" là đồ nhát gan."
Cô nương hừ một tiếng: "Nếu thấy tiền thì bổn cô nương thèm hầu hạ."
"Chứ còn gì nữa?"
Vuốt đuôi ngựa là thế đấy.
Hai cô nương cũng dắt bỏ .
Vở kịch đúng là vô lý đùng đùng!
Kỷ Vân Thư xem mà ngơ ngác.
Cảnh Dung nhịn , thu con d.a.o găm bàn về, đồng thời hỏi Kỷ Vân Thư một câu: "Nhìn rõ ?"
Lại lắc đầu?
"Nàng xem Kiều công t.ử , chẳng chút nóng nảy nào, quả thực nhát gan đến bất ngờ. Một như , liệu dám g.i.ế.c ?"
À!
Hóa cố tình chọc giận Kiều T.ử Hoa.
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ, hình ảnh Kiều T.ử Hoa bỏ chạy trối c.h.ế.t vẫn còn in trong đầu cô. Người như mà g.i.ế.c ư?
mà...
"Hắn đừng quên, thường xuyên đến đây uống rượu. Một trong trạng thái say rượu, nhiều lúc sẽ những chuyện mà bình thường dám . Cho nên say rượu g.i.ế.c cũng là lý."
"Vậy là... theo xem ."
"Cái gì?"
Cô Cảnh Dung kéo , rời khỏi kỹ viện, vội vã đuổi theo Kiều T.ử Hoa bỏ chạy.
Trên phố, phủi vết nước áo.
là một ưa sạch sẽ.
Lúc đang là buổi trưa, phố đông qua . Cũng tên Kiều T.ử Hoa đó đường đang vội , như ma đuổi, đ.â.m sầm một ông lão đang gánh một gánh gà.
Ông lão tuổi cao, cú va chạm rơi cả gánh xuống, hai cái lồng gà to đập xuống đất.
Người cũng ngã lăn .
"Cục tác... cục tác..."
Cửa lồng bung , gà bên trong ùa , chạy tán loạn khắp nơi.
Con thì chạy thẳng, chui đám qua đường, con thì bay lên, đậu sạp hàng của tiểu thương bên cạnh, cánh vỗ phành phạch, náo loạn cả một vùng.
Ông lão đất, hai tay đập đập xuống đất, gào t.h.ả.m thiết: "Gà của , gà của ..."
Đó là mạng sống của ông, khó khăn lắm mới nuôi mấy con gà, định mang chợ bán, ai ngờ chạy mất, thế thì ông thà c.h.ế.t cho xong.
Ngay khi gà từ trong lồng xổng , Kiều T.ử Hoa như gặp ma, hét lên một tiếng thất thanh, co rúm cổ và vai , hai mắt trợn trừng, sợ hãi lũ gà đang bay nhảy tán loạn khắp nơi.
Hắn dường như sợ đến ngây , hai chân run rẩy hồi lâu, rùng một cái lao đám đông, biến mất tăm.
Ông lão thấy kẻ gây họa bỏ chạy, đau dậy nổi, bèn gân cổ lên gào: "Ối trời ơi, chạy mất , gà của , đền gà cho ."
Mười mấy con gà náo loạn cả khu vực .
Vải vóc sạch sẽ của tiểu thương gà giẫm bẩn thỉu, quán mì bên cạnh thì lông gà bay tứ tung...
Kỷ Vân Thư thấy thế bèn kéo Cảnh Dung một cái: "Nhanh lên, giúp bắt gà."
"Cái gì?"
Hắn đầu , thấy xắn tay áo bắt gà .
Cảnh Dung cảnh tượng hỗn loạn mắt, bất lực, đành xắn tay áo theo.
Gia nhập biệt đội bắt gà!
Mất gần nửa nén nhang mới tóm hết lũ gà nhốt lồng.
Mệt bở tai!
Ông lão rối rít cảm ơn.
Quần áo hai bẩn thỉu nhếch nhác, thậm chí còn cào rách mấy chỗ, và đầu dính đầy lông gà.
Mặt mũi cũng lem luốc.
Phụt!
Nhìn thấy bộ dạng của Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư nhịn .
Cảnh Dung hít sâu một kìm nén.
Hắn nhịn.
Dù từ khi gặp phụ nữ , cái gì cũng .
Lúc , mấy tiểu thương bên cạnh đùng đùng nổi giận xông , từng một chìa tay đòi tiền ông lão.
