NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 492: Quan phục nguyên chức

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:44
Lượt xem: 143

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở tiền sảnh, hình mập mạp của Lưu Thanh Bình giữa nhà, mặt nở nụ nịnh nọt.

Cảnh Dung đó, liếc ông từ đầu đến chân, lạnh lùng đống quà cáp chất đầy bàn.

Nhiều thật!

Người vẫn Lưu Thanh Bình keo kiệt, hào phóng như , quả khiến bất ngờ.

"Lưu Thanh Bình, ngươi định hối lộ bổn vương đấy ?"

"Đâu dám dám, chỉ là chút quà mọn, quà mọn thôi ạ..."

"Được , đừng mấy lời khách sáo sáo rỗng đó nữa. Vô sự bất đăng tam bảo điện, , rốt cuộc là chuyện gì?"

Lưu Thanh Bình run b.ắ.n cả gan, vội vàng phân bua: "Ấy c.h.ế.t, oan quá, tiểu nhân chỉ đến thăm Vương gia thôi, tuyệt đối ý gì khác. Tiểu nhân dám nhờ vả Vương gia chuyện gì."

Thế chẳng là tìm c.h.ế.t ?

Thấy bộ dạng căng thẳng của ông , Cảnh Dung thầm buồn , bèn trêu chọc: "Lưu Thanh Bình, ngươi còn mặc quan phục ?"

Ôi trời, ngài đừng dọa chứ!

"Vương gia, ngài đừng trêu chọc tiểu nhân nữa."

"Bổn vương trêu chọc ngươi lúc nào? Chỉ hỏi ngươi mặc quan phục , thành trêu chọc ?"

Lưu Thanh Bình lúng túng.

Ông thở dài bất lực: "Vương gia cũng đấy, chức quan của tiểu nhân là do Lại bộ trực tiếp bãi miễn, hơn nữa hiện giờ là Lưu đại nhân đang tại chức. Tiểu nhân bây giờ chỉ là một thảo dân bình thường, dám mơ tưởng mặc quan phục, đó là tội c.h.é.m đầu đấy."

Thật nực !

Cảnh Dung nhịn , dậy đến vỗ vai ông : "Ngươi xem ngươi kìa, chỉ chút tiền đồ thôi? Người nước chảy chỗ trũng, chỗ cao. Ngươi quan mấy chục năm, nay bãi miễn một cách mơ hồ như , ngươi cam tâm ?"

"Không giấu gì Vương gia, tiểu nhân... quả thực chút cam lòng.”

Ông nhe răng , nhưng nụ phần chua chát: “ hiện giờ Lưu đại nhân mới là quan phụ mẫu của Cẩm Giang, tiểu nhân... dám vị trí của ."

"Dám chứ, dám.”

Cảnh Dung vỗ vai ông : “Chỉ cần ngươi còn quan là . Đợi khi Lưu Thiên cách chức, bổn vương sẽ đích thư tiến cử ngươi lên Lại bộ. Dù chức quan của ngươi bãi miễn vô cớ, Lại bộ chịu trách nhiệm. Chỉ cần bổn vương can thiệp, bọn họ dám cho ngươi quan phục nguyên chức."

Lưu Thanh Bình ngỡ nhầm!

Quan phục nguyên chức!

Trời ơi, là ông cần ngày ngày nuôi chim, ngày ngày đấu đá sống c.h.ế.t với bà vợ ở nhà nữa .

Đôi mắt ông sáng rực lên.

"Thật... thật ạ?"

Cảnh Dung lườm ông một cái: "Bổn vương bao giờ lời giữ lời? Nói thật là thật."

"Ái chà, quá ! Ta ngứa mắt tên Lưu Thiên từ lâu , đợi phục chức, nhất định ..."

Lời hết thấy Cảnh Dung đang trừng mắt .

Ông vội vàng ngậm miệng, gượng gạo đầy hổ.

Cảnh Dung lắc đầu cảm thán: "Lưu Thanh Bình Lưu Thanh Bình, ngươi đáng yêu quá thể."

Hả?!

Lưu Thanh Bình cảm thấy sắp bẻ cong .

Ông chỉ đành tiếp tục trừ.

Ngó nghiêng xung quanh một hồi, ông chuyển chủ đề: "Sao thấy Vân Thư ạ?"

Cảnh Dung mới khen ông đáng yêu, sắc mặt lập tức đổi trong chớp mắt.

"Vân Thư cũng là cái tên để ngươi gọi ?"

Lưu Thanh Bình chặn họng cứng ngắc!

Nói là đáng yêu cơ mà?

là lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng!

Cuối cùng, ông Cảnh Dung đuổi thẳng cổ. Cũng may, quà cáp tặng uổng công, chẳng bao lâu nữa ông sẽ phục chức .

Buổi tối.

Sau khi ăn cơm xong, Cảnh Dung rủ Mạc Nhược đ.á.n.h cờ. Mạc Nhược vốn đang uống rượu ngon lành trong phòng, chẳng chút nhã hứng nào, nhưng Cảnh Dung cưỡng ép lôi .

Đánh bốn năm ván liền!

Ván nào cũng thua!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-492-quan-phuc-nguyen-chuc.html.]

Mạc Nhược tức ném quân cờ trắng xuống bàn: "Không chơi nữa, chơi nữa."

