NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 554: Một lần lạ, hai lần quen

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:25
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du sơn ngoạn thủy?

Đương nhiên là nên .

Ngự Phủ tuy nghèo nhưng phong cảnh hữu tình, nếu ở hiện đại chắc chắn sẽ trở thành khu du lịch cấp quốc gia, vé cửa còn đắt hơn cả Cố Cung chứ.

Tả Nghiêu thầm nghĩ, đồn vị Kỷ nôn nóng phá án, bao giờ lãng phí thời gian. Theo lý mà , tối qua đến là bảo ông đưa hồ sơ xem ngay mới , đằng đợi đến hôm nay ông đích mang đến tận nơi thì cô cần, xem.

Chẳng lẽ đây là Kỷ giả?

Ông đoán .

vẫn lành đáp: "Kỷ đường vất vả, đúng là nên nghỉ ngơi . Phong cảnh ở Ngự Phủ nơi nào cũng cả."

"Vậy Tả đại nhân chỗ nào giới thiệu ?"

"Ngoài cổng thành phía Đông một bãi đất trống, tựa núi sông, còn một cây cổ thụ che bóng mát, tuyệt."

Kỷ Vân Thư hài lòng gật đầu: "Nghe cũng đấy, lát nữa tại hạ sẽ qua đó xem ."

"Lát nữa qua đó luôn ạ? Vậy vụ án ...”

Không tra nữa ?

"Tạm thời để đấy, chơi chán tra ."

Tả Nghiêu cạn lời!

Trán toát mồ hôi lạnh.

Tâm tư vị Kỷ thật kỳ quái!

Kỷ Vân Thư đến mặt Cảnh Dung, liếc chồng hồ sơ bạc cứu trợ, : "Vương gia, tại hạ lát nữa ngoài một chuyến, ngài cứ yên tâm xem đống hồ sơ nhé."

Cảnh Dung nhíu mày: "Đi ?"

"Chỗ Tả đại nhân ."

Thực trong lòng Cảnh Dung lờ mờ đoán điều gì, ánh mắt trầm xuống, gập hồ sơ tay : "Vừa bổn vương cũng thấy chán, chuyện bạc cứu trợ tra bao năm nay cũng chẳng , cũng chẳng vội vàng gì lúc . Bổn vương cùng Kỷ ."

"Không lắm ."

"Rất ."

Hắn ném hồ sơ xuống, dặn dò: "Tả đại nhân, chuyện bạc cứu trợ tạm gác , lát nữa ngươi sai mang đống hồ sơ về phòng bổn vương, đợi về bổn vương sẽ xem kỹ."

Tả Nghiêu ngơ ngác!

Hai vị đại gia định trò gì thế?

Ngàn dặm xa xôi từ kinh thành đến đây, đường gian nan trắc trở, đến bảo tạm thời tra nữa, đùa ?

Tả Nghiêu vẫn nhu nhược : "Vâng, nhưng nếu Vương gia và Kỷ đều thì hạ quan sẽ phái vài theo bảo vệ."

"Không cần, bên cạnh bổn vương ."

Người bên cạnh ai nấy đều võ nghệ cao cường cả.

Hai má Tả Nghiêu giật giật vài cái, gì nữa.

Sau đó...

Trơ mắt Cảnh Dung kéo Kỷ Vân Thư ngoài.

Người , Chu bộ đầu nãy giờ im lặng bên cạnh bước tới, cảnh giác ngoài cửa, xác định thật mới hạ thấp giọng : "Đại nhân, Vương gia và Kỷ đó rốt cuộc đến tra án ? Sao đến nước còn nghĩ đến chuyện chơi? Liệu ... chúng đón nhầm ? Ta thấy đó trông cũng quy củ, vài phần khí khái hùng, nhưng Vương gia thật."

Quy củ?

Thú vị đấy!

Chu bộ đầu tự biên tự diễn một vở kịch trong đầu, tên g.i.ế.c Vương gia thật mạo danh đến đây.

Tả Nghiêu lườm một cái, thở dài, xuống chiếc ghế Cảnh Dung , bưng chén ai động đến lên uống một ngụm.

Rồi đặt mạnh xuống bàn cái "cạch"!

"Nếu đón nhầm thì quá."

Lại thở dài thườn thượt.

