NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 491: Chết rồi, chết cả rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:43
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái tát giáng xuống, mạnh đến mức đ.á.n.h ngã hình nhỏ bé của Kỷ Linh Chi xuống đất.

Nó ôm lấy mặt, kinh ngạc ngước mặt, thể tự chủ mà co rúm .

Kỷ Vân Thư nghiêm giọng quát: "Tuổi còn nhỏ mà thiếu sự quản giáo. Nếu cha ngươi dạy ngươi đạo lý lương thiện, thì hôm nay để dạy dỗ ngươi."

Ánh mắt cô vô cùng sắc bén.

"Đừng tưởng ngươi còn nhỏ thì lời vô tư, ỷ sự che chở của gia đình mà ngang ngược hống hách, gì thì . Nếu ai dạy bảo ngươi, chẳng lẽ g.i.ế.c phóng hỏa cũng thể tùy tiện ? Đạo lý uốn lưỡi bảy khi , phu t.ử trong thư viện dạy ngươi ? Ngươi Tam ca của ngươi c.h.ế.t cũng chính vì như ? Ngươi cũng trở thành tiếp theo ?"

Hả?

Kỷ Linh Chi ôm lấy một bên má nóng rát, sợ đến mức c.h.ế.t lặng. Đôi mắt to tròn trợn trừng lên.

Trong ấn tượng của nó, Kỷ Vân Thư vốn nhu nhược, mặc khác bắt nạt mới đúng. Tại chỉ mới qua vài tháng mà cô trở nên hung dữ như ?

Nó mếu máo, hít hít mũi, giọng nghẹn ngào: "Ta sẽ mách cha, ngươi đ.á.n.h ."

"Tùy ngươi."

Kỷ Vân Thư thầm nghĩ: Nhóc con , lão già đó e là sẽ đ.á.n.h một trận đấy.

Kỷ Linh Chi lóc t.h.ả.m thiết!

Thế nhưng ngay đó, Kỷ Vân Thư bá đạo giật lấy chậu xương rồng nó đang ôm trong tay. Cô nhướng mày, nở nụ tà mị: “Ngươi thích cướp đồ của khác ? Chậu xương rồng cũng đấy, lấy nhé."

"Trả cho !"

"Nằm mơ !"

Kỷ Vân Thư cầm chiến lợi phẩm cướp , nghênh ngang bỏ . Chỉ còn thấy tiếng xé gan xé phổi vọng từ phía .

Ra khỏi Vệ phủ.

Cảnh Dung vẫn đang ghế thảnh thơi uống , bên cạnh là hai gã sai vặt cung kính, hầu hạ như hầu hạ cha ruột.

Thấy cô , Cảnh Dung dậy đón, nhưng ánh mắt va hai món đồ cô đang ôm trong lòng, sững !

Một món là vật gì đó rõ hình thù bọc vải. Món còn là một chậu xương rồng!

Người phụ nữ trong một chuyến chỉ để lấy mấy thứ thôi ?

Cô giải thích: "Đây là bài vị của , để bà nơi đó. Còn chậu xương rồng mà, là cướp đấy."

Cô hất mặt lên đầy vẻ kiêu ngạo.

Cướp ?

"Lạ đời thật, Kỷ Vân Thư nàng cũng học thói cướp đồ của khác ?"

"Cũng học chút ít chứ, thể cứ để khác cướp của mãi ."

"Câu bổn vương thích. Hơn nữa, đồ của bổn vương, kẻ khác cũng đừng hòng cướp mất."

Ý , đương nhiên là Kỷ Vân Thư !

Thật là bó tay!

Trở Vệ phủ.

Trước cổng lớn, Vệ Dịch đang bậc tam cấp đá, hai tay chống cằm, cúi đầu đôi giày sạch sẽ của . Mũi chân nhịp nhịp xuống đất, trông vẻ nhịp nhàng nhưng toát lên vẻ thất thần.

"Vệ Dịch?"

Nghe tiếng gọi, ngẩng đầu lên, lập tức bật dậy, khóe miệng nở nụ rạng rỡ như ánh mặt trời.

"Thư nhi."

"Sao ngươi ở đây?"

"Đợi nàng."

Hắn lúc nào cũng như !

Kỷ Vân Thư mỉm , đưa tay xoa đầu , đưa chậu xương rồng cho .

Hắn nghiêng đầu hỏi: "Đây là cái gì?"

"Một chậu cây, ngươi đưa cho Phó thúc, bảo ông chăm sóc cẩn thận nhé."

"Được."

Hắn đáp lời sảng khoái.

Lúc , gia nhân của Vệ phủ chạy , cúi chào Cảnh Dung.

"Vương gia, Lưu đại nhân của nha môn cũ đến, đang đợi ngài ở bên trong."

Cảnh Dung nheo mắt: "Lưu Thanh Bình? Ông đến gì?"

"Ông mang theo nhiều quà."

"Vô sự bất đăng tam bảo điện!”

