Hai thong thả bước đến cổng viện Quảng Cừ.
Bên ngoài, hai tên thị vệ nghiêm trang hai bên, đeo trường kiếm. Viện Quảng Cừ Kỷ Vân Thư từng qua vài , nào cũng thấy cửa đóng then cài, nay mở cửa đón vị gia bên trong ở.
Vệ Dịch ngẩng đầu, nghiêng cổ, kéo tay áo rộng của Kỷ Vân Thư.
"Ca ca, đây là thế?"
Cô chỉ tay lên tấm biển cổng lớn: "Chữ ?"
"Biết, là chữ Quảng..." Hắn ngẩn , ngón tay gãi cằm, nữa.
Nheo mắt , Kỷ Vân Thư kiên nhẫn dạy: "Viện Quảng Cừ, chữ là Cừ, nhớ ?"
"Nhớ , là Cừ."
Hắn phấn khích vô cùng!
Lúc , khóe miệng Kỷ Vân Thư cong lên, nụ rạng rỡ mang theo chút cưng chiều!
Cô bước lên bậc thang, đến cổng Viện Quảng Cừ.
Hai tên thị vệ chặn cô .
"Người nào?"
"Tại hạ đến tìm Dung Vương."
Thị vệ , hỏi: "Là Kỷ ?"
Chà, tên dặn dò kỹ lưỡng thật!
Cô gật đầu.
Hai tên thị vệ lúc mới tránh , một : "Mời theo trong, Vương gia đợi ngài lâu ."
Rất lâu? Chẳng hẹn giờ Thìn ?
Bây giờ mới đến giờ Thìn mà!
Kỷ Vân Thư dẫn Vệ Dịch theo tên thị vệ trong.
Viện Quảng Cừ vốn là dinh thự của một gia đình giàu , đó cả nhà chuyển lên kinh thành nên bỏ trống lâu. Nghe đồn Viện Quảng Cừ rộng lớn hào hoa, đồ dùng bên trong đều là hàng thượng hạng!
Hôm nay thấy tận mắt, quả nhiên danh bất hư truyền.
Chỉ qua cái sân thôi cũng mất một lúc lâu.
Vệ Dịch chốc chốc kéo tay áo Kỷ Vân Thư, vặn vẹo ngó nghiêng khắp nơi, tò mò hết sức.
Lúc thì chỉ hoa sen mùa đông trong hồ, reo lên: "Nhà cũng ."
Lúc thì chỉ cây tùng lớn: "Nhà cũng ."
Lúc chỉ tượng đá Tỳ Hưu: "Nhà cũng ."
Được , nhà , nhà cái gì cũng .
Nhà !
Người còn tưởng cô dắt theo cái "của nợ".
Tất nhiên, Cảnh Dung nghĩ y hệt !
Khi thị vệ dẫn Kỷ Vân Thư đến đình nghỉ mát ở hậu viện, Cảnh Dung liếc mắt thấy ngay Vệ Dịch đang dính chặt lưng cô, hai tay túm c.h.ặ.t t.a.y áo cô.
Không "của nợ" thì là gì?
Mặt sa sầm, dẫn theo , còn là đàn ông nữa chứ.
Cảnh Dung trong đình, rót một chén , hương thơm ngát lan tỏa khắp gian!
Kỷ Vân Thư chắp tay: "Tiểu nhân tham kiến Dung Vương."
Đồng thời, vì Vệ Dịch đang túm tay áo cô, nên khi cô giơ tay hành lễ, Vệ Dịch kéo theo về phía , hình cao lớn chắn ngay mặt Kỷ Vân Thư.
Cảnh Dung nhấp , liếc Vệ Dịch từ đầu đến chân, vẻ hài lòng, ném cho Kỷ Vân Thư một ánh mắt lạnh lùng: "Đây là tình lang của ngươi ?"
Chưa đợi Kỷ Vân Thư mở miệng, ngốc hề hề.
"Tình lang là cái gì? Có giống bánh bao , ăn ?"
Phụt...
Cảnh Dung suýt phun ngụm trong miệng , cau mày nhăn trán, vẻ mặt khó hiểu.
Yêu nghiệt phương nào đến đây thế !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-52-ban-be.html.]
Kỷ Vân Thư bước lên kéo Vệ Dịch , giải thích: "Vương gia, đây là bạn của , chỉ là đầu óc linh hoạt lắm, năng cũng kỳ quặc, mong ngài đừng để ý."
"Bạn của ngươi? Đầu óc linh hoạt?" Cảnh Dung lặp lời cô, ngẫm nghĩ một chút dường như hiểu , gật đầu: "Hắn tên gì?"
