Rời khỏi Viện Quảng Cừ, suốt dọc đường Kỷ Vân Thư một lời!
Bước chân cô ngày càng nặng nề, thể ngày càng mềm nhũn, mí mắt như dính , cố gắng chớp mở để duy trì tỉnh táo.
Máu từ vết thương rỉ , nhuộm sẫm một mảng áo xanh lưng, phân biệt là m.á.u mồ hôi!
Dù mắt mờ chân run, nhưng cô kêu đau, cứ lầm lũi bước .
Đi mãi đến khi trời tối hẳn!
Vệ Dịch bên cạnh cầm một chiếc đèn Khổng Minh nhỏ bằng giấy trắng, lẽ do nghịch nhiều quá nên đèn rách mấy lỗ.
Hắn phấn khích giơ cao chiếc đèn nhỏ, nhảy chân sáo.
"Ca ca, xem , cái nhặt trong viện đấy, ?"
Rách nát thế mà nỗi gì!
Kỷ Vân Thư thèm để ý đến .
"Đệ thầy giáo , cái gọi là đèn Khổng Minh. Hồi còn bé xíu, châm lửa thả cái lên trời, nhiều lắm, lắm. Ca ca, thấy bao giờ ?"
Chưa!
Xác c.h.ế.t thì thấy nhiều , xác khô, xác thối, xương trắng, xếp cùng một chỗ cũng lắm.
Kỷ Vân Thư thực sự còn sức trả lời , môi trắng bệch, bước chân chậm hơn nhiều, nhưng lưng vẫn thẳng tắp!
Vệ Dịch phát hiện sự bất thường của cô, tuy nhảy nhót nhưng ba bước dừng đợi cô.
Đi một đoạn, dứt khoát , đối diện với Kỷ Vân Thư, tinh nghịch giật lùi.
"Ca ca, thế thấy ."
"Ừ."
"Ca ca, chậm quá."
"Ừ."
"Ca ca, đau chân ?"
"Ừ."
Đi thêm hai bước nữa, chân Kỷ Vân Thư bỗng mềm nhũn, mắt tối sầm, khuỵu xuống đất, chống một chân.
Vệ Dịch thấy , vứt toẹt chiếc đèn lồng trong tay sang bên, chạy tới quỳ xuống đất, mặt đầy hoảng sợ.
"Ca ca, thế?"
Giọng run rẩy sợ hãi!
Kỷ Vân Thư c.ắ.n môi, thở dốc khe khẽ, trán toát mồ hôi lạnh, cố sức ngước mắt Vệ Dịch.
"Vệ Dịch, từng cõng ai bao giờ ?" Giọng yếu ớt vô lực.
Hắn lắc đầu!
Chưa từng!
"Vậy hôm nay, cõng ?"
Cô vẫn nhắc đến chuyện thương lưng.
Vệ Dịch gật đầu lia lịa!
"Được." Giọng sảng khoái nhưng vẫn mang theo lo lắng.
Hắn chìa lưng mặt Kỷ Vân Thư, : "Ca ca, lên , cõng ."
Tấm lưng vững chãi ngay mắt, dù trong đêm lạnh giá nhưng dường như tỏa ấm.
Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư suýt rơi nước mắt.
Chưa từng ai tình nguyện điều cho cô!
Cắn răng, cô chống dậy, lên lưng Vệ Dịch.
Vệ Dịch đỡ lấy chân cô, dậy nhẹ nhàng.
"Ca ca, nhẹ quá."
, cô nhẹ quá, nhẹ đến mức tưởng.
Cô dựa đầu vai Vệ Dịch, ghé sát tai hỏi: "Vệ Dịch, đường ?"
"Chỗ ."
"Được, chỉ cho, bây giờ thẳng."
"Được."
Hắn cõng Kỷ Vân Thư, từng bước từng bước về phía , thong thả.
"Ca ca, hát cho nhé? Ngày xưa cõng cũng hát lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-55-cong-co-ve-nha.html.]
Kỷ Vân Thư lim dim mắt, tiếng vẫn ậm ừ một tiếng.
Nhận hồi đáp, Vệ Dịch tươi, hắng giọng bắt đầu hát.