Cảnh Dung ung dung nhặt từng quân cờ đen của bỏ hộp, khóe miệng vương nương nụ ôn hòa, đôi mắt phản chiếu ánh trăng và ánh đèn lồng, sáng lấp lánh.

Hắn bĩu môi chê bai: "Ngươi xem ngươi kìa, thật kiên nhẫn chút nào."

Mạc Nhược đáp: "Vậy ngươi nhường một ván?"

"Đánh cờ cũng như hành quân đ.á.n.h trận, nhường ngươi một nước là đẩy tướng sĩ phe dầu sôi lửa bỏng. Ngươi thắng cũng chẳng vinh quang gì. Hơn nữa, đ.á.n.h cờ tùy tâm, tâm tính thế nào thì nước cờ thế , chuyện trái lòng ."

"Chỉ là đ.á.n.h cờ thôi mà cũng ngươi lôi bao nhiêu triết lý, nhàm chán hả?”

Hắn lườm một cái, lắc lắc bầu rượu trong tay: “Vẫn là uống rượu sướng hơn."

Hắn tu một ngụm rượu!

vẫn chút cam tâm: "Hay là... ván nữa?"

Cảnh Dung châm chọc: "Tiền đồ của ngươi chỉ đến thế thôi !"

Thế là bày bàn cờ, chiến thêm ván nữa.

Mạc Nhược cầm quân trắng, nghĩ trái nghĩ hồi lâu mới đặt xuống, vẻ mặt đầy tự mãn: "Ta xem ngươi thế nào."

Cảnh Dung đối diện chỉ , nhón một quân đen, ngón tay dứt khoát đặt xuống bàn cờ.

Quân trắng vây khốn.

"Phục ?"

Mạc Nhược lườm: "Ngươi rõ kỳ nghệ của tinh thông mà còn dồn ép khắp nơi."

Cảnh Dung dang hai tay: "Thua thì là thua, đổ cho ."

Hai đấu khẩu thu dọn quân cờ.

Đột nhiên...

Sắc mặt Cảnh Dung đanh , tay đang nhặt cờ khựng giữa trung, liếc mắt Mạc Nhược.

Hiểu ý !

Chỉ xung quanh tiếng động khẽ, như ai đó đạp lên mái ngói.

Ngay đó, ném mạnh quân cờ đen đang kẹp giữa hai ngón tay về một hướng nào đó.

Tốc độ cực nhanh, như một tia chớp trắng xẹt qua trung!

Chỉ thấy một bóng từ xà nhà nhảy xuống, bắt gọn quân cờ đen trong lòng bàn tay.

Là Thời T.ử Nhiên!

Hắn đang áp giải áo đen về kinh thành ?

Nhìn y phục của , vẻ là vội vã từ kinh thành trở về. Bước đình, ngoan ngoãn trả quân cờ đen.

Mạc Nhược : "Tên nhóc nhà ngươi, đến thì đến, leo lên xà nhà gì? Cũng may Vương gia nhà ngươi ném d.a.o găm, nếu ngươi c.h.ế.t chắc ."

"Thuộc hạ về vội quá."

Cảnh Dung nghiêm mặt hỏi: "Có tin tức gì ?"

"Người đưa đến Đại Lý Tự, thuộc hạ bèn phi ngựa nghỉ đây."

Cảnh Dung gật đầu.

Hắn phân tích: "Theo hành trình ngươi trở về, lúc , đó chắc tỉnh trong ngục Đại Lý Tự , khi... c.h.ế.t cũng nên. Vậy thì cứ đợi Đại Lý Tự Thiếu khanh Dư đại nhân diễn tiếp màn kịch ."

Khóe môi nhếch lên nụ lạnh lùng.

Mạc Nhược lo lắng: "Ngươi sợ giữa đường xảy sơ suất ?"

"Đây vốn dĩ là cái bẫy giăng sẵn cho Cảnh Diệc, cái cần là xảy sơ suất thì kế hoạch mới thành."

Mạc Nhược khẩy, bỗng cảm thấy Cảnh Diệc thật đáng thương, : "Diệc Vương lẽ ngàn tính vạn tính cũng ngờ tới cuối cùng tự hại . Ngươi bày nước cờ , đến cuối cùng khi bừng tỉnh ngộ, chắc sẽ tức đến thổ huyết mà c.h.ế.t mất. màn kịch , cũng chút mong chờ đấy."

Hắn chồm tới : "Có điều, ngươi xem, nếu Hoàng thượng thật sự nhận điểm kỳ lạ trong vụ Thái t.ử vây cung, đến lúc đó liệu triệu ngươi về kinh ?"

Cảnh Dung lắc đầu!

"Không ."

Hắn hỏi Thời T.ử Nhiên: "Kinh thành động tĩnh gì ?"

Sắc mặt Thời T.ử Nhiên ngưng trọng: "Diệc Vương chỉ bố trí của bên ngoài cổng thành, mà hiện giờ ngay cả gác Nam môn hoàng cung cũng đổi thành của . Hơn nữa gần đây Diệc Vương qua mật thiết với nhiều đại thần trong triều, cả triều đình gần như đều ngả về phía . Lộ Giang nhờ thuộc hạ chuyển lời hỏi Vương gia, cần sớm tính toán chuẩn ? Để phòng ngừa bất trắc."

Hắn giơ tay ngăn .

"Không cần."

 

 

Loading...