư, em tìm đại phu." Loan Nhi quệt nước mắt.

Định thì Kỷ Vân Thư kéo .

"Đừng , trong tủ thuốc, bôi t.h.u.ố.c cho ."

" mà..."

"Mau ."

Loan Nhi lay chuyển cô, lau nước mắt lấy t.h.u.ố.c và băng gạc.

Cẩn thận dùng nước ấm lau sạch vết thương, bôi thuốc, băng bó.

Lại quần áo sạch cho tiểu thư, loay hoay mãi mới xong.

Kỷ Vân Thư sấp giường, cơn đau lưng nhờ t.h.u.ố.c cũng dịu phần nào.

Loan Nhi đang bưng chậu nước m.á.u cửa thì đụng một .

"Nhị tiểu thư?"

Kỷ Uyển Hân ở cửa, thấy chậu nước m.á.u tay Loan Nhi cũng giật .

"Chuyện ?" Cô hỏi Loan Nhi.

Ánh mắt Loan Nhi liếc trong phòng, đầy vẻ xót xa.

Kỷ Uyển Hân vội bước , thấy Kỷ Vân Thư đang sấp giường.

Vội vàng tới: "Vân Thư, ?" Vừa nhẹ nhàng vén chăn lên, thấy tấm lưng quấn băng gạc trắng toát, cô cũng hiểu phần nào.

"Vết thương nứt ? Sao mời đại phu đến xem?" Nói xong, Kỷ Uyển Hân định sai nha của mời đại phu.

"Tỷ tỷ, cần , vết thương nhỏ thôi, bôi t.h.u.ố.c , cần phiền phức." Kỷ Vân Thư .

"Sao gọi là phiền phức chứ? Vết thương lưng thể coi thường , nếu để di chứng..." Nói đến đây, Kỷ Uyển Hân thở dài, đau lòng nắm lấy bàn tay để ngoài chăn của Kỷ Vân Thư.

Lạnh ngắt!

Kỷ Uyển Hân hiệu cho nha của lui ngoài!

Đợi nha khuất...

"Muội cũng bướng thật, nhận với cha một câu thì ? Roi đó mà chịu nổi? Muội còn nhớ , đánh, hôn mê mấy ngày liền, nếu cố giữ tàn, e là..." Đã c.h.ế.t !

Kỷ Uyển Hân vô cùng thương xót cô em gái , đôi mắt hạnh đẫm lệ!

Những lời thương xót đổi là nụ yếu ớt, trắng bệch của Kỷ Vân Thư.

"Linh Chi thương tay, tam ca bèn chạy đến đập phá viện của một trận. Tổ mẫu cưng chiều con bé như thế, chịu bỏ qua? E là chính bản Linh Chi cũng sẽ suốt ngày đến tìm gây sự. Tỷ đấy, sợ nhất là trẻ con. Nếu chịu mấy roi , thể yên ?" Giọng điệu thản nhiên, nhưng nhiều hơn là sự yếu đuối.

"Ở đây ngoài, thật với ."

"Muội hiểu ý tỷ tỷ."

"Muội vẫn đang đợi Kỷ Bùi, đúng ?"

Kỷ Vân Thư cau mày.

Kỷ Bùi, hai chữ hai năm nay Kỷ Vân Thư từng nhắc đến một .

Hôm nay từ miệng Kỷ Uyển Hân, tim cô như kiến bò, ngứa ngáy mà gãi .

Úp mặt xuống gối, cô nghiêng đầu, chút trốn tránh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-56-ky-bui.html.]

Kỷ Uyển Hân dường như thấu cô, khuyên nhủ: "Kỷ Bùi hai năm , còn khổ sở chờ đợi gì? Biết sẽ chẳng bao giờ nữa, lời hứa giữa hai cũng quên từ lâu . Vân Thư, cần gì khổ như ?"

"Nhị tỷ, tỷ đừng nữa."