"Dĩ nhược vãng tích, phong từ từ, Triệu lang hồi gia, mãn Bộc Dương phong quang, tiểu tiểu thư nhi, lang đinh khứ, phong sương ca..."
Chất giọng ồm ồm hát ca d.a.o dịu dàng êm tai đến lạ.
Kỷ Vân Thư ngờ Vệ Dịch hát cũng trò phết.
Cô nhếch môi nhẹ, yếu ớt hỏi: "Bài gì thế?"
"Mẹ bảo tên là 'Nhi Lang'. Hồi bé nương cõng hát bài , nhưng giờ cõng nữa. Mẹ bảo lớn , lấy vợ, Vệ Dịch nhỏ, cõng Vệ Dịch nhỏ hát bài cho nó ."
Ngốc ạ, với thật, cái gì cũng cho .
Hắn bồi thêm một câu: "Ca ca, giờ cõng , là Vệ Dịch nhỏ !"
Phụt...
Ngươi mới là Vệ Dịch nhỏ, cả nhà ngươi đều là Vệ Dịch nhỏ.
Ta mới thèm vợ ngươi, thèm sinh Vệ Dịch nhỏ cho ngươi .
Nếu lưng thương đau c.h.ế.t, lúc cô nhất định sẽ cốc đầu một cái thật đau.
Lúc Vệ Dịch đến ngã rẽ, cô chỉ tay : "Đi đường ."
"Được." Vệ Dịch đáp.
Vừa chỉ dẫn của Kỷ Vân Thư , hứng chí ngâm nga bài hát!
Đêm gió lạnh hiu hiu, bóng cao lớn cõng bóng nhỏ bé, con đường dài hun hút.
Cảnh tượng đẽ bao!
Trên đường , trong tiếng hát của , Kỷ Vân Thư mấy suýt ngủ gật.
Cuối cùng cũng đến cổng Tây sương viện Kỷ gia.
"Thả xuống ." Kỷ Vân Thư .
Vệ Dịch cẩn thận đặt cô xuống, hồn nhiên hỏi một câu: "Ca ca, hát ?"
Cô gật đầu, đẩy mạnh cánh cửa Tây sương viện, lúc mặt cô càng thêm trắng bệch.
Vệ Dịch chợt cau mày hỏi: "Ca ca, ốm ?"
"Vệ Dịch, nhớ đường về ?"
"Chỗ thì nhớ." Vô cùng chắc chắn.
Kỷ Vân Thư chống hai tay lên khung cửa, hít sâu một : "Vậy về cẩn thận, nếu nương hỏi , nhắc đến chuyện ở Viện Quảng Cừ, ?"
"Tại ?"
"Không tại cả."
"Ồ." Hắn mím môi, gật đầu thật mạnh.
Đột nhiên, ánh mắt trong cửa như đang tìm kiếm gì đó, miệng lẩm bẩm: "Tỷ tỷ chắc ngủ ."
Hơi thất vọng!
Tỷ tỷ ngủ, đang ở ngay mặt đây !
Cô thấy tiếng lầm bầm của , tên nhóc , quả nhiên là để ý cô .
"Vệ Dịch, xem, trời muộn lắm , mau về ."
"Ồ, thế ca ca, bao giờ tìm chơi? Lúc nào cũng một , chả ai chơi với cả."
Tội nghiệp !
Ít nhất còn mấy cái xác với đống xương khô để chơi cùng.
Không đành lòng, Kỷ Vân Thư đành : "Sau tìm thì đến nha môn."
Lập tức vui vẻ hẳn lên: "Được, thế ca ca, về đây."
Vẫy tay chào, tặng Kỷ Vân Thư một nụ thật tươi, nhảy chân sáo về!
Kỷ Vân Thư thẳng nổi nữa, mềm nhũn trượt xuống, đầu gối đập khung cửa đau điếng.
May mà Loan Nhi vặn sân, thấy cửa mở toang, tiểu thư nhà rạp đất.
Dọa cô sợ tái mặt!
Vội vàng chạy tới xuống: "Tiểu thư... thế?"
Tay Loan Nhi chạm lưng Kỷ Vân Thư thấy ướt át, giơ lên , đầy m.á.u tươi!
...