NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 494: Ở lại

Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:01:31
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm !

Trời hửng nắng, mặt trời từng chút từng chút leo qua đỉnh núi. Ánh sáng màu cam từ từ di chuyển qua những cánh rừng sườn núi, rọi xuống thành Cẩm Giang, xua tan cái lạnh lẽo của những ngày mưa dầm, cuối cùng cũng mang chút ấm.

Bên bàn ăn sáng sớm, đông đủ.

Chỉ thiếu mỗi bóng dáng Vệ Dịch.

"Vệ Dịch ?”

Kỷ Vân Thư hỏi hạ nhân Vệ phủ.

đáp: "Công t.ử từ sáng sớm cùng Phó thúc thư phòng , nãy ngang qua còn thấy bên trong đang thơ đấy ạ."

"Đọc thơ?"

"Vâng ạ.”

Nha đầu gật đầu, : “Hơn nữa là công t.ử đang thơ, thật là chuyện lạ. Mọi năm, công t.ử đừng thơ, đến chữ to cũng chẳng mấy chữ."

Ngươi đang khen là đang chê đấy?

"Đọc thơ gì ?"

"Hình như là... cái gì mà 'hữu bằng tự viễn phương lai', đúng , là câu . công t.ử trở về cứ như biến thành khác , lời ăn tiếng việc đều cảm giác tinh thần hơn nhiều.”

Nha đầu toe toét.

Mạc Nhược : "Tên ngốc đó mà cũng học đòi thơ ? Thú vị, thú vị thật, chuyện cũng lạ như mặt trời mọc đằng tây ."

Đường Tư đối diện bĩu môi lườm : "Chỉ cho phép các ngươi khoe khoang mấy câu chi hồ giả dã, cho phép sách ?"

"Ây da, Đường đại tiểu thư, từ bao giờ đỡ cho thế?"

"Vệ Dịch nhà là đại hùng, xả cứu A Kỷ của một mạng, đương nhiên đỡ cho . Nếu , với cái thể yếu ớt của A Kỷ nhà , chẳng quy tiên ?"

Phi phui cái mồm!

Kỷ Vân Thư toát mồ hôi hột.

Mạc Nhược phì , cầm đũa gõ nhẹ lên ly rượu mấy cái, nhướng mi mắt: "Đã như , lấy báo đáp? Gả cho Vệ công t.ử luôn , coi như A Kỷ nhà cô báo đáp ân tình."

Vừa dứt lời...

Bốp một tiếng.

Đường Tư tung cước gầm bàn, đá mạnh đầu gối , cả cái bàn rung lên, bình rượu bàn suýt đổ.

Mạc Nhược ôm đầu gối, đau đến nhăn mặt, miệng xuýt xoa liên tục.

Hắn trừng mắt giận dữ: "Cô đầu gối cũng t.ử huyệt hả, lỡ đá trúng thì thế nào?"

"Đó là do ngươi đáng đời, ai bảo ngươi hươu vượn. Hơn nữa, mạng của ngươi là do cứu, ngươi c.h.ế.t thì cũng là trả cho một mạng."

"Cái cô nương nhà cô, mồm mép tha cho ai thì chớ, tâm địa còn độc ác thế hả? Thảo nào chẳng ai thèm rước!"

"Ai bảo thế?”

hất cằm kiêu ngạo, sáp gần Kỷ Vân Thư, nũng nịu khoác tay cô, c.ắ.n môi : “A Kỷ cần , đúng ?"

Mặt cô cứ dí sát .

Khổ nỗi...

"Không đúng."

Kỷ Vân Thư lạnh lùng buông hai chữ, rút tay .

Thế là...

Lại khiến Mạc Nhược ha hả, chỉ thiếu nước đập bàn.

Hắn còn quên châm chọc: "Có mà, tự đa tình, tự lấy đá kê chân ."

Chọc cho Đường Tư tức đến nổ phổi trợn mắt.

Hai sáng sớm tinh mơ cãi bàn ăn, đúng là một cặp dở .

Và cũng ai chú ý đến luồng áp thấp bao quanh Cảnh Dung!

Cái gì mà Vệ Dịch cứu Kỷ Vân Thư? Cái gì mà tự đa tình? Dường như câu nào cũng là cho .

Người , đau lòng thật đấy.

Suốt bữa ăn, nhíu mày, một lời nào.

Kỷ Vân Thư thấy quá ồn ào bèn rời bàn thư phòng hậu viện.

