Ánh mắt ông chủ tiệm thoáng d.a.o động, nhưng vụt tắt ngay lập tức, đó là vẻ mặt hung hăng.
"Ngươi bậy bạ gì đó? Ta dối, là tên nhóc vỡ ngọc bội của ."
Vừa , tay ông càng bóp chặt lấy tay Vệ Dịch.
Vệ Dịch đau điếng, nhíu mày, Kỷ Vân Thư đầy đáng thương.
Kỷ Vân Thư trầm mắt, giơ nhẹ hai nửa miếng ngọc bội lên, nhạt giọng : "Ông bảo ngọc bội mới vỡ, rõ ràng là mở mắt dối. Dù là ngọc thạch đá thường, nếu mới vỡ thì vết nứt sẽ bằng phẳng, sắc bén, cứa tay sẽ đau. vết nứt của miếng ngọc bội bằng phẳng, trơn nhẵn, dường như mài mòn lâu ngày nên trở nên tròn trịa."
Vừa dứt lời, mặt ông chủ tiệm đờ .
Đó là sự hoảng loạn khó che giấu!
ông vẫn cố cãi chày cãi cối: "Đây là ngọc thượng hạng, dù vỡ thì vết nứt trơn nhẵn cũng là chuyện thường tình, hợp lý."
Hợp lý ư? Vô lý đùng đùng thì !
Được, xem ông còn bịa thế nào.
Ánh mắt Kỷ Vân Thư lướt qua đôi tay của gã chủ tiệm hám lợi, tiếp tục : "Chưởng quầy, nếu đoán lầm, ông mới ăn bánh bao súp! Trên tay vẫn còn dính dầu mỡ lau sạch."
Hả!
Ông chủ tiệm kinh ngạc, tay vội chùi áo, vẻ mặt lúng túng.
"Chẳng lẽ ăn bánh bao cũng tội?"
"Tất nhiên tội.” Kỷ Vân Thư bước tới một bước: " chính vì tay ông dính dầu mỡ nên miếng ngọc bội cũng dính dầu mỡ theo. Ta cầm nó, tay tất nhiên cũng dính."
Vừa , Kỷ Vân Thư bất ngờ giơ tay Vệ Dịch lên, xòe năm ngón tay .
Giải thích: "Nếu miếng ngọc bội thực sự đập vỡ từ tay tên ngốc thì tay cũng dính dầu mỡ. trùng hợp là tay sạch trơn, điều chứng tỏ từng chạm miếng ngọc bội . Mà miếng ngọc rõ ràng ông vỡ từ lâu, thấy ngốc nghếch nên mới đổ vạ lên đầu , định lừa một khoản."
"Ta... ngươi..."
"Ông nếu còn thừa nhận thì đành báo quan, để huyện thái gia phân xử, thế nào?"
Ông chủ tiệm chột , buông Vệ Dịch , hai tay xoa giấu trong tay áo!
Mọi bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán xôn xao!
Ông chủ tiệm nuốt nước bọt, ánh mắt đảo liên hồi, giọng run run: "Thôi bỏ , coi như... coi như chuyện gì xảy ."
Bỏ ?
Thế thì !
Kỷ Vân Thư Vệ Dịch. Lúc đang xoa cánh tay đau đớn, chắc nãy ông chủ tiệm đ.á.n.h mạnh tay lắm!
Cô nhướng mày hỏi: "Vệ Dịch, vỡ ngọc bội, giận ?"
Vệ Dịch phồng má, liếc ông chủ tiệm, gật đầu lia lịa mấy cái.
"Thế đ.á.n.h , đau ?"
Lại gật đầu!
"Được, đưa tay ."
Ngoan ngoãn đưa tay!
"Nắm c.h.ặ.t t.a.y ."
Nắm chặt!
"Đánh mạnh cánh tay ." Kỷ Vân Thư lệnh!
Vệ Dịch rụt tay nhanh như rùa rụt cổ, lùi lưng Kỷ Vân Thư, lắc đầu quầy quậy.
Thấy như , Kỷ Vân Thư buồn nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc.
"Tại đánh? Hắn mắng , còn đ.á.n.h nữa."
