NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 540: Không truy cứu nữa?

Cập nhật lúc: 2025-12-20 06:08:45
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người của quan phủ tuy , nhưng vẫn thể thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì quan , nhưng ở đây vẫn còn một vị Vương gia.

Mọi nín thở dám cử động lung tung, sợ thở mạnh gì thất thố sẽ khiến vị Vương gia phật ý.

Đầu rơi xuống đất thì ?

Cảnh Dung thầm nghĩ: Này , đáng sợ thế ?

Lâm Thù chân mềm nhũn trượt xuống đất, đôi môi trắng bệch run rẩy hồi lâu: "Vương gia? Ngài... là Vương gia?"

Cảnh Dung liếc một cái: "Không giống ?"

"Không...”

Hắn quỳ sụp xuống: “Là do mắt kém, ngài là Vương gia, đó mạo phạm, xin Vương gia xá tội."

Chẳng khí thế ngông cuồng, kiêu ngạo lắm ?

Giờ hèn thế !

Cảnh Dung cũng khó , chỉ : "Nếu ai cũng như ngươi, động một tí là quỳ xuống xin tha tội, chẳng bản vương mệt c.h.ế.t ? Lâm Thù, bản vương , nếu tìm thêm nửa điểm chứng cứ chứng minh ngươi là hung thủ, nhất định sẽ lột da ngươi. hiện tại Kỷ tìm bằng chứng rửa sạch tội danh cho ngươi, bản vương sẽ để khác oan uổng ngươi. Ngươi lôi đại lao dùng nhục hình, đáng cứu thì bản vương sẽ khoanh tay ."

"Đa tạ Vương gia, đa tạ Vương gia và Kỷ . Ơn đức như trời biển, xin ghi lòng tạc ."

"Lâm Thù, nhất ngươi nên hiểu rõ, bản vương giúp ngươi là dựa sự thật chứng minh ngươi vô tội. điều đó nghĩa là những việc đây của ngươi thể xóa bỏ."

Lời cảnh tỉnh!

"Vâng, là của , sẽ chối bỏ, xin tùy Vương gia xử trí. Sau nhất định sửa đổi tính ."

Vô cùng thành khẩn!

Trong mắt còn ngấn lệ.

Cảnh Dung cứ để quỳ đó, sang Kỷ Vân Thư: "Tiên sinh thấy thế nào?"

Hả?

Lúc cô vẫn đang ôm cái đầu lâu tay, câu hỏi đến quá bất ngờ khiến cô kịp phản ứng.

Mặc dù ấn tượng của cô về Lâm Thù cực kỳ tệ hại, nhưng quỳ đất, đầy thương tích, lòng cô mềm . Đôi môi hồng mím vài cái, cô mới trả lời Cảnh Dung: "Hắn quả thực , việc lỗ mãng xúc động, tâm tính kiêu ngạo cố chấp, thậm chí còn ngu chịu đổi. cũng như Vu phu t.ử , bản tính , học vấn cũng , nếu dạy dỗ đàng hoàng chắc chắn sẽ bù đắp khuyết điểm. Hơn nữa, con ai cũng lúc hồ đồ, sửa sai đầu là ."

Ý của cô, Cảnh Dung hiểu!

"Không truy cứu nữa?"

Cô gật đầu.

"Đã thì .”

Hắn phất tay, với Lâm Thù: “Được , mau dậy , đừng quỳ mãi thế. Ngươi bây giờ đầy thương tích, cũng coi như một bài học nhớ đời cho ngươi ."

"Tạ... tạ ơn Vương gia, tạ ơn Kỷ ."

Sau đó, hai bạn học vội vàng chạy tới đỡ dậy.

Cảnh Dung liếc Kỷ Vân Thư, chẳng màng đến ánh mắt khác, kéo tay cô bỏ .

Để đó kinh ngạc khó hiểu!

Kinh ngạc là thư viện một vị Vương gia đến ở, khó hiểu là tại Vương gia đến nơi ?

Kỳ lạ hơn là...

Tại Vương gia lời vị Kỷ răm rắp như ?

Chẳng lẽ đó chức vị còn lớn hơn cả Vương gia?

Trong lòng ai nấy đều đầy nghi vấn.

Rất nhanh, chuyện truyền đến tai Vu phu tử.

Tâm trạng Vu phu t.ử rối bời, khi dậy khỏi giường, ông cứ mãi chiếu, một lời.

Đầu cúi thấp, hai tay đặt lên đầu gối, bất động.

