NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 490: Đồ con hoang, súc sinh
Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:42
Lượt xem: 164
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Uyển Hân khẽ ngước đôi mắt dài nhỏ cô, vẻ mặt đầy ơn: "Vân Thư, đa tạ ."
Đa tạ?
Chị gái , chị bằng con mắt nào mà thấy đang giúp chị ?
"Tỷ sức khỏe , mau chóng hồi phủ , chiếc nhẫn tay cũng đừng đeo nữa, kẻo rạch rách vải của ."
"..."
Cô cứng họng, nên lời.
Cúi đầu thấp xuống, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Kỷ Vân Thư dường như nhớ điều gì, ánh mắt trầm xuống: "Ta cùng tỷ về Kỷ phủ."
Hả?
Làm giật !
Kỷ Uyển Hân trố mắt ngạc nhiên.
"Vân Thư..."
"Đừng hiểu lầm, chỉ đến lấy một món đồ thôi."
...
Kỷ phủ.
Trận hỏa hoạn tuy thiêu rụi Kỷ phủ đến mức đổi, hủy hoại hơn nửa gia sản, nhưng may mà nhà họ tiền, thuê mấy chục thợ mộc, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi tu sửa bộ nhà cửa đổ nát, dấu vết cháy.
Hôm nay, Kỷ Thư Hàn hẹn với bạn buôn, nhà!
Cảnh Dung định trong, sai mang một cái ghế, cứ thế ngay cổng lớn, bộ dạng công t.ử bột nhàn nhã tự tại. A , gia nhân mang đồ ngon vật lạ cung phụng, sợ phật ý vị Phật sống .
gì ông Phật nào chồm hỗm ngay cổng nhà thế ?
Cái thói quen quái gở đúng là độc nhất vô nhị.
Sự xuất hiện của Kỷ Vân Thư gây một trận xôn xao trong phủ.
Mọi cô như khỉ trong rạp xiếc, thậm chí còn chỉ trỏ, thì thầm bàn tán.
Cô về sân viện cũ của mà thẳng đến từ đường. Suốt dọc đường cũng chẳng ai ngăn cản, Kỷ Uyển Hân đẩy a , bước nhỏ khó nhọc theo cô, cùng tiến từ đường.
Mùi hương nến bên trong nồng, khói trắng lượn lờ bay lên, chắc là mới thắp hương.
Trong từ đường.
Bài vị sắp xếp tầng tầng lớp lớp, từ xuống , ước chừng đến bốn năm mươi cái, đều là bài vị tổ tiên Kỷ gia, quanh năm hương khói dứt. Mỗi tháng, kẻ trong Kỷ phủ đều đến đây thắp hương hành lễ.
Kỷ Vân Thư thắp một nén hương, cúi lạy ba cái các bài vị, cắm hương lư, đó đến góc ngoài cùng của từ đường, lấy một tấm bài vị bám đầy bụi xuống. Trên bài vị khắc tên cô, ngoài tên chẳng còn gì khác, thậm chí ngay cả danh phận cũng .
Một nữ t.ử xuất lầu xanh, khi c.h.ế.t còn đặt bài vị trong từ đường, Kỷ Thư Hàn coi như cũng tận tình tận nghĩa .
Kỷ Vân Thư nhếch mép nhạt, thuận tay xé một tấm vải bên cạnh bọc bài vị .
Cô với Kỷ Uyển Hân vẫn luôn im lặng bên cạnh: "Đây là bài vị của , mang đây."
Cô gật đầu, ấp úng: "Vân Thư, tỷ..."
Cắt ngang!
"Nếu tỷ định về chuyện xảy ở tiệm vải ban nãy, thì thôi đừng nữa."
Cô cứ giải thích!
"Tỷ thực sự chỉ cầm lên xem thôi, tỷ chiếc nhẫn đó sẽ..."
Lại cắt ngang!
Ánh mắt Kỷ Vân Thư lạnh lẽo: "Ta giúp tỷ cố ý với ngoài, nghĩa là tỷ thực sự cố ý. Kỷ Uyển Hân, hồi ở huyện Sơn Hoài rõ ràng . Tỷ là thế nào, cần đoán. Nếu tỷ vì ghen tị cô nương cướp mất tấm vải tỷ thích mà sinh lòng cam tâm rạch rách nó, chuyện cũng là khả năng. Rốt cuộc thế nào, tự trong lòng tỷ rõ nhất."
Từng câu từng chữ như kim châm muối xát.
Mắt Kỷ Uyển Hân đỏ hoe, cúi đầu xuống, nước mắt rơi lã chã.
Cho dù cô thực sự cố ý thì ? Tấm vải đó vốn là cô cầm , là Trương gia tiểu thư cướp lấy, trong lòng cô cam tâm, như gì sai?