Hắn núp lưng Kỷ Vân Thư, cao hơn cô một cái đầu, đôi tay như vuốt mèo đặt nhẹ lên vai cô, ấp úng :
"Không , nương bảo tùy tiện đ.á.n.h . Tuy mắng , đ.á.n.h , nhưng thể mắng , cũng thể đ.á.n.h . Nếu nương sẽ vui, cũng sẽ vui. Ca ca, đ.á.n.h , đ.á.n.h ..."
"Thật ?" Cô nghiêng đầu hỏi.
Hắn gật đầu lia lịa, đôi mắt cụp xuống vẫn đáng thương vô cùng.
Kỷ Vân Thư cũng ép nữa, sang với gã chủ tiệm gian xảo: "Ông cho kỹ đây, nếu ông còn oan uổng khác, sẽ mời ông đến nha môn uống đấy. Tấm ván gỗ đỏ đ.á.n.h ở đó lâu khai trương ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-51-co-lam-de-dau-khong.html.]
"Vâng , công t.ử dạy , sẽ nữa ạ." Ông chủ tiệm khom lưng uốn gối, ngon ngọt nhận !
Có một là , cho bài học nhớ đời thì sai?
Nghĩ đến đây, cô khỏi khổ.
Cười chính bản !
Nếu vì lời hứa hai năm , cô cần gì nhẫn nhịn, sống lay lắt ở Kỷ gia, chịu đựng sự ghẻ lạnh và đòn roi chứ!
Điều cô lo lắng những thứ , mà là đó rốt cuộc đến ?
Kỷ Bùi, hai năm , rốt cuộc đang ở ?
Dòng suy nghĩ trôi xa, cô lập tức hồn.
Thấy ông chủ tiệm nhận thái độ , cô bước khỏi tiệm ngọc, tiếp tục .
Phía , bóng dáng ngốc nghếch của Vệ Dịch cứ bám theo cô rời.
Cô nhanh một bước!
Hắn cũng nhanh một bước!
Cô chậm một bước!
Hắn cũng chậm một bước!
Cuối cùng, Kỷ Vân Thư dừng , . Thấy cúi đầu, nhưng ánh mắt thẳng cô chút che giấu, mười ngón tay đan xoắn xuýt ngực.
Dáng vẻ cũng dễ thương phết!
"Đệ theo gì?" Kỷ Vân Thư hỏi.
Hắn mím môi, đáp.
"Ta hỏi , tại theo ?"
Hắn rón rén bước tới một bước nhỏ, mở miệng: "Đệ cả."
Vô tội quá cơ!
"Đệ thể về nhà mà."
"Đệ về nhà."
Kỷ Vân Thư đau đầu, về nhà thì cũng đừng theo chứ!
"Bây giờ việc, rảnh chơi với . Đệ tự tìm chỗ nào chơi, đợi mệt thì về nhà."
Nói xong, định bỏ tiếp thì Vệ Dịch chạy lên chặn đường cô, nụ rạng rỡ nở môi, ánh mắt đầy khẩn cầu: "Ca ca, thế? Cho cùng với, thích chơi với , ?"
"Không ." Từ chối thẳng thừng.
"Tại ?"
"Không tại cả." Cô lách qua tiếp.
Nào ngờ Vệ Dịch nắm lấy tay cô. Có lẽ do nặng nhẹ nên kéo mạnh một cái, động đến vết thương lưng Kỷ Vân Thư. Cô đau điếng, nhíu mày kêu lên "á" một tiếng.
Vệ Dịch hoảng hốt, xua tay lia lịa.
"Đệ... cố ý, ca ca, cố ý ."
"Không liên quan đến ."
Kỷ Vân Thư ôm cánh tay, đợi cơn đau lưng dịu chút mới hít sâu một , Vệ Dịch đang sợ hãi.
Cuối cùng cô vẫn mềm lòng: "Không theo ? Đi thôi."
Ôm cánh tay, Kỷ Vân Thư , Vệ Dịch lẽo đẽo theo .
"Ca ca, nãy đau ?"
"Không."
"Thế đau?"
"Bởi vì..."
Một cao một thấp, hai bóng dần xa, để những dấu chân một sâu một nông trải dài đến tận viện Quảng Cừ phía Tây thành!
...