Vệ Dịch tranh trả lời: "Đệ tên là Vệ Dịch. Vệ trong vệ tinh, Dịch trong phiên dịch."
(CT: Chỗ chơi chữ tên, bản gốc là Vệ trong chỗ , Dịch trong một )
Ôi trời!
Đại ca , đừng nữa ?
Mặt Kỷ Vân Thư cứng đờ, khóe mắt giật giật, thầm than trong lòng, dù cũng là "bạn" , thế chẳng mất mặt ?
Vệ Dịch chẳng hề , còn vẻ đắc ý.
Ừm, sai!
Kỷ Vân Thư vội vàng giải thích : "Vương gia, là Vệ trong bảo vệ, Dịch trong dịch dịch (thần thái rạng rỡ)."
Cứ tưởng Cảnh Dung sẽ khinh bỉ mặt, ai ngờ tò mò mặt. Đôi mắt như tráng bạc quan sát Vệ Dịch từ xuống , nhếch mép đầy ẩn ý.
"Kỷ thông minh như cũng hồ đồ thế. Bổn vương thấy, là Vệ trong vệ tinh, Dịch trong phiên dịch đấy."
" đúng ." Vệ Dịch gật đầu lia lịa.
Cảnh Dung dậy đến mặt Vệ Dịch, nụ càng thêm rạng rỡ: "Vệ Dịch, ngươi thế nào là 'quân t.ử đoạt đồ yêu thích của khác, lễ nhượng ba phần' ?"
"Là gì thế?"
"Ngươi đoán xem!"
"Thầy giáo dạy, nương cũng dạy, cha cũng ." Hắn lẩm bẩm, vẻ mặt suy tư, sang hỏi Kỷ Vân Thư: "Ca ca, ?"
Biết, tất nhiên !
Tóm một câu: Quân t.ử đoạt yêu của khác!
Chỉ là, câu thốt từ miệng Cảnh Dung ý gì đây?
Kỷ Vân Thư đen mặt, lười suy đoán, trầm giọng: "Vương gia, tiểu nhân còn bẩm báo vụ án năm cái xác cháy đen, việc chính quan trọng hơn."
"Hóa còn nhớ việc chính . Bổn vương còn tưởng ngươi dẫn bạn đến tìm bổn vương uống đấy!" Hai chữ "bạn bè" thốt từ miệng rõ mồn một.
"Vương gia thứ tội, nếu Vương gia chê ồn ào, tiểu nhân sẽ bảo ngay."
Hắn giơ tay lên: "Không cần, cửa là khách, bổn vương lý đuổi khách ." Dứt lời, gọi: "Lang Bạc."
Lập tức, một bóng lao đình, bên cạnh Cảnh Dung.
"Vương gia gì sai bảo?" Lang Bạc cúi .
Oa, em, nãy giờ trốn ở thế? Sao thình lình xuất hiện mà chào hỏi tiếng nào !
Cảnh Dung : "Đưa vị bạn của Kỷ sang biệt viện nghỉ ngơi. Hắn chơi gì thì cho chơi, ăn gì thì cho ăn, cái gì cũng cho tất, tóm một câu, thất lễ."
"Vâng."
Lang Bạc bước tới bên cạnh Vệ Dịch, cúi đầu: "Công t.ử mời bên ."
Vệ Dịch chịu, rúc lưng Kỷ Vân Thư, lắc đầu: "Không , theo ca ca, ca ca đó!"
"Chuyện ..." Lang Bạc khó xử.
Kỷ Vân Thư nghiêng đầu Vệ Dịch lưng, giọng dịu dàng: "Vệ Dịch, nếu còn theo thì ngoan ngoãn lời, sang biệt viện đợi . Đợi xong việc sẽ tìm ."
"Ca ca."
"Đi ." Một chữ buông , nặng tựa ngàn cân.
Vệ Dịch tủi vô cùng, đôi tay sạch sẽ túm lấy tay áo Kỷ Vân Thư, hồi lâu mới từ từ buông .
"Vậy ca ca nhất định đến tìm nhé, thì tìm thấy đường về nhà ."
"Yên tâm, sẽ tìm ."
Nhận lời hứa, Vệ Dịch mới lê bước chân, quyến luyến rời theo Lang Bạc khỏi đình, một bước ngoái đầu ba .
Cứ như sinh ly t.ử biệt !
Chỉ là Vệ Dịch và Kỷ Vân Thư đều thấy, mặt Cảnh Dung đen sì !
Không chỉ đen!
Mà còn nồng nặc mùi dấm chua!
...