Nhìn hai hàng nước mắt , Kỷ Vân Thư khẽ lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-490-do-con-hoang-suc-sinh.html.]
Cưng , xin nhé, chị đây miễn dịch .
Cô : "Ta đây."
Cô bước khỏi từ đường!
Phía truyền đến một tiếng : "Tỷ sắp lấy chồng ."
Giọng đầy tủi bất lực.
Bước chân cô dừng , chỉ .
Thực cũng chẳng bất ngờ lắm.
Kỷ Uyển Hân sụt sịt mũi, bước khỏi từ đường, đến giữa sân, : "Mấy hôm Thẩm Thượng thư tới một chuyến. Ông ưng ý tỷ, chê tỷ bệnh tật, sẽ hỏng thanh danh Thẩm gia, nên với cha để tỷ gả qua đó. Lúc cha tức giận, tranh cãi với Thẩm Thượng thư một trận. Cuối cùng hết cách, Thẩm Thượng thư đành thỏa hiệp, nhân lúc tỷ còn khỏe mạnh thì cưới sớm . Ngày định là rằm tháng Tám, qua một thời gian nữa cha sẽ đưa tỷ kinh."
"Đây là chuyện ."
"Muội thể đến ? Tỷ thực sự coi là thiết nhất, nếu ngày thành mặt, Vân Thư , tỷ sẽ hối tiếc cả đời."
Tỷ lừa tiền mừng của thì thẳng ?
là tâm cơ!
Kỷ Vân Thư thẳng: "Ta sẽ ."
"Vân Thư.”
Kỷ Uyển Hân bỗng nắm lấy tay cô: “Tỷ trong lòng hận tỷ, nhưng tỷ thề, tỷ thực sự từng hại và Kỷ Bùi. Muội tin tỷ , những lời các lúc đó do tỷ cho cha . Cho dù chuyện ở huyện Sơn Hoài là tỷ sai, nhưng tỷ từng nghĩ sẽ hại , tin tỷ , tỷ luôn coi là đứa em gái thiết nhất."
Nực !
Cô dùng sức rút tay về.
Sắc mặt lạnh hơn ban nãy vài phần: "Ta , rốt cuộc tỷ mách lẻo với cha những lời và Kỷ Bùi , còn quan tâm nữa. Tỷ sắp xuất giá thì cứ an phận mà xuất giá , gả Thẩm gia, một hiền dâu thảo là ."
Nói xong, cô ôm bài vị trong lòng, đầu ngoảnh mà bỏ .
Chỉ còn tiếng thút thít của phụ nữ phía .
Cô ôm ngực, như thể thở nổi...
Ra khỏi từ đường, Kỷ Vân Thư rảo bước vòng qua hành lang bên ngoài. Chẳng ngờ rẽ qua một khúc ngoặt thì đụng ngay Kỷ Linh Chi điêu ngoa tùy hứng.
Vẫn như khi, cái bộ dạng ngạo mạn hống hách.
Trên tay con bé còn ôm một chậu xương rồng!
Khoảnh khắc thấy Kỷ Vân Thư, đôi mắt tròn xoe của nó lập tức trừng lên.
Như con mèo giẫm đuôi, nó chỉ tay mặt cô quát: "Sao ngươi ở đây?"
Giọng lanh lảnh, chói tai cực kỳ.
Kỷ Vân Thư căn bản chẳng để ý đến nó.
Nó thì nhịn cơn giận, mắng nhiếc: "Đồ g.i.ế.c , ngươi hại c.h.ế.t Tam ca ca, ngươi còn dám đến nhà , cha sẽ g.i.ế.c ngươi, đồ hung thủ ."
Mấy tháng gặp, con nha đầu lớn phổng phao ít, chỉ cái thói mồm miệng độc địa là chẳng giảm chút nào.
"Tránh ."
Nó dang hai tay chắn ngang đường: "Không tránh! Chính ngươi hại c.h.ế.t Tam ca ca và Tổ mẫu, g.i.ế.c ngươi."
Nói , nó vung nắm đ.ấ.m nhỏ xíu lao tới đ.ấ.m đá túi bụi.
Chỉ là cổ tay nhỏ xíu đó Kỷ Vân Thư tóm lấy, hất mạnh .
Cô cúi đầu lạnh lùng : "Kỷ Linh Chi, kiên nhẫn dây dưa với ngươi , tránh ."
Nó cứ tránh đấy!
"Tam ca ca sai, ngươi là đồ con hoang! Cha cũng sai, ngươi cũng là đồ súc sinh!"
Vừa dứt lời...
Bốp!
Một cái tát giáng mạnh xuống khuôn mặt nhỏ nhắn đang vặn vẹo .
Tiếng tát vang lên chát chúa.