NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 521: Người, quả thực không phải do hắn giết
Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:17:29
Lượt xem: 140
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói bừa!
Cô : "Các phá án thì nhất hãy tin lời ."
"Phá án quan phủ, ngươi thì phá án gì chứ? Cho dù bức tranh vẽ đúng là Quách Hòa thì cũng chỉ là ngươi ch.ó ngáp ruồi, trùng hợp vẽ một giống mà thôi, chẳng gì to tát cả."
Cảnh Dung tính kiên nhẫn như Kỷ Vân Thư, đôi mắt đen láy sắc lẹm của quét qua kẻ lên tiếng: "Kỷ gì thì là cái đó. Ngươi còn dám lắm lời thêm một câu nữa, sẽ cho cắt lưỡi ngươi."
Kẻ đó rụt lưỡi , nuốt nước bọt ừng ực: "Ngươi tưởng ngươi là ai? Cắt lưỡi ? Ta sẽ báo quan."
"Báo quan?"
Nực !
Đường đường là một Vương gia, chẳng lẽ sợ quan phủ?
Hắn nhướng mày kiếm: "Bình Kinh , hẳn là địa bàn quản lý của Hoàng Thạch Sơn Hoàng đại nhân nhỉ? Ta tin nếu cắt lưỡi ngươi, ông dám ngăn cản."
Khí thế bức !
Kẻ đó run rẩy: "Ngươi... ngươi dựa mà ?"
"Dựa ? Dựa việc Hoàng Thạch Sơn dám động đến ."
Đương nhiên , ngài là ông Phật sống mà!
Nặng ký lắm đấy!
Hoàng Thạch Sơn Hoàng đại nhân ở Bình Kinh, Cảnh Dung hiểu rõ lắm, chỉ thật thà, danh tiếng trong triều cũng .
"Ngươi cũng mạnh miệng gớm nhỉ.”
Kẻ đó khinh khỉnh một tiếng, sang Vu phu t.ử chắp tay: "Thưa thầy, theo ý trò, nên đợi của nha môn mang ngỗ tác đến khám nghiệm t.ử thi hãy quyết định. Trò cho rằng là Quách Hòa. Quách Hòa bỏ từ một năm , còn để thư từ biệt, chắc chắn thể là giả . Đám ở đây hươu vượn, tung tin vịt, rõ ràng là ý đồ , xin thầy..."
Chưa hết câu...
"Câm miệng!" Vu phu t.ử nổi giận, đập mạnh tay xuống tay vịn ghế: "Chuyện là giao cho Kỷ , ngài bộ hài cốt là Quách Hòa thì là Quách Hòa, còn nghi ngờ gì nữa. Ngươi còn dám nhiều lời, kỳ thi Hương năm nay ngươi cũng đừng nữa."
Không thi Hương nữa? Thế thì hỏng bét!
Khổ công dùi mài kinh sử bao năm chẳng là để một ngày đỗ đạt thành danh !
Hắn ấp úng vài tiếng vội vàng lui sang một bên.
Đây gọi là g.i.ế.c gà dọa khỉ, tự nhiên chẳng ai dám ho he gì nữa.
Vu phu t.ử Kỷ Vân Thư: "Quách Hòa là trẻ mồ côi, từ nhỏ cũng lớn lên bên cạnh , xin nhất định tra rõ chân tướng."
Kỷ Vân Thư gật đầu, từ từ cuộn bức tranh , : "Nếu theo lời phu t.ử , nạn nhân rời ngày mười ba tháng sáu năm ngoái, thì hôm đó khi rời khỏi hậu sơn, hẳn gặp một ai đó. Hai xảy mâu thuẫn, đ.á.n.h to, nạn nhân địch hung thủ, đ.á.n.h trọng thương. Từ đó thể thấy, hoặc là nạn nhân lúc sinh tiền thù oán với hung thủ, hoặc là lúc đó xảy chuyện gì dẫn đến xô xát giữa hai ."
Vừa dứt lời...
"Trong thư viện, thù với Quách Hòa là Lương Điền."
Giọng vang lên lanh lảnh!
Nhìn sang, thấy một lôi từ trong đám đông.
Người tên là Lương Điền, là tay sai đắc lực của Lâm Thù!
Hắn kích động chối bay chối biến: "Các bậy bạ gì thế, do g.i.ế.c."
"Cả cái thư viện ai chẳng ngươi và Quách Hòa thù oán với từ lâu. Mấy ngày khi rời thư viện, hai còn cãi ỏm tỏi lớp học, ngươi còn hễ cơ hội là sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t . Lúc ngươi câu đó, bọn đều thấy cả.”
Có lên tiếng.
Lương Điền vội thanh minh: ", và Quách Hòa hiềm khích, ai bảo ở trong thư viện ngang ngược hống hách, còn xé sách của để nhóm lửa. Ta thừa nhận những lời đó, nhưng thực sự do g.i.ế.c. Bình thường đến con cá còn chẳng dám g.i.ế.c, gì đến g.i.ế.c ?"
"Vậy ngày 13 tháng sáu năm ngoái tại ngươi mặt ở thư viện?"