...

Cảnh Dung kéo Kỷ Vân Thư ngoài, nhân lúc vắng bèn hỏi thẳng cô: "Nói , rốt cuộc nàng đang nghĩ gì?"

"Chơi!”

Buột miệng !

"Chơi kiểu gì?"

"Vương gia ?”

Cô nhướng mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-554-mot-lan-la-hai-lan-quen.html.]

Cảnh Dung nghiêm túc: "Mau thật , nếu bổn vương phối hợp với nàng?"

, là phối hợp.

Vậy thì cô cũng vòng vo với nữa, mỉm : "Chắc hẳn tối qua những lời Tả đại nhân với , ngài đều thấy hết chứ?"

"Ừ."

"Những lời ông đầy rẫy sơ hở, rõ ràng đó là án oan sai. Nếu lời Tạ đại nương là đúng, thì nhà họ Kiều quả thực mua chuộc ngỗ tác và Tả đại nhân, cố tình cái c.h.ế.t của con gái bà là tự sát. Vậy thì trong chuyện chắc chắn uẩn khúc lớn. Hơn nữa, nghĩ Tả đại nhân chắc chắn chuẩn từ , nên bản hồ sơ ông đưa cho xem chẳng qua chỉ là mấy tờ giấy lộn dính mực mà thôi, xem xem cũng chẳng khác gì . Chi bằng tự điều tra, nhưng tự điều tra thì đương nhiên tránh tai mắt của Tả đại nhân ."

Ồ!

Hóa .

Cảnh Dung gật đầu: "Vậy bây giờ nàng định bắt đầu tra từ ?"

Cô nghiêm mặt: "Vụ án tự cách giải quyết, việc quan trọng nhất của Vương gia bây giờ là tra rõ vụ bạc cứu trợ."

"Thời gian lãng phí , vội một hai ngày. Hơn nữa với Tả đại nhân là bổn vương cùng cô du ngoạn, giờ về thì còn thể thống gì?"

Ừm, cũng đúng!

Kỷ Vân Thư gật đầu, cụp mắt xuống: "Đã , huyện Ngự Phủ quả thực đáng để dạo một vòng. Vương gia hứng thú thì cùng ."

bước .

"Đi ?"

"Kỹ viện."

Hả?

Kỹ viện?

Lại nữa ?

Nửa nén nhang .

Hai khỏi nha môn, đến phố.

Tuy huyện Ngự Phủ nghèo nhưng con đường tiêu điều âm u như tối qua, như thể một đêm da đổi thịt, náo nhiệt vô cùng.

Tiểu thương rao bán hai bên đường, nườm nượp, phụ nữ trẻ em tản bộ, tiếng đùa của trẻ con lanh lảnh.

Con phố dài cổ kính trông cũng hao hao phố xá ở Cẩm Giang.

Hai , Lang Bạc và mấy thị vệ theo xa xa bảo vệ, phiền gian riêng tư của họ.

Cuối cùng, họ dừng cửa một kỹ viện.

Một cao một thấp sóng đôi, ngay chính giữa cổng lớn.

Giống như... hai đứa trẻ mới lên tỉnh đầu.

Kỷ Vân Thư tấm biển treo cửa kỹ viện, đó ba chữ vàng chói lọi "Trị Xuân Lâu".

Phải công nhận kỹ thuật mạ vàng thời xưa cũng khá đấy chứ.

Trước đây Cảnh Dung từng cùng cô đến Trường An Sở một , còn diễn một màn "đại hội bán đấu giá" trong đó, kết quả lừa cho một vố đau điếng.

Lần , giở trò cũ chứ?

Lần , ngân lượng đủ .

"Có liên quan đến vụ án?”

Hắn nghiêng đầu hỏi.

"Có thể."

"Vậy thôi."

thì một lạ, hai quen.

Cảnh Dung chủ động bước chân định , nhưng cô gọi .

"Ta ."

"Vậy định xổm ở cửa ? Giúp mấy cô nương lôi kéo khách?"

Bó tay!

Đại ca , câu nào lọt tai chút ?

Kỷ Vân Thư chỉ quán đối diện kỹ viện: "Sang bên uống , từ từ đợi."

Cởi quần mà cô bảo ... uống ?

Thôi , uống thì uống.

 

 

Loading...