Đôi mắt tà mị của Cảnh Dung lóe lên d.ụ.c vọng rục rịch, áp tới, ngày càng sát gần Kỷ Vân Thư.
Cho đến khi lưng cô chạm vách xe!
Khoảng cách giữa hai chỉ còn bằng một nắm tay.
Hơi thở nặng nề nhưng đều đặn của Cảnh Dung khẽ phả cánh mũi cao thẳng của Kỷ Vân Thư, khiến cô bất giác rụt cổ .
Không khí oi bức xung quanh dường như tăng thêm một bậc.
Sức nóng n.g.ự.c khiến Kỷ Vân Thư chút khó chịu, cô đưa hai tay đẩy n.g.ự.c , nhưng Cảnh Dung nắm chặt, ép chặt vách xe phía .
Khóa chặt cô .
"Hắn..."
"Nàng căng thẳng cái gì? Thân thể bổn vương nàng từng thấy, hơn nữa nàng còn sờ qua , cho nàng thấy nữa thì ? Bổn vương đều để ý."
"Ta để ý!"
"Người chịu thiệt là nàng."
"Ta sợ mọc lẹo ở mắt."
Mọc lẹo?
Đó là cái quỷ gì?
Cảnh Dung nhíu mày, suy tư: "Nếu cô thật sự mọc lẹo, bổn vương sẽ bảo Mạc Nhược chữa trị cho nàng."
"Không chữa ."
"Vậy thì cứ thử xem ."
Hửm?
Tay Cảnh Dung vươn tới đai lưng áo trong của , thong thả tháo dây đai, định cởi !
Vừa : "Bổn vương xem thử, nàng thể bổn vương xong mọc lẹo, tên Mạc Nhược rốt cuộc chữa ."
"Đừng đùa nữa, còn đang ở xe ngựa đấy."
Cô dứt lời, xe ngựa đột nhiên xóc nảy một cái.
Lưng va đau điếng, đẩy cô ngã nhào lòng Cảnh Dung, vặn ôm trọn.
Đợi xe ngựa định , Kỷ Vân Thư mới nhận tư thế lúc của bất nhã đến mức nào.
Cô nhào lồng n.g.ự.c trần trụi rắn chắc của Cảnh Dung, hai tay đang đặt lên hai bên n.g.ự.c gồ lên của .
Lòng bàn tay nóng rực!
Vừa ngẩng đầu lên bèn bắt gặp đôi mắt hoa đào như của Cảnh Dung.
Hắn nở nụ "dâm đãng": "Không đợi nữa ?"
Em gái nhà !
Ngay đó, cô lập tức bật dậy khỏi n.g.ự.c , nhảy sang một bên.
Sau đó...
Khẽ ho một tiếng, cúi đầu thấp xuống: "Mặc áo ."
"Mặc gì? Trời nóng thế , cởi sạch mới đúng."
Cảnh Dung quả nhiên cởi phăng áo trong .
Cảnh tượng đó thật sự chói mắt, sống động như một bức tranh xuân cung.
Không!
Chính xác mà , là bức tranh mỹ nam tắm xong.
Kỷ Vân Thư đỏ mặt, thầm nghĩ tên cố ý đây mà.
Lúc ...
Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gọi: "Vương gia, phía là một khu rừng, chắc là mát mẻ, nghỉ ngơi ở đó một lát ?"
Giọng đúng lúc của Lang Bạc cắt ngang bức tranh xuất d.ụ.c đang diễn bên trong.
Chỉ thấy tay Cảnh Dung khựng , cả cứng đờ, một lúc mới vọng ngoài qua tấm rèm xe: "Vậy thì nghỉ ở rừng một lát ."
Giọng điệu cực kỳ khó chịu.
Như lột da Lang Bạc .
Dù cách một lớp ván xe và tấm rèm dày, Lang Bạc đang trời nắng chang chang vẫn rùng một cái.
Ôi ơi, lạnh thấu xương.
Nuốt nước bọt, hô to: "Vâng!"
Kỷ Vân Thư nhưng cố nhịn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-550-my-nam-xuat-duc-do.html.]
Có câu thế nào nhỉ... trộm gà còn mất nắm gạo.
Hửm?
Hình như cũng đúng lắm.
Kệ .
Xe ngựa dừng , Kỷ Vân Thư vội vàng nhảy xuống.
Để Cảnh Dung trong xe, mặt đen như đ.í.t nồi.
