NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 551: Cứ như mình đồng da sắt
Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:22
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Nhược bước xiêu vẹo, lắc lư, đôi mắt híp thành một đường chỉ. Hắn phịch xuống tảng đá lớn nhẵn thín, ngả , dài đó.
"A! Thoải mái quá."
Tiếng than kéo dài đầy thỏa mãn.
Trông chẳng khác nào một kẻ lười biếng!
Kỷ Vân Thư đôi lúc thầm nghĩ, dường như uống rượu lúc nơi, thứ bao giờ thiếu bên cạnh là rượu, khiến luôn ảo giác đang tỉnh đang say.
Người thường uống rượu hại , nhưng Mạc Nhược chẳng những hề hấn gì mà còn khỏe mạnh cường tráng lạ thường.
Cứ như đồng da sắt !
Đột nhiên, Mạc Nhược lật , về phía Kỷ Vân Thư hỏi một câu: "Nữ nhân các cô rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế?"
"Tại hỏi ?"
Cô khó hiểu.
Đang yên đang lành tự dưng hỏi chuyện ?
Mạc Nhược mở đôi mắt đang híp , cố ý liếc về phía Đường Tư ở đằng xa.
Ồ!
Hiểu .
Khóe môi Kỷ Vân Thư dần nở nụ , cô nhặt một cành cây khô đất, chọc chọc đám sỏi vụn, tung lên từng đợt bụi nhỏ.
"Cái thì hỏi Mạc công t.ử chứ. Ngươi quanh năm ngao du bên ngoài, quen nữ nhân hàng trăm thì cũng hàng chục, hiểu tâm tư phụ nữ mà hỏi ?"
"Phải, tâm tư phụ nữ hiểu, nhưng mà...”
Hắn liếc về phía Đường Tư, rùng một cái, vẻ mặt ghét bỏ: “Cô tính là phụ nữ ?"
"Thảo nào Đường cô nương cứ thích đối đầu với ngươi."
Đáng đời ngươi!
"Chẳng lẽ sai ?”
Mạc Nhược bật dậy, co một chân lên, khuỷu tay chống lên đầu gối, vẻ tâm sự thâu đêm suốt sáng: “Kỷ , cô xem lạ , tính tình cũng coi là chứ? Chưa bao giờ tranh giành với ai, đối với phụ nữ càng hết mực. cô xem, chẳng cô chỉ cứu một mạng thôi ? Chẳng lẽ nợ cô cả đời ? Cho dù là nợ, nhưng suốt dọc đường cũng nhẫn nhịn bao nhiêu , cô , đầu gối giờ vẫn còn bầm tím đây . Hơn nữa, cô tự gây họa ở thư viện Minh Sơn, nếu giúp thì giờ cô vẫn còn đang dọn dẹp ở đó chứ. Cho dù là một mạng, cũng coi như trả xong . Vậy mà cô cô xem, lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh nhạt, suốt ngày mặt lạnh với , cô bảo khổ ?"
Một tràng than vãn!
Kỷ Vân Thư mà buồn , mím môi.
Tên ngốc ? Đường cô nương mặt lạnh với , rõ ràng là... hi hi.
Mạc Nhược tiếp tục: "Này Kỷ , cô đồng cảm với thì thôi, còn nữa? Ta vì tạo cơ hội cho cô và Cảnh Dung ở bên nên mới chịu thiệt thòi, kéo cô cùng xe đấy. Ta đang hy sinh bản để tác thành cho hai , ít nhất cô cũng vài câu an ủi chứ."
Ngươi quả thực là hy sinh cái nhỏ bé để thành cái lớn lao!
Kỷ Vân Thư chẳng nhận cái ân tình . Lần nào cũng Cảnh Dung trêu chọc, cô thà cùng xe với Đường Tư, ồn ào náo nhiệt một chút còn vui hơn.
Cô nhạt: "Chẳng lẽ Mạc công t.ử nhận Đường cô nương để ý đến ngươi, mà là tâm tư khác ?"
"Tâm tư khác?"
"Đầu gỗ!”
Cô mắng một câu, thẳng : “Ta hỏi ngươi, ngươi chuyện gì với cô ? Khiến cô đỏ mặt ?"
"Cái ...”
Mạc Nhược ngẫm nghĩ, gãi đầu: “Cũng , nhưng chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Nói nhẹ nhàng quá nhỉ.
Chẳng chỉ là sờ hai "cục thịt" của thôi ? Phụ nữ nào mà chẳng !
Kỷ Vân Thư cũng quá rõ ràng, càng truy hỏi quá kỹ, chỉ một câu: "Mạc công tử, ngươi tự ngẫm nghĩ ."
