NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 525: Lấy máu
Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:17:33
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn gì vẻ như chuyện gì chứ!
Phó Nguyên Sinh châm chọc: "Này Lâm Thù, dọa sợ đấy chứ? Lúc đó mặt ở hiện trường, tận mắt thấy bộ hài cốt đó vớt lên từ giếng đấy. Ta gan bé mà còn chẳng sợ mấy, sợ đến mức , đúng là chuyện lạ. Bình thường gan to lắm mà?"
"Huynh bậy bạ gì đó? Ta... sợ!”
Hắn cứng miệng, chối bay chối biến: “Ta chỉ đang nghĩ, Quách Hòa c.h.ế.t nhỉ? Một năm ... chẳng rời khỏi thư viện ? Đang yên đang lành, xuất hiện giếng?"
Giọng càng lúc càng nhỏ!
Nắm chặt tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Phó Nguyên Sinh cũng thắc mắc, chống khuỷu tay lên bàn, đỡ cằm: "Ta cũng thấy lạ đây. Huynh xem bộ hài cốt đó rốt cuộc là Quách Hòa ? Ta cứ thấy giống lắm, dù cũng chỉ là một bức tranh, ai vẽ bừa ."
"Bức tranh?"
" , bảo thể vẽ dung mạo lúc còn sống của bộ xương trắng, kết quả vẽ một bức, đừng chứ, trông cũng nét giống Quách Hòa thật. rốt cuộc thì , dù thầy cũng tin sái cổ, chúng cũng hết cách."
"Tối qua so tài vẽ tranh với , nét vẽ còn thua cả đứa trẻ lên ba, vẽ chân dung ?"
Lâm Thù nghi ngờ!
Một kẻ chỉ vẽ những đường nét nguệch ngoạc vẽ chân dung, ai mà tin !
Đối mặt với sự nghi ngờ của , Phó Nguyên Sinh ghé sát tai : "Lâm Thù, thật sự lừa , là thật đấy. Hắn vẽ ngay mặt tất cả chúng , tuy giống Quách Hòa nhưng thần thái thì vài phần. Bức tranh tinh xảo lắm, vẽ vội vàng, nhưng kỹ năng vẽ thì rõ rành rành đó!"
Lâm Thù thầm nghĩ, chẳng lẽ tên đó tối qua nhường ?
Thật đáng ghét!
lúc , tâm trí đặt bức tranh của Kỷ Vân Thư, mà là bộ hài cốt giếng .
Hắn kéo Phó Nguyên Sinh, hỏi dồn: "Huynh chắc chắn hài cốt đó thật sự là Quách Hòa? Vậy... tìm manh mối gì về hung thủ ?"
"Tạm thời !"
"Vậy, cái tên họ Kỷ đó còn gì nữa ?"
"Cũng chẳng gì khác, chỉ bảo bọn giải tán , kiểm tra thêm. theo thấy, chắc cũng chẳng tra gì , đến lúc đó vẫn đợi quan phủ đến thôi."
Nghe , lồng n.g.ự.c đang thắt của Lâm Thù mới thở phào nhẹ nhõm.
Phó Nguyên Sinh thấy phản ứng của phần thái quá, bèn cẩn thận dò hỏi: "Lâm Thù, cái c.h.ế.t của Quách Hòa... gì đấy chứ?"
Hắn quát lớn: "Nói bậy bạ gì đó? Sao thể , giờ c.h.ế.t rốt cuộc còn kìa."
"Cũng ."
"Được , chuyện cần cũng , mau , nghỉ ngơi thêm chút nữa."
Đuổi khách!
Phó Nguyên Sinh phủi bụi áo, dậy: "Được , nghỉ ngơi cho khỏe, đây."
Vừa xoay cửa, kịp bước chân đụng ngay hai tên thị vệ.
Hai đó mặt lạnh như tiền, lông mày sắc như kiếm, xông thẳng trong.
Tóm là kẻ đến thiện!
"Các là..."
Phó Nguyên Sinh dứt lời, hai tên thị vệ húc thẳng vai , trong.
Lâm Thù hiểu chuyện gì, trừng mắt, lập tức cảnh giác.
Lùi phía vài bước: "Các gì?"
Vô cùng kinh ngạc.
Thị vệ chẳng chẳng rằng, lao tới tóm lấy hai cánh tay .