"Ta chỉ là đành lòng như thế , giữ mãi một lời hứa miệng, giữ mãi cái viện trống hoác , đáng ?" Dường như , cô tiếp: "Muội rõ ràng gả Vệ phủ mà vẫn nhẫn nhịn. Nếu , tuyệt đối sẽ đợi Kỷ Bùi nữa, rời khỏi Kỷ gia, rời khỏi Cẩm Giang."

Đầy vẻ bất bình!

Cảm xúc từ , Kỷ Vân Thư cũng chẳng hiểu nổi!

Kỷ Uyển Hân rốt cuộc vẫn hiểu Kỷ Vân Thư.

nhạt nhẽo vô vị, cái gì cũng quan tâm, càng tự khổ .

Mà là cô hứa sẽ đợi thì nhất định sẽ đợi.

"Rời khỏi Kỷ gia thì dễ, rời khỏi Cẩm Giang cũng dễ, nhưng... nếu , Kỷ Bùi trở về, tìm ?" Giọng như vọng về từ thung lũng sâu thẳm.

" nhẫn nhịn thế , cuối cùng chịu thiệt thòi là ."

"Muội rõ."

Giọng điệu khẳng định!

, Kỷ Vân Thư như thế quá cố chấp!

Cố chấp đến mức thiên chấp!

hứa đợi, nhất định sẽ đợi, hẹn ước hai năm vẫn đến hạn mà!

Lắc đầu, Kỷ Uyển Hân gì nữa, ngàn lời khuyên nhủ cuối cùng hóa thành tiếng thở dài.

Cô ém góc chăn cho Kỷ Vân Thư.

"Muội nghỉ ngơi cho , lát nữa sẽ bảo Đông Nhi mang ít t.h.u.ố.c bổ sang. Muội dưỡng thương cho khỏe , chuyện khác tạm gác sang một bên."

Những lời dặn dò của cô, Kỷ Vân Thư đều .

Trước khi , ánh mắt Kỷ Uyển Hân vẫn tràn đầy vẻ xót xa.

Đêm đó, Kỷ Vân Thư đau đến mức c.ắ.n răng ngủ . Nỗi đau đó đến từ vết thương lưng.

Mà còn đến từ cái tên Kỷ Bùi.

Về Kỷ Bùi, Kỷ Vân Thư từng với ai.

càng là điều cấm kỵ trong miệng cả nhà họ Kỷ!

Không nhắc, .

Ngay cả Kỷ Linh Chi mới tám tuổi cũng bao giờ dám nhắc đến!

Cứ như thể đó chỉ sống trong một thế giới ảo ảnh.

Kỷ Vân Thư rõ, Kỷ Bùi là thật, giữa họ cũng thực sự tồn tại một đoạn hồi ức đẽ và khắc cốt ghi tâm!

Mùa đông năm , hoa mai nở rộ.

Dưới gốc mai, Kỷ Bùi mày kiếm mắt sáng, diện mạo thanh tú, phong độ ngời ngời, dường như từ ngữ nhất đều dành cho .

Hắn ngắt một cành mai, đặt tay Kỷ Vân Thư.

Dịu dàng vô cùng!

"Thư nhi, hứa với , nhất định đợi . Hai năm , nhất định sẽ công thành danh toại trở về, cưới nàng vợ!"

Kỷ Bùi mang khí chất thư sinh , thật sự đẽ.

Ánh mắt như bầu trời đêm tháng bảy tháng tám, lấp lánh ánh sáng, dường như sưởi ấm lòng .

Chính vì thiếu niên , vì lời hứa , Kỷ Vân Thư đợi gần hai năm.

...

Đêm cuối cùng cũng qua, nỗi đau đớn giày vò Kỷ Vân Thư cả một đêm.

Gần sáng cô mới chợp mắt một chút, khi tỉnh dậy, gối ướt đẫm một mảng lớn.

Không phân biệt là nước mắt mồ hôi!

 

 

Loading...