Kỷ Vân Thư tìm một tảng đá lớn xuống, mở bình nước uống một ngụm, đám thị vệ sắt đá đang buộc ngựa, ai nấy mồ hôi nhễ nhại, lưng áo ướt đẫm, da nắng thiêu đen nhẻm.
Thật sự quá vất vả!
Nhìn thôi cũng thấy xót xa.
Khi Cảnh Dung xuống xe, quần áo mặc chỉnh tề đấy.
Đôi mắt sắc bén của quét một vòng quanh khu rừng, cây cối cao lớn bao quanh, cành lá rậm rạp che kín con đường quan, gió lớn từ trong rừng thổi mát rượi, kèm theo tiếng lá cây xào xạc, mang vài phần thư thái.
So với đồi đất vàng ánh nắng gay gắt, nơi đây rõ ràng là chốn bồng lai tiên cảnh.
Lang Bạc buộc ngựa xong tới, hỏi: "Vương gia, chúng định nghỉ ở đây bao lâu?"
Cảnh Dung lén Kỷ Vân Thư, thấy phụ nữ nóng đến đỏ bừng mặt, trán lấm tấm mồ hôi, đường liên tục mấy ngày, đừng cô là phụ nữ, đến đàn ông cũng chịu nổi.
Nghĩ ngợi một chút, lệnh: "Tạm thời nghỉ ngơi ở đây, đợi mặt trời xuống núi tiếp."
Lang Bạc kinh ngạc: "Mặt trời xuống núi mới ạ? Vương gia, hành trình của chúng chậm , nếu đợi mặt trời xuống núi mới , đến Ngự Phủ chắc quá nửa đêm mất."
Cảnh Dung liếc : "Nửa đêm thì nửa đêm, , ngươi sợ gặp ma ?"
"Đương nhiên là ."
"Thế là , cũng đêm bao giờ. Hơn nữa trời nắng chang chang thế , các ngươi theo bổn vương từ kinh thành , đường kẻ thù g.i.ế.c c.h.ế.t thì cũng thể để nắng thiêu c.h.ế.t ."
"..."
Đại ca , chúng thể chuyện t.ử tế ?
Cứ độc mồm độc miệng mới chịu .
Lang Bạc cũng quen với kiểu chuyện của , hỏi nhiều nữa, ngoan ngoãn .
Cảnh Dung kéo sang một bên, thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
Chắc là về vụ bạc cứu trợ, dù cũng sắp đến Ngự Phủ .
Kỷ Vân Thư thu hồi ánh mắt, thở phào nhẹ nhõm.
Trong rừng mát mẻ, thỉnh thoảng cơn gió lạnh thổi qua, xua tan mệt mỏi và nóng cô.
Tảng đá nhẵn thín m.ô.n.g cũng mát lạnh, lên cảm giác như đang ngâm trong nước.
Khiến cô bất giác cảm thấy lạnh.
Rùng một cái!
Lúc , Đường Tư nhảy xuống xe ngựa, tay quạt lấy quạt để, miệng kêu ca: "Cái thời tiết quỷ quái nóng c.h.ế.t ."
Sau đó, cô thẳng đến bên cạnh Kỷ Vân Thư phịch xuống.
Ngay đó, cô giật lấy bình nước trong tay Kỷ Vân Thư, ngửa cổ uống một cạn sạch vô cùng hào sảng.
Cô nương cũng thật là giữ ý tứ.
Kỷ Vân Thư về phía chiếc xe ngựa , hỏi Đường Tư: "Mạc Nhược ? Chẳng lẽ uống say ngủ quên xe ?"
Đường Tư , lầm bầm: "Liên quan gì đến ?"
Ấy chà!
"Mấy ngày nay cũng thấy hai chuyện gì với , giận dỗi ?"
"Ai rảnh .”
Cô đảo mắt, mím môi chột , trả bình nước.
Mấy ngày nay, Đường Tư dường như cố ý tránh mặt Mạc Nhược. Khi Mạc Nhược chuyện với cô , cô chỉ cúi đầu trả lời qua loa vài câu, cũng cãi vã ầm ĩ nữa, vô cùng hòa thuận.
Người ngoài thì tưởng họ giận dỗi, nhưng là phụ nữ, Kỷ Vân Thư dường như thấu điều gì đó.
Chuyện chắc chắn đơn giản!
Cô thầm, hỏi thêm nữa.
Một lát , Mạc Nhược xách bầu rượu xuống xe, lảo đảo về phía tảng đá lớn bên .
Đường Tư thấy bèn dậy, đến gốc cây to bên cạnh khoanh tay dựa .
Rõ ràng là cố ý tránh mặt!
Như đang dỗi hờn .