"Các gì thế? Buông , buông ..."
Hắn giãy giụa gào thét.
Thị vệ tay sắt, tay cũng mạnh, ấn thẳng xuống bàn, rầm một tiếng, ấm bàn nảy lên.
"Các cái gì? Buông tay!"
Giãy giụa vô ích!
Một tên thị vệ xắn tay áo trái của lên, tên còn nhanh như cắt rút con d.a.o găm bên hông , khách khí rạch một đường lên cánh tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-525-lay-mau.html.]
"A!"
Tiếng hét t.h.ả.m thiết.
Máu tươi từ vết thương cánh tay từ từ rỉ , thị vệ lập tức lấy một cái chai nhỏ hứng lấy.
"Buông tay, các đang g.i.ế.c , báo quan!"
"Câm mồm!”
Thị vệ quát, lông mày nhíu đầy vẻ hung dữ: “Chỉ là rạch một đường nhỏ, lấy mạng ngươi mà la lối? Kêu nữa c.ắ.t c.ổ ngươi bây giờ."
Người " thấy quan tài đổ lệ", Lâm Thù cũng ngoại lệ.
Bị dọa một cái, ngoan ngoãn im bàn, dám động đậy.
Còn Phó Nguyên Sinh chắc là sợ đến ngây , cảnh tượng bất ngờ dọa cho c.h.ế.t trân tại chỗ, ?
Chỉ trố mắt .
Có lẽ vì vết rạch quá nhỏ, m.á.u chảy chậm, tên thị vệ bồi thêm một nhát nữa vết thương cũ.
"A!"
Lại một tiếng hét t.h.ả.m thiết.
Đợi đến khi cái chai nhỏ đầy máu, hai tên thị vệ mới buông tha cho Lâm Thù, ném một lọ t.h.u.ố.c trị thương nghênh ngang bỏ .
Từ đầu đến cuối, đơn giản thô bạo.
Lâm Thù thả , cả trượt xuống đất, vội vàng bịt chặt cánh tay đang chảy máu. May mà thị vệ tay nhẹ, đến nỗi mất m.á.u quá nhiều.
Phó Nguyên Sinh vội vàng chạy đỡ dậy.
"Lâm Thù, ?"
"Huynh xem."
Hắn vốn vết thương roi, rắn cắn, giờ lấy máu, đôi môi trắng bệch còn chút huyết sắc.
Đứng dậy , tức giận đập mạnh tay xuống bàn.
Bốp!
"Chuyện xong .”
Hắn gằn từng tiếng: “Đi, tìm thầy."
"Tìm thầy gì?"
"Đòi công đạo."
Anh trai , tưởng là học sinh tiểu học mách lẻo chắc!
Thế là Phó Nguyên Sinh đành dìu tìm Vu phu tử.
Lúc , trong phòng Vu phu tử!
Vu phu t.ử xếp bằng chiếu, một tay đặt lên chiếc bàn thấp mặt.
Đối diện, Mạc Nhược đang bắt mạch cho ông.
Còn phía bên phòng, Đường Tư đang đó, Thời T.ử Nhiên áp giải đến.
Cô nàng dạng chân, ánh mắt sắc lẹm đầy oán khí chằm chằm cửa. Thời T.ử Nhiên vẫn , đang trong sân.
Thời T.ử Nhiên cũng chẳng ngoài canh chừng cô nàng , chỉ sợ nàng quấy rối, ảnh hưởng đến việc Kỷ phá án thì Vương gia nhà sẽ tha cho .
Hắn rằng, Đường Tư đang g.i.ế.c .
"Tên khốn."
Đường Tư nghiến răng ken két, c.h.ử.i thầm một câu, hai tay mân mê cái đầu lâu nhỏ xíu bên hông, phát tiếng lách cách.
Tóm , cả cô nàng toát đầy sát khí, xung quanh như ngọn lửa xanh bao trùm.
Chẳng thấy dáng vẻ dịu dàng thục nữ của con gái nhà lành !
Từ lúc Thời T.ử Nhiên áp giải cô nàng đây, đầu Mạc Nhược nổ tung, trong lòng càng oán trách Cảnh Dung.
Cái tên đó, lôi con nha đầu c.h.é.m quách cho , cứ tống sang chỗ là ý gì chứ.
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, mặc kệ cô nàng, cứ để cô một ở đó.