NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 541: Ta càng muốn đi cùng xe với cô

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:11
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời tối nhanh!

Bất tri bất giác, bên ngoài lất phất mưa phùn.

Kỷ Vân Thư sai thắp thêm một ngọn đèn lồng trong phòng, vặn vẹo cái cổ mỏi nhừ, đang định nghỉ ngơi.

"A Kỷ."

Nghe giọng là ngay ai .

Đầu cô trong nháy mắt to gấp đôi, lông mày cũng tự chủ mà nhíu .

Đường Tư bước , nhưng mang vẻ mặt sầu não, xuống cạnh bàn, chống cằm thở dài.

Ối chà chà!

Đổi tính ?

Kỷ Vân Thư từ đầu đến chân, con nha đầu ?

"Đường cô nương, cô chuyện gì ?"

"Không gì!"

"Thế cô ? Lúc nãy còn ồn ào náo nhiệt, giờ im lặng thế ."

Đường Tư thở ngắn than dài.

bĩu môi, hồi lâu mới thẳng dậy, đôi mắt mong chờ thẳng Kỷ Vân Thư, hít sâu một : "A Kỷ, hỏi ngươi một câu nhé."

Đá nở hoa !

Kỷ Vân Thư : "Được, cô hỏi ."

Đường Tư đang định mở miệng...

Cốc cốc!

Có tiếng gõ cửa.

Nhìn thì thấy Lâm Thù đang đó, vẻ hung hăng mặt biến mất, đó là vài phần áy náy.

Đường Tư thấy , lập tức thu vẻ ham học hỏi , trừng mắt lạnh lùng Lâm Thù: "Ngươi đến đây gì?"

"Đường cô nương, ... đến để lời xin với cô, cũng cảm ơn Kỷ ."

"Ngươi? Xin á? Ngươi bệnh ?”

Đường Tư hừ một tiếng.

"Ta..."

"Mau , ở đây chào đón ngươi."

Kỷ Vân Thư sợ cô gây chuyện, vội vàng kéo cô lưng, với Lâm Thù đang ở cửa: "Vụ án kết thúc , cần cảm ơn ."

"Kỷ , ngài là , để tâm đến những chuyện đó. nếu ngài, bây giờ bắt ngục . Vì , xin ngài hãy nhận lời cảm ơn của ."

Nói xong, cúi rạp hành lễ!

Quả nhiên là đổi tính !

Kỷ Vân Thư vẻ mặt lạnh nhạt: "Được, nhận lời cảm ơn của ngươi."

Lâm Thù thở phào nhẹ nhõm.

ngay đó, Kỷ Vân Thư : "Qua sự việc , hy vọng trong lòng ngươi thực sự hiểu . Tháng bảy kỳ thi mùa xuân sắp tới, ngươi nên dồn hết tâm trí đó, đó là thi Đình. Tại hạ hy vọng trong bảng vàng tam giáp năm nay sẽ thấy tên ngươi."

"Vâng, nhất định sẽ dốc lực, nhất định đoạt tam giáp, tuyệt đối phụ ơn cứu mạng của và Vương gia."

Kỷ Vân Thư gật đầu.

Lâm Thù sang Đường Tư, cúi hành lễ, vô cùng áy náy : "Đường cô nương, đây ăn hàm hồ, chọc giận cô, quả thực là của . Ta xin cô."

Ha ha!

Đường Tư thấy đổi tính nết, thái độ thành khẩn như , dù cô ngang ngược đến , nhưng bản tính vốn là ăn mềm ăn cứng, nên lúc cơn giận trong lòng cũng dịu xuống.

xua tay: "Thôi , nể tình ngươi thành khẩn như , chuyện coi như bỏ qua. Bổn cô nương cũng nhỏ mọn."

"Đa tạ Đường cô nương."

Nửa tảng đá còn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Hắn cáo từ rời .

Đường Tư lẩm bẩm: "Tên cũng thú vị thật, mới một ngày mà như biến thành khác. Quả nhiên, vẫn dọa cho một trận mới nhớ đời ."

"Được , chuyện qua thì đừng truy cứu nữa. Phải , nãy cô định hỏi chuyện gì cơ mà? Hỏi , thì sẽ trả lời."

"Ta...”

mấp máy môi, c.ắ.n môi một cái nuốt lời định trong: “Thôi, hỏi nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-541-ta-cang-muon-di-cung-xe-voi-co.html.]