Hắn khẽ than phiền.

Kỷ Vân Thư bèn : "Vậy thăm Phúc bá một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-491-chet-roi-chet-ca-roi.html.]

"Ừ."

Hai chia hành động.

Hậu viện.

Trong phòng của Phúc bá.

Mạc Nhược xử lý xong những vết roi ngang dọc ông, bôi t.h.u.ố.c và băng bó cẩn thận.

"Cũng may là tổn thương đến gân cốt, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi thôi."

"Đa tạ Mạc công tử."

"Không cần khách sáo.”

Hắn : “Phúc bá, ông lớn tuổi như mà vẫn kiên trì trông coi nghĩa trang, ngày ngày tiếp xúc với xác c.h.ế.t. Những đó chẳng thích gì với ông, mà ông vẫn lo cho họ một mảnh đất dung , ngày ngày thắp ba nén nhang hương khói. Tấm lòng khiến vãn bối thật sự hổ thẹn."

Ngẫm thì đúng là như .

Người đời thường kẻ việc với xác c.h.ế.t nếu là "con của quan tài" thì cũng là kẻ xui xẻo, ai nấy đều dè bỉu, tránh xa, sợ dính đen đủi. Vì thế Phúc bá chẳng mấy bạn, cũng ít giao du với ai. Quanh năm suốt tháng ông lủi thủi một trong nghĩa trang. Những t.h.i t.h.ể từ nha môn gửi đến, nếu nhận, ông đều tận lực tìm nơi chôn cất t.ử tế, hoặc hỏa thiêu cho tro cốt hũ, xếp gọn nghĩa trang.

Đến nỗi ban đêm ngang qua, thường những hũ tro cốt dọa cho c.h.ế.t khiếp.

Người khác việc thiện ở nơi sáng sủa dễ thấy, nhưng việc Phúc bá , chẳng lẽ là việc thiện ?

Nghe Mạc Nhược , Phúc bá cảm thấy an ủi: "Người trẻ tuổi bây giờ, hiếm ai suy nghĩ như ."

Mạc Nhược đáp: "Chỉ trách thế gian , ai cũng thấu mà thôi."

"Nói lắm."

"Phải Phúc bá, ông ?"

Người ?

Sắc mặt Phúc bá trầm xuống, thoáng lộ vẻ thê lương.

Ông thở dài: "C.h.ế.t , c.h.ế.t cả ."

Trong mắt ông ngấn lệ.

Tay Mạc Nhược đang cầm bút đơn t.h.u.ố.c bỗng khựng , cảm thấy chút áy náy.

"Xin , lỡ lời."

"Không , dù gì cũng là chuyện cũ năm xưa .”

Ông tỏ bình thản, Mạc Nhược : “Con trai nếu còn sống, giờ chắc cũng trạc tuổi ."

Câu khơi dậy sự tò mò của Mạc Nhược.

"Mạn phép hỏi, nhà ông xảy chuyện gì ?"

Phúc bá đáp: "Bị một trận hỏa hoạn thiêu c.h.ế.t. Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đúng là nghiệp chướng mà."

Thật đáng thương!

Mạc Nhược dám hỏi thêm nữa, sợ chạm nỗi đau trong lòng ông.

Một lát , Kỷ Vân Thư dẫn Vệ Dịch bước .

Thấy sắc mặt Phúc bá hơn nhiều, cô cũng yên tâm.

"Phúc bá, ông cứ yên tâm ở đây dưỡng bệnh, của Vệ phủ sẽ chăm sóc ông chu đáo, đừng lo lắng gì cả."

"Kỷ , thật sự cảm ơn ngài. Nếu ngài, cái già chắc chẳng sống mấy ngày nữa."

Không đợi cpp trả lời, Vệ Dịch chen ngang: “Không , Phúc bá sẽ sống lâu trăm tuổi. Hơn nữa ông bụng như , ông trời nhất định sẽ phù hộ cho ông."

Vẻ mặt đầy kiên định.

Phúc bá , trong đáy mắt kìm mà ánh lên vẻ từ bi, yêu thương, xen lẫn chút xót xa.

Ông mỉm .

Vệ Dịch dứt khoát xuống bên mép giường: "Phúc bá, ông thể ở đây mãi mãi. Còn nữa, Mạc Nhược ca ca là thần y, nhất định sẽ chữa khỏi cho ông."

"Đa tạ Vệ công tử."

"Không cần cảm ơn . Mẹ từng cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp chùa. Hơn nữa hôm qua Phúc bá còn cho chúng tá túc ở nghĩa trang, ông là , sẽ báo đáp."

Mắt Phúc bá rưng rưng!

Ông nắm lấy tay Vệ Dịch, vỗ nhẹ hai cái.

"Phải, đúng lắm. Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp chùa. Cha đều là ."

"Dạ!"

Hắn gật đầu thật mạnh.

Những lời , khung cảnh , khiến Kỷ Vân Thư trầm tư suy nghĩ...

 

 

Loading...