NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 50: Gia pháp?
Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:52:47
Lượt xem: 355
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại sảnh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng, bao nhiêu mũi dùi đều chĩa Kỷ Vân Thư.
Kỷ Uyển Hân bên cạnh mặt đầy lo âu, lấy khăn tay che miệng ho khẽ mấy tiếng, lên tiếng: "Tổ mẫu, cha, đừng hiểu lầm Vân Thư. Lúc đó con cũng mặt ở trong viện, là con bé Linh Chi tự ngã."
Vừa thấy thế, Kỷ Mộ Thanh nhảy dựng lên.
Mắt phượng liếc xéo.
"Uyển Hân, chúng đều quan hệ với Vân Thư, nhưng cũng cần bao che cho nó như thế chứ. Hôm nay nó Linh Chi thương ở tay, ngộ nhỡ hôm nào đó gãy tay con bé thì ? Đến lúc đó còn bao che cho nó nữa ?"
Giọng điệu vẫn chua ngoa như khi!
"Muội câu nào cũng là sự thật."
"Ý là Linh Chi dối?"
Kỷ Mộ Thanh nhướng mày. Câu thốt , Kỷ Linh Chi vội vàng tiếp lời.
"Muội dối, rõ ràng là Tam tỷ đẩy . Nhị tỷ, tỷ rõ ràng thấy mà, tỷ giúp giúp ả?"
Kỷ Linh Chi cao giọng cãi Kỷ Uyển Hân.
Rồi giơ đôi tay quấn băng như bánh chưng lên, nước mắt lưng tròng cha , lóc: "Cha, cha nhất định dạy dỗ Tam tỷ giúp con, là ả đẩy con, tay con đau quá."
Kỷ Thư Hàn hừ một tiếng, giơ tay đập bàn cái rầm, hỏi Kỷ Vân Thư: "Linh Chi dù cũng là em gái ngươi, dù ngươi oán hận gả ngươi sang Vệ gia thì cũng trút giận lên đầu nó."
Cô chỉ : "Cha và tổ mẫu khăng khăng là con đẩy Linh Chi, con gì cũng vô dụng."
"Ngươi còn già mồm."
"Con gái chỉ là tranh cãi vô ích."
Kỷ Thư Hàn tức đến nổi gân xanh trán, chỉ mặt cô: " là nghiệp chướng, sinh thứ súc sinh độc ác như ngươi. Ngươi xem, suốt ngày mặc đồ nam, bại hoại gia phong Kỷ gia. Ngươi ương ngạnh như thì cũng đừng trách cha tàn nhẫn. Người , mang gia pháp đây cho ."
Gia pháp!
Không coi cô là Kỷ gia ? Giờ dùng gia pháp!
Kỷ Vân Thư nhạt, ánh mắt quật cường thẳng cha .
Ánh mắt đó hề chút cầu xin nào, kích thích dây thần kinh nhạy cảm của Kỷ Thư Hàn, khiến ông càng thêm "hưng phấn".
Quát lớn gia đinh bên cạnh: "Còn mau lấy roi của đến đây."
Gia đinh giật , ba chân bốn cẳng chạy lấy chiếc roi Đằng Mã nạm ngọc cán vàng đến.
Chiếc roi đó là do Hoàng thượng ban tặng, Kỷ Thư Hàn coi như bảo bối thờ phụng, gọi là gia pháp!
Kỷ Vân Thư Loan Nhi kể, nguyên chủ lúc còn sống chỉ vì lỡ tay vỡ một cái bình ngọc thông thường trong thư phòng Kỷ Thư Hàn mà quất ba roi, liệt giường hôn mê mấy ngày mấy đêm!
Lần lôi , là ba roi mười roi đây!
Kỷ Uyển Hân thấy vội vàng can ngăn: "Cha, , roi đ.á.n.h lên là c.h.ế.t đấy ạ."
"Hôm nay ai dám can, đ.á.n.h cả đó."
Kỷ Thư Hàn quyết tâm !
Kỷ Uyển Hân cầu xin , đành sang kéo Kỷ Vân Thư, khuyên nhủ: "Vân Thư, mau nhận với cha , roi đó chịu nổi ."
Đổi chỉ là nụ khinh khỉnh của cô. Nguyên chủ chịu ba roi còn qua khỏi, cô sợ gì?
"Đã khăng khăng đ.á.n.h con mấy roi chuyện mới qua, thôi, gia pháp con nhận."
Nói xong, cô vén vạt áo quỳ xuống!
Một trường bào lam nhạt, lưng thẳng tắp, toát lên khí khái kiên cường thua kém nam nhi!
Kỷ Thư Hàn giơ cao roi, nghiến răng, chút nương tình quất xuống.
Chát...