Ngẫm nghĩ cái con khỉ!
Hắn xua tay: "Kệ , dù đến Ngự Phủ sẽ tống cô ."
Sau đó, ngả , dài tảng đá lớn.
Thật thoải mái.
Kỷ Vân Thư vẫn tiếp tục dùng cành cây chọc xuống đất, cho đến khi Cảnh Dung tới, xuống bên cạnh cô.
"Vui ?"
"Ừ."
"Vậy chơi thêm lúc nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-551-cu-nhu-minh-dong-da-sat.html.]
Hả?
Sau đó, Cảnh Dung cũng chẳng màng phận Vương gia, ngả , cùng Mạc Nhược tảng đá lớn.
Hai con cá mắm muối sờ sờ!
Lại còn là loại lật nữa chứ.
Đợi mặt trời xuống núi, mới xuất phát.
Đi một đoạn đường, đến huyện Ngự Phủ thì trời về khuya.
Huyện Ngự Phủ vốn chẳng nơi giàu , ở cực Bắc, thiên tai liên miên nên xếp hàng những huyện nghèo nhất Đại Lâm.
Vì thế triều đình mới cấp bạc cứu trợ xuống đây.
Con đường mấy rộng rãi, hai bên thỉnh thoảng nhà treo đèn lồng, ánh sáng leo lét, đung đưa trong gió. Có vài chiếc đèn lồng rách rơi xuống đất, nến tắt ngấm, gió thổi lăn lóc đường.
Vì là đêm khuya nên khung cảnh trông vô cùng quỷ dị!
Thoạt cứ như một tòa thành hoang.
Trên đường vắng tanh, thỉnh thoảng mới thấy bóng dáng một hai ông lão đ.á.n.h canh qua.
Thấy đoàn xe ngựa tiến thành giữa đêm khuya, ông lão đ.á.n.h canh dừng tò mò .
Đám ăn mặc sang trọng, đặc biệt là chiếc xe ngựa đầu, qua là của nhà giàu, vô cùng xa hoa.
Trong mắt ông lão, cảnh tượng cứ như Hoàng đế vi hành .
Tất nhiên, ông lão cũng từng thấy Hoàng đế vi hành bao giờ, chỉ kể chuyện loáng thoáng vài câu.
mà, nửa đêm thành?
Huyện Ngự Phủ "chó ăn đá gà ăn sỏi" lớn lớn, nhỏ nhỏ, nhưng ít lạ đến đây. Những là ai?
Ông lão gãi đầu nghĩ mãi , đành gõ phèng một cái, tiếp tục đ.á.n.h canh.
Lang Bạc cưỡi ngựa đầu, quan sát xung quanh một lượt giơ tay hiệu cho dừng .
Hắn cưỡi ngựa đến bên xe của Cảnh Dung, hỏi: "Vương gia, chúng tìm khách điếm nghỉ ngơi đến nha môn luôn ạ?"
Một lúc , từ trong xe truyền giọng lạnh lùng của Cảnh Dung: "Đến nha môn , nếu vị Tả đại nhân e là cả đêm ngủ mất."
"Vâng!"
Lang Bạc dẫn thẳng đến nha môn.
Khác với khí thê lương quỷ dị đường phố, cửa nha môn đèn đuốc sáng trưng.
Tại cổng lớn, một nha dịch xổm đất ngủ gật, một khác dựa khung cửa lim dim.
"Híhh~"
Tiếng ngựa hí!
Làm hai tên nha dịch giật tỉnh giấc.
"Chuyện gì thế?"
Cả hai vô cùng cảnh giác, việc đầu tiên khi mở mắt là đặt tay lên cán đao, thủ thế rút đao.
Đến khi rõ đoàn bên ngoài nha môn, họ mới bàng hoàng nhận .
"Vương... Vương gia đến ?"
Một tên nha dịch vội huých tên , nhỏ: "Nhanh, mau báo cho đại nhân."
"À, ... ..."
Tên vội vã chạy , chân nam đá chân chiêu.
Nhóm Cảnh Dung xuống ngựa. Nửa đêm quả thực chút lạnh!
Hắn quanh một lượt, nha môn Ngự Phủ trông cũng bề thế đấy chứ.
Nha dịch vội vàng chạy đón, cúi hành lễ: "Tham kiến Dung Vương."
Hắn phất tay: "Không cần đa lễ, Tả đại nhân của các ngươi ?"
"Đại nhân..."
Lời dứt, từ phía trong cổng lớn vọng tiếng hô to: "Hạ quan tham kiến Dung Vương."
Chưa thấy mà tiếng tới .