NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 549: Cởi quần áo giải nhiệt

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:20
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, phủ Diệc Vương cũng nhận tin tức.

Đấu Tuyền vội vã đến báo cáo với Cảnh Diệc: "Vương gia, điều tra , Thượng thư Lại Bộ Bành Nguyên Hải quả thực qua với Dung Vương, cho nên Lại Bộ dâng tấu liên quan đến Dung Vương. Nguyên Hải đây việc trướng Kiều Chính, mà đó Kiều Chính lén lút qua với Vương gia. Thuộc hạ lo lắng, liệu Hoàng thượng cho rằng là Vương gia cố ý xúi giục Lại Bộ dâng tấu tham Dung Vương một bản ."

"Đây cũng là điều bổn vương lo lắng.”

Cảnh Diệc trầm ngâm: “Tấu chương đều qua Thông Chính Ty sàng lọc mới dâng lên, lý nào vị Khúc đại nhân bên Thông Chính Ty dâng tấu chương tham một vị Vương gia lên. Mà trùng hợp là, ba năm chính bổn vương là tiến cử vị Khúc đại nhân đó. Vì chuyện đều chĩa mũi dùi về phía bổn vương, ám chỉ bổn vương cấu kết với Lại Bộ và Thông Chính Ty, cố ý đàn hặc Cảnh Dung, nhổ cỏ tận gốc."

"Vậy Vương gia, bây giờ ?"

"Lúc , phía phụ hoàng chắc cũng nhận tin tức, nước cờ của bổn vương... khó ."

Hắn trầm giọng!

Lông mày nhíu .

Đấu Tuyền: " chuyện nếu liên quan đến Dung Vương, thì sẽ là ai?"

Cảnh Diệc lắc đầu, hiện nay triều đình, dư đảng của Thái tử, đều khả năng thao túng Lại Bộ và Thông Chính Ty.

Kiểm soát một bộ một ty, ngay cả là một Vương gia còn .

Vậy kẻ thao túng, cách một mũi tên trúng hai đích, rốt cuộc là ai?

Cảnh Diệc trầm giọng: "Phải sớm chuẩn thôi."

Tránh để vị trí Trữ quân biến!

Không, là ngôi vị hoàng đế biến.

...

Năm ngày , huyện Ngự Phủ!

Ngoài cổng huyện thành, Huyện lệnh Tả Nghiêu dẫn đợi ở đây từ sớm.

Mặt trời chói chang đỉnh đầu, trong nha môn nơm nớp lo sợ đợi hơn nửa ngày.

Mồ hôi đầm đìa!

Tinh thần mệt mỏi!

Tả Nghiêu nóng lòng như lửa đốt, thấp thỏm lo âu, tại chỗ, hai tay xoa đầy căng thẳng, chốc chốc ngóng xem xe ngựa của Dung Vương đến , chốc chốc thở dài: "Đến giờ vẫn thấy nhỉ?"

Cứ thế, lẩm bẩm hồi lâu!

Chu bộ đầu chịu hết nổi, lau những giọt mồ hôi to như hạt đậu trán, bước lên : "Đại nhân, là về , cứ đợi thế là cách ."

Không đợi nữa.

Nói gì cũng đợi nữa.

Tả Nghiêu trừng mắt : "Về? Lỡ đến mà đón thì thế nào? Dung Vương phụng mệnh Hoàng thượng đến tra vụ mất bạc cứu trợ, còn vị Kỷ là do Đại Lý Tự phái đến tra vụ án mấy năm , ai cũng đắc tội . Nếu chậm trễ, hai cái đầu của và ngươi đền cũng đủ ."

"Thế là tìm chỗ mát mẻ đợi , nắng to thế , nữa chắc bọn chịu nổi ."

"Ngươi lắm lời thế nhỉ."

"Đại nhân..."

"Câm mồm.”

Tả Nghiêu quát.

Chu bộ đầu mắng, lau mồ hôi, bất lực, đại nhân nhà nhát gan như chuột cũng ngày một ngày hai.

Thế là đành lui sang một bên, ngước ông mặt trời đầu, chói đến mức mù mắt ch.ó của .

Còn đám tiểu bổ khoái trong nha môn thì nóng đến mức đầu óc cuồng, cả sắp nướng chín.

Cứ thế nữa là say nắng hết cả lũ!

vị Tả đại nhân kiên cường lắm, tại chỗ thêm mấy vòng nữa.

Đột nhiên...

Tiếng vó ngựa từ xa vọng , chỉ thấy thị vệ của Cảnh Dung phi ngựa tới.