"Ta..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-521-nguoi-qua-thuc-khong-phai-do-han-giet.html.]
Hắn cứng họng.
"Cả tháng sáu năm ngoái bọn đều bận rộn chuẩn cho kỳ thi Hương tháng tám, chỉ ngươi là vắng mặt. Hôm Quách Hòa bỏ , ngươi cũng ở đó."
Lương Điền cãi: "Chẳng lẽ mặt thì chứng tỏ là hung thủ ? Ngươi đừng ngậm m.á.u phun ."
Hắn phất mạnh tay áo!
Rồi sang Vu phu t.ử đầy vẻ oan ức: "Thưa thầy, thầy hiểu trò mà, trò bình sinh sợ nhất là máu, thể g.i.ế.c ?"
Vu phu t.ử hỏi: "Vậy lúc đó ngươi ở ?"
"Trò ở... ở Tàng thư các.”
Lương Điền trả lời nhưng giọng điệu rõ ràng thiếu tự tin.
"Nói láo!”
Vu phu t.ử quát: “Chẳng lẽ ngươi , tháng sáu năm ngoái Tàng thư các cháy, cho khóa cửa, cho ai , ngươi ở trong đó ? Còn mau thật !"
Lương Điền run rẩy, ánh mắt lấm lét đảo quanh, ấp úng hồi lâu mới chịu khai thật: "Thực ... hôm đó trò đến trấn An Sơn... đ.á.n.h bạc, mãi đến ngày hôm mới về thư viện. Lúc đó Quách Hòa ."
Sòng bạc?
"Hoang đường!"
Vu phu t.ử tức đến nỗi n.g.ự.c đau nhói.
"Thưa thầy, trò ."
Vu phu t.ử chỉ tiếc rèn sắt thành thép: "Ngoan cố chịu dạy bảo, là của thầy như . Thư viện Minh Sơn thể chứa chấp loại như ngươi? Cái c.h.ế.t của Quách Hòa cách đây một năm, ngươi đến đ.á.n.h bạc còn dám, thì g.i.ế.c gì mà sợ?"
"Trò tuy mê cờ b.ạ.c nhưng thật sự g.i.ế.c mà."
Hắn sức biện minh.
Kỷ Vân Thư bất ngờ lên tiếng: "Người quả thực do g.i.ế.c."
Hửm?
Mọi ồ lên!
Lương Điền như vớ cọc cứu mạng, Kỷ Vân Thư với ánh mắt đầy hy vọng.
Không từ lúc nào, Kỷ Vân Thư ôm lấy hộp sọ của Quách Hòa về phía : "Muốn chứng minh g.i.ế.c thì đưa tay đây."
Lương Điền gật đầu lia lịa, lập tức giơ tay .
"Nắm c.h.ặ.t t.a.y ."
Hắn tiếp tục theo!
Và , Kỷ Vân Thư đưa kết luận!
"Người đúng là do ngươi g.i.ế.c."
Lương Điền thở phào nhẹ nhõm.
Vu phu t.ử hỏi: "Tiên sinh bằng chứng gì chứng minh do g.i.ế.c?"
Kỷ Vân Thư giơ chiếc hộp sọ tay lên, giải thích: "Xương mặt hộp sọ, ừm... thực cũng là xương gò má của con , hai khối xương nhô lên ở hai bên má .”
Cô chỉ tay đó, tiếp: "Trước khi c.h.ế.t, nạn nhân đ.ấ.m một cú gò má bên trái. Gò má là hai khối xương tương đối cứng hộp sọ, nếu đòn lực mạnh thì sẽ để vết lõm gò má. Mà gò má hộp sọ nguyên vẹn, bề ngoài cũng vết lõm, chứng tỏ lực tay của hung thủ lớn, hoặc cách khác là lực tay của bình thường. , sự thật như ."
Mọi tò mò lắng .
"Người c.h.ế.t bệnh, c.h.ế.t cháy, treo cổ, c.h.ế.t đuối... xương cốt đều sẽ những biến đổi nhất định. Bộ hài cốt ngâm trong nước một năm, phần gò má sẽ cong lên , cũng chính vì thế, hai khối xương gò má chèn ép dẫn đến nhô . gò má hộp sọ bề ngoài vẫn nguyên vẹn, nhô , nguyên nhân chỉ một, đó là gò má nạn nhân chịu một cú đ.ấ.m nhẹ, mà là một cú đ.ấ.m mạnh, để vết lõm gò má. Lại vì khối xương chèn ép nhô lên, một bên lõm một bên lồi, trở trạng thái bình thường nên gò má mới vẻ như gì bất thường."
Cô Lương Điền: "Có thể thấy, hung thủ là một sức lực lớn. Vậy thì đó là ngươi, bởi vì xương cổ tay ngươi nhô trong, là chứng bệnh xương tay thường gặp. Một mắc bệnh , ngoài cầm bút chữ, cầm đũa ăn cơm , những việc nặng nhọc khuân vác đều , thì lấy sức mà đ.á.n.h ? Làm đ.á.n.h lõm xương gò má cứng như của nạn nhân chứ?"