Tiểu đồng bưng t.h.u.ố.c tối , động tác nhẹ nhàng, đặt t.h.u.ố.c lên bàn thấp định , nhưng nghĩ ngợi một chút vẫn hỏi: "Phu tử, bây giờ chuyện rõ ràng, hài cốt của Quách Hòa vẫn để ở hậu viện, xử lý thế nào ạ?"

Không phản hồi!

"Phu tử?"

Trời ơi, c.h.ế.t chứ?

Trong đầu tiểu đồng nảy ý nghĩ đáng sợ .

Tim thót .

Cậu bé ghé sát , kề miệng bên tai Vu phu t.ử gọi khẽ: "Phu tử?"

Vẫn thấy trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-540-khong-truy-cuu-nua.html.]

Tiểu đồng bèn đưa tay giật giật tay áo Vu phu tử.

Ngón tay chạm vải áo, đột nhiên...

Vu phu t.ử vung tay áo lên, ngẩng đầu thốt một câu: "Ta còn c.h.ế.t."

"..."

Tiểu đồng sợ hãi ngã phịch xuống đất, khóe miệng giật giật, lời nghẹn ở họng, ú ớ nên lời.

Chỉ thấy Vu phu t.ử bưng bát t.h.u.ố.c lên, từ từ uống cạn, đặt cái bát rỗng sang bên cạnh.

"Ra ngoài ."

Tiểu đồng hồn, lồm cồm bò dậy, ngơ ngác cầm lấy cái bát rỗng, lảo đảo ngoài như gặp ma.

Khổ nỗi...

Vừa đến cửa đụng một !

"Á!"

Tiểu đồng hét lên một tiếng.

Hồn vía lên mây.

Ngẩng đầu lên thì thấy Cảnh Dung đang mặt, tay áo đang lau mồ hôi trán.

"Là Vương gia ạ."

Cảnh Dung nhíu mày: "Chẳng lẽ là quỷ?"

"Không... ."

"Đi lấy một bàn cờ tới đây."

"Dạ?"

"Không hiểu tiếng ?"

"Không... , con ngay đây."

Tiểu đồng run rẩy hai má, vội vàng chạy biến.

Trông bộ dạng đó chẳng khác nào gặp quỷ!

Cảnh Dung cúi xuống , thấy gì lạ , lắc đầu bước trong.

Vu phu t.ử thấy , định dậy hành lễ.

"Ở đây ngoài.”

Cảnh Dung xuống đối diện Vu phu tử, ân cần hỏi một câu: “Sức khỏe phu t.ử khá hơn ? Lát nữa bảo Mạc Nhược qua xem cho ông."

"Không dám phiền Mạc công t.ử nữa. Hai ngày nay gây thêm bao phiền toái cho Vương gia và Kỷ ."

"Không thể là phiền toái. Thực chuyện , dù hai ngày nay xảy thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy thôi. Giải quyết sớm là chuyện , phu t.ử cũng cần quá đau lòng. Con đều mệnh, trách khác ."

Giọng điệu mang theo sự an ủi!

Vu phu t.ử gật đầu, thở dài: "Ý trời định, nên ở thì ở, nên thì ."

Lời thì vẻ buông bỏ, nhưng cái c.h.ế.t của Quách Hòa đè nặng lên trái tim già nua của ông, định sẵn sẽ là niềm hối tiếc trong phần đời còn .

Lúc , tiểu đồng ban nãy bưng một ấm và bàn cờ bước .

Cậu rót hai chén đặt bên tay hai , bày biện bàn cờ ngay ngắn.

Trong lúc dọn dẹp, Vu phu t.ử dặn dò: "Con báo xuống , hỏa táng hài cốt của Quách Hòa, đó đưa tro cốt thờ trong Nho đường."

"Dạ?”

Tiểu đồng ngạc nhiên: “Phu tử, trong Nho đường đều thờ các vị...” Tiên đạo thánh tổ mà.

Bị ngắt lời.

"Con cứ theo là , cần nhiều."

Được , ông vui là .

Tiểu đồng đáp: "Vâng, con ngay đây."

Rồi vội vàng lui .

Vu phu t.ử bàn cờ bày sẵn mặt: "Vương gia đây là ?"

Cảnh Dung: "Nghe kỳ nghệ của phu t.ử cao siêu, bản vương thỉnh giáo phu t.ử vài chiêu. Hơn nữa thường , đ.á.n.h cờ ba phần, định thần bảy phần, cứ coi như bản vương giúp phu t.ử phân tâm cho đỡ buồn ."

"Vâng."

Ông nhận lời.

Vu phu t.ử cầm quân trắng, Cảnh Dung cầm quân đen.

Đánh liên tiếp ba ván, ván nào Vu phu t.ử cũng thắng.

Loading...