Oai phong lẫm liệt.

"Đến đến ."

Mọi lập tức xốc tinh thần, Tả Nghiêu cũng vội chỉnh đốn bộ quan bào nhăn nhúm, rũ áo, cung kính con ngựa dừng mặt .

Thị vệ kéo cương ngựa, giọng uy nghiêm: "Là Tả đại nhân ?"

"Là hạ quan."

"Vương gia phái đến báo cho Tả đại nhân một tiếng, bảo các vị cần đón, mau về nha môn , tối nay Vương gia mới tới."

"Tối nay?"

Một tia sét đ.á.n.h thẳng xuống đầu.

Hóa ông đợi nãy giờ là công cốc ?

Thị vệ chỉ trách nhiệm thông báo chứ trách nhiệm an ủi, kéo cương ngựa, thúc chân bụng ngựa phóng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-549-coi-quan-ao-giai-nhiet.html.]

Haizzz!

Tả Nghiêu thở dài sườn sượt.

Chu bộ đầu như bắt thóp của ông , ưỡn n.g.ự.c bước tới: "Đại nhân, bảo về mà, chúng đây cả buổi sáng như thằng ngốc, tối mới đến."

"Ngươi từ bao giờ nhiều thế hả?"

"Ta thật lòng mà."

"Thôi , mau về nha môn hết .”

Tả Nghiêu vẻ mặt bất lực, dây thần kinh căng thẳng cũng trùng xuống, thả lỏng chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ.

Mẹ kiếp, nóng c.h.ế.t .

Bèn lau mồ hôi đầu, bước nhanh cổng thành.

Mọi cũng vội vàng theo.

Cuối cùng cũng heo sữa nữa .

...

Cách huyện Ngự Phủ xa, đoàn xe ngựa đang thong thả di chuyển.

Đám thị vệ lưng ngựa cưỡi ngựa nắng thiêu đốt đến nứt cả da thịt.

Nếu ngửi kỹ còn thấy mùi thịt nướng.

Thơm phức!

Dù là hán t.ử sắt đá, ông mặt trời cũng cúi đầu nhận thua.

Tháng bảy , oi nóng!

Thật là quá đáng!

Trong xe ngựa cũng bí bách phát hoảng, cộng thêm xóc nảy suốt dọc đường, quả thực lấy mạng .

Vì thế Cảnh Dung mới lệnh chậm , tránh vì vội vã mà xảy chuyện, sai báo cho huyện lệnh Ngự Phủ một tiếng.

Kỷ Vân Thư là thể chất hàn, ít khi thấy nóng, nhưng giờ cô cũng chịu hết nổi .

Cảnh Dung nhếch môi tà mị: "Nếu nàng ngại thì cởi áo , kẻo nóng sinh bệnh, yên tâm, bổn vương ."

Ừm, bổn vương chỉ một cái thôi.

Tuyệt đối chỉ một cái.

Kỷ Vân Thư lườm : "Ta nóng."

"Nàng nóng, nhưng bổn vương nóng ."

Nói xong, động tác cởi áo, nhưng lập tức Kỷ Vân Thư ngăn .

"Ngài gì thế?"

Cảnh Dung vẻ mặt vô tội, hỏi ngược : "Bổn vương nóng, cởi áo gì sai ?"

sai, nếu ở hiện đại còn thể cởi trần mặc mỗi quần đùi tam giác chứ.

mà...

Thấy cô nhíu mày mãi , Cảnh Dung hỏi tiếp: "Sao thế? Không cởi ?"

Được!

Thế là Kỷ Vân Thư đành rụt tay về.

Chỉ là...

Cảnh Dung cởi áo ngoài xong, định cởi nốt áo trong.

"Khoan !”

Kỷ Vân Thư ngăn : “Cởi áo ngoài là , nếu ngài thấy nóng thật thì vén rèm lên."

"Vén rèm lên cũng chẳng giải nhiệt , thà cởi sạch sành sanh cho thoải mái."

Ông , ông là cổ đại đấy, kín đáo chút ?

Mặt Kỷ Vân Thư xanh mét: "Bây giờ đang ở xe ngựa chứ trong phòng, mà cởi hết , lỡ ngoài thấy, đến lúc đó trăm cái miệng cũng giải thích ."

là đoạn tụ .

Ngay đó, khóe miệng Cảnh Dung nở nụ xa, sáp gần cô.

"Theo ý nàng , ở trong phòng đóng cửa thể cởi sạch sành sanh ?"

"Hả?"

Rơi bẫy !

 

 

Loading...