Một roi giáng xuống!
Vai và lưng đau thấu tim gan.
Màng nhĩ và đầu óc ong ong.
Kỷ Vân Thư vẫn thẳng lưng, ngạo nghễ!
Lại một roi nữa!
Người cô bất giác chúi về phía , hai tay chống xuống đất nắm chặt thành quyền, hốc mắt đỏ ngầu nhưng vẫn c.ắ.n chặt môi, để bật tiếng kêu đau đớn nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-50-gia-phap.html.]
Từng roi từng roi quất xuống cô, tiếng da thịt rách toạc vang vọng khắp Kỷ gia.
Cuối cùng, Kỷ Vân Thư rạp hẳn xuống đất, lưng là những vết roi rướm m.á.u chằng chịt.
Vô cùng đáng sợ!
Bị đ.á.n.h đến thoi thóp, cô vẫn chịu cầu xin tha thứ, c.ắ.n môi đến bật m.á.u cũng chịu kêu đau một tiếng.
Cuối cùng chịu nổi nữa, ngất lịm .
Được khiêng về viện thế nào cô cũng nhớ, chỉ mơ hồ thấy tiếng , chắc là Loan Nhi!
Khi tỉnh là trưa ngày hôm .
Nằm sấp giường, cô khẽ cử động, đau nhức!
Loan Nhi bưng t.h.u.ố.c , thấy cô định dậy vội chạy tới.
"Tiểu thư đừng dậy, cứ sấp ạ." Nước mắt lưng tròng!
Cô cũng động đậy nữa, tiếp tục sấp: "Ta c.h.ế.t ."
"Tiểu thư, đều tại nô tỳ vô dụng, bảo vệ tiểu thư, hại tiểu thư chịu nhiều khổ cực như ."
"Nha đầu ngốc, em xem, thật mà."
Rõ ràng sắc mặt trắng bệch, ánh mắt vô hồn.
Loan Nhi một hồi, nước mắt nước mũi tèm lem.
Kỷ Vân Thư uống t.h.u.ố.c xong ngủ .
Nằm giường suốt hai ngày, trong thời gian đó chỉ Kỷ Uyển Hân đến thăm một , những khác trong Kỷ gia chắc chỉ mong cô c.h.ế.t sớm.
Hai ngày , Kỷ Vân Thư giường cuốn "Lâm Kinh Án".
Ngày thứ ba, cô đỡ hơn nhiều, bất chấp sự can ngăn của Loan Nhi, xuống giường, nam trang, búi tóc.
Ra đến sân, còn hoa cỏ, cả cái viện trống huơ trống hoác!
Rời khỏi Kỷ phủ, cô về phía Quảng Cừ viện ở phía Tây thành.
Do vết thương nên bước chân chậm hơn nhiều.
Đi ngang qua một cửa tiệm ngọc thạch, thấy bên trong đông nghịt , chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
Cô vốn định để ý, nhưng chợt thấy tiếng Vệ Dịch.
"Không , thật sự vỡ ngọc bội của ông, mà!" Giọng vô cùng hoảng loạn.
Kỷ Vân Thư dừng bước, rẽ đám đông , thấy ngốc Vệ Dịch đang giữa, xua tay lia lịa.
Ông chủ tiệm ngọc một tay túm lấy tay , tay giơ miếng ngọc bội vỡ đôi lên.
"Ngươi vỡ ngọc bội của thì đền tiền, một trăm lượng, thiếu một xu cũng ." Ông chủ cực kỳ hung dữ, thậm chí còn tay đ.á.n.h Vệ Dịch.
Vệ Dịch lấy tay đỡ, liên hồi: "Ta chạm ngọc bội của ông, thật sự ."
"Vừa nãy ngươi bảo xem, cầm tay rơi xuống."
"Không ..."
Kỷ Vân Thư cau mày, lắc đầu, bước trong.
"Có thể cho xem miếng ngọc bội ?"
Vệ Dịch đầu , thấy là cô thì mừng rỡ, gọi một tiếng: "Ca ca."
Kỷ Vân Thư để ý đến , đưa tay lấy thẳng miếng ngọc bội từ tay ông chủ, quan sát kỹ lưỡng một hồi.
Quay sang hỏi ông chủ: "Ta hỏi ông, ngọc bội mới vỡ ?"
Ông chủ gật đầu: "Tất nhiên."
"Vậy hỏi ông tiếp, ngọc bội vẫn luôn đặt trong tiệm, đựng trong hộp ?"
"Tất nhiên, đây đều là hàng mới, quý giá, tên ngốc vỡ ." Ông chủ vẫn hừng hực lửa giận.
Kỷ Vân Thư sầm mặt xuống, quát lớn.
"Ông dối."
...