"Ông xem gà nhà ông hỏng đồ của thế nào ? Mau đền tiền đây."
"Mấy cái đèn lồng của cào rách hết , bán nữa."
"Còn vải vóc của nữa, ông xem, bẩn hết cả ."
"Mì của cũng gà nhà ông mổ, ai dám đến quán ăn mì nữa."
"Mau đền tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-557-biet-doi-bat-ga.html.]
"Đền tiền!"
...
Chủ nợ đến tận cửa!
Ông lão còng lưng, vẻ mặt sầu khổ khó xử, dang hai tay: "Các vị đại gia, các vị ơn phước, tiền."
"Bớt nhảm, nếu tiền đền cho bọn thì lấy gà của ông gán nợ ."
"Không , dựa mấy con gà nuôi cả nhà, bà lão nhà còn trông chờ bán gà mua t.h.u.ố.c đấy."
"Ông nuôi gia đình, chúng cũng nuôi gia đình."
Nói , đám đó định mở lồng bắt gà.
"Khoan ."
Cảnh Dung lấy một túi bạc, lấy vài thỏi đưa cho một trong đó: "Đủ ?"
Đủ!
Quá đủ!
Người đó cầm bạc tít mắt, vội vàng chia cho .
Sau đó, Cảnh Dung nhét hết bạc còn tay ông lão: "Số gà coi như mua, ông mang đến nha môn ."
Người của nha môn?
Ông lão ngẩn một chút, vội vàng hồn, kêu lên một tiếng: "Quý nhân ơi."
Mắt đẫm lệ, định quỳ xuống tạ ơn thì vội vàng đỡ dậy.
"Không cần , mau mang gà đến nha môn, bốc t.h.u.ố.c ."
"Vâng , đa tạ hai vị công tử."
Ông lão gánh hàng về phía nha môn.
Lúc Cảnh Dung mới sang khuôn mặt đang trộm của Kỷ Vân Thư.
Hắn nghiêm mặt: "Nàng cũng chẳng khá hơn bổn vương , , mau về thôi."
Rồi bỏ .
Cô vội vàng đuổi theo bước chân .
Về đến nha môn, Cảnh Dung kéo cô cửa , ôm cô nhảy tường .
Dù thì bộ dạng bây giờ mà bắt gặp thì mất hình tượng quá.
mà...
lúc về Bắc Uyển, xui xẻo đụng Tả Nghiêu.
Nhìn thấy hai bẩn thỉu nhếch nhác, tóc tai rối bù, đầy lông gà, Tả Nghiêu sững sờ.
"Hai vị là?"
Cảnh Dung mặt lạnh tanh, dáng Vương gia, chắp tay lưng: "Sao thế? Mới mấy canh giờ gặp, Tả đại nhân nhận bổn vương ?"
Tuy quần áo đầu tóc lộn xộn nhưng khí thế uy nghiêm vẫn giảm nửa phần, khí chất cao quý thậm chí chẳng hề ảnh hưởng.
Tả Nghiêu kinh ngạc, vội vàng chắp tay: "Hóa là Vương gia, là hạ quan mắt kém, Vương gia về , xin Vương gia thứ tội."
"Bổn vương và Kỷ chơi mệt nên về."
" Vương gia thế là...?”
Ông từ đầu đến chân.
"Ngươi cần quản nhiều, lui xuống ."
"Vâng.”
Tả Nghiêu dám nhiều, vội vàng lui .
Kỷ Vân Thư che miệng , đến bên cạnh : "Vương gia tài bắt gà đấy chứ, bách phát bách trúng."
Rõ ràng là khen ngợi, nhưng vài phần mỉa mai.
Định đáp trả thì hình nhỏ bé vượt qua thẳng.
Cảnh Dung nén cục tức, gọi một tiếng "Lang Bạc".
Lang Bạc từ trong bóng tối nhảy , hầu bên cạnh.
"Vừa ngươi ?"
"Vẫn luôn theo Vương gia mà.”
Lang Bạc chớp chớp đôi mắt chân thành.
Phụt...
Cảnh Dung thổ huyết.
Lườm một cái: "Đã theo, tại bắt gà?"
"Thuộc hạ...”
Oan uổng quá: “Là Vương gia mà, trừ khi ngài và Kỷ gặp nguy hiểm thì chúng thuộc hạ mới xuất hiện, nếu ... phiền hai ."
Tự đào hố chôn , c.h.ế.t cũng nhảy xuống thôi!