Kỷ Vân Thư thích tò mò: "Đã hỏi nữa thì mau về , sáng mai chúng còn lên đường sớm."

Đuổi khách !

Đường Tư nhích mông, cuối cùng cũng chịu .

Hôm !

Cảnh Dung tuy đ.á.n.h cờ với Vu phu t.ử cả đêm nhưng tinh thần càng thêm phấn chấn.

Hắn sai chất đồ đạc lên xe ngựa, chuẩn rời .

Vu phu t.ử tiễn.

Ngược đám học trò dậy sớm chạy cổng thư viện tiễn biệt.

Hàn huyên vài câu khách sáo.

Kỷ Vân Thư lên xe ngựa, Đường Tư định theo lên thì Mạc Nhược kéo lên xe của .

trừng mắt : "Ngươi lúc nào cũng cùng xe với ? Sao còn kéo lên đây?"

Mạc Nhược : "So với Cảnh Dung, càng cùng xe với cô hơn."

"Ngươi..."

"Sao thế? Cô ghét lắm ?"

"Ta..."

Đường Tư thở hắt , trong đầu tự chủ mà nhớ cảnh tượng hôm qua. Nghĩ đến việc tên mặt sàm sỡ, trong lòng giận, ... cảm thấy hổ một cách khó hiểu.

dứt khoát , thèm để ý đến .

Cảnh Dung tạm biệt đám học trò xong bèn lên xe ngựa, lệnh xuất phát.

Đoàn xe ngựa bắt đầu lăn bánh.

Tiếng bánh xe lộc cộc vang lên giòn giã giữa núi rừng.

Trong chiếc xe ngựa đầu!

Cảnh Dung nhắm mắt, tay đặt lên đầu gối, ngay ngắn.

Kỷ Vân Thư chuyện đ.á.n.h cờ với Vu phu t.ử cả đêm chắc là mệt nên phiền.

Cô vén rèm ngoài, mùi thơm của đất và hương tre thoang thoảng xộc mũi, khiến lòng sảng khoái. Bên ngoài bỗng nổi gió nhẹ, vài giọt mưa xiên bay , rơi môi cô, lành lạnh.

Khiến cô bất giác run lên.

Cô vội rụt tay về, buông rèm xuống. Vừa thẳng dậy thì thấy Cảnh Dung đang đổ về phía .

Cô theo bản năng ngả , kịp phản ứng thì Cảnh Dung xuống, gối đầu lên đùi cô.

"Hắn..."

"Đừng động đậy, để ngủ một lát!"

Hắn nhắm mắt, cọ cọ đầu đùi cô.

Giống hệt một con mèo nhỏ!

Kỷ Vân Thư như nhận lệnh, ngoan ngoãn yên, nín thở, hai chân dám cử động loạn xạ, để mặc ngủ như .

Một lúc , Cảnh Dung dường như ngủ thật, cô mới cúi xuống đàn ông .

Thấy đôi lông mày lúc nào cũng nhíu chặt cảnh giác và lạnh lùng giờ giãn vài phần, nhẹ nhàng như lá tre mảnh mai. Hàng mi dài rậm khép chặt, khẽ run rẩy theo làn gió lùa . Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng lạnh lùng mím chặt và đường nét khuôn mặt góc cạnh như điêu khắc, tất cả đều toát lên vẻ dịu dàng và lười biếng của một nam nhân.

Hoàn khác biệt với vị Vương gia cay nghiệt khắc nghiệt ngày thường!

Bớt vẻ lạnh lùng, thêm vài phần thư sinh.

Kỷ Vân Thư kìm đưa tay lên, những ngón tay trắng ngần khẽ chạm trán , lướt từ trán xuống lông mày, từ lông mày di chuyển xuống , khẽ chạm hàng mi dài rậm của .

Chỉ là khoảnh khắc đó...

Năm ngón tay nắm chặt.

Hả?

Cô như việc bắt quả tang, tim thắt , trong mắt thoáng qua vẻ chột .

May mà Cảnh Dung vẫn nhắm mắt!

Nên thấy dáng vẻ hoảng hốt của cô.

Cảnh Dung nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, mặt dụi sâu hơn đùi cô.

Hắn dịu dàng : "Bổn vương cuối cùng cũng hiểu tại Vệ Dịch thích gối đầu lên nàng ."

 

 

Loading...