Vừa đến cửa thấy tiếng Vệ Dịch thơ bên trong, cô rụt chân định bước , lẳng lặng nấp bên ngoài.

Vệ Dịch một tay cầm cuốn "Luận Ngữ", hỏi Phó thúc những chữ .

Sau khi Phó thúc dạy một , bèn hết những chữ đó lên giấy, mãi mãi bắt đầu thuộc lòng.

"Học nhi thời tập chi, bất diệc thuyết hồ? Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ? Nhân bất tri nhi bất uân, bất diệc quân t.ử hồ...”

(Học mà thường xuyên ôn luyện, chẳng vui lắm ? Có bạn từ phương xa tới, chẳng mừng lắm ? Người giận, chẳng quân t.ử ...)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-494-o-lai.html.]

Cái đầu lắc lư, dáng lắm.

Đọc xong một thiên "Luận Ngữ", sai một chữ!

Ánh mắt Kỷ Vân Thư trầm xuống, bàn tay trong vạt áo bất giác siết chặt.

Một chữ, học "Luận Ngữ"?

"Công tử, thông minh quá, đầy hai canh giờ thuộc lòng hết chỗ , hơn nữa những chữ cũng cả . Ta thấy chắc chắn là lão gia và phu nhân trời linh thiêng, phù hộ cho công t.ử ngày càng thông minh.”

Phó thúc bên cạnh vui đến rơi nước mắt.

Ông lấy tay áo lau nước mắt!

Khóe miệng Vệ Dịch nở nụ dịu dàng, dừng bút, những chữ xiêu vẹo , chữ Phó thúc , nhất thời chút thất vọng, gãi gãi đầu.

" mà Phó thúc ơi, chữ bằng chữ thúc."

"Không vội, cứ từ từ, sớm muộn gì cũng ngày công t.ử hơn ."

"Thật ?"

"Đương nhiên, công t.ử nhà thông minh như , việc gì khó chứ."

Hắn gật đầu thật mạnh, càng sức luyện chữ.

Phó thúc vô cùng an ủi.

Định rót cốc nước cho , thấy Kỷ Vân Thư ở cửa.

"Kỷ , ngài đến từ bao giờ ?"

Vệ Dịch tiếng, ngẩng đầu , vui mừng reo lên: "Thư nhi đến ."

Cô gật đầu bước .

"Sao ăn sáng?"

Lắc đầu!

"Đói hỏng bụng thì ?"

Lại lắc đầu: "Thư nhi, đói, cô xem, đang chữ, Phó thúc dạy đấy."

Hắn cầm tờ giấy lên, khoe với cô.

Kỷ Vân Thư đưa tay đón lấy, dù nét chữ xiêu vẹo nhưng từng chữ đều đúng.

Đây còn là Vệ Dịch ngày xưa đến chữ "Dịch" trong tên cũng thiếu một nét ?

"Đây là do ?"

Gật đầu!

"Phó thúc dạy ."

"Mặt chữ cũng nhận hết ?"

"Biết hết ."

"Vậy còn 'Luận Ngữ'? Cũng thuộc hết ?"

"Không sai một chữ!"

Khoảnh khắc đó, đôi mắt sâu thẳm của Kỷ Vân Thư càng thêm thâm trầm, mang theo cảm giác khó đoán.

sang với Phó thúc: "Phó thúc, vài lời riêng với Vệ Dịch."

"Vậy để lấy chút điểm tâm cho công tử."

Phó thúc bèn lui ngoài!

Vệ Dịch đặt bút xuống, vòng qua bàn, khó hiểu cô.

"Thư nhi gì với ?"

Đầu ngón tay cô khẽ chạm những nét chữ xiêu vẹo giấy. Ban đầu, cô còn do dự nên đưa Vệ Dịch đến Ngự Phủ , bây giờ thì cần đắn đo nữa .

Ngay khoảnh khắc bước đây, trong lòng cô quyết định!

thẳng mắt , : "Vệ Dịch, thể hứa với một chuyện ?"

"Thư nhi , chuyện gì cũng hứa với cô.”

Rất sảng khoái.

"Ở đây."

Ba chữ!

Khoảnh khắc đó, Vệ Dịch sững sờ, một lúc lâu mới hiểu , đôi tay buông thõng bên , khuôn mặt đang tươi bỗng chốc cứng đờ từng chút một.

Lông mày nhíu chặt, giọng đầy vẻ khó chịu.

"Tại ?"

 

 

Loading...