NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 487: Ngọc của Ngự Quốc Công
Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:39
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dáng vẻ đề phòng của cô khiến Cảnh Dung nhịn mà bật .
Đáng yêu cực kỳ!
Kỷ Vân Thư : "Vẫn là mau chóng về thôi, lo cho thương thế của Phúc bá."
"Nàng giao cho Mạc Nhược , ở đó thì còn lo cái gì?"
"Ta..."
, cô thể phản bác. Phúc bá tuy đ.á.n.h trọng thương, nhưng Mạc Nhược xưng tụng là diệu thủ hồi xuân, tự nhiên sẽ chữa khỏi cho ông , để chút di chứng nào.
Cảnh Dung: "Nàng khó khăn lắm mới về Cẩm Giang một chuyến, chẳng lẽ định ru rú trong Vệ phủ cả ngày ? Đi, đưa nàng đến một nơi."
"Đi ?"
Gương mặt cô đầy vẻ tò mò.
"Bổn vương đói ."
Đói thì về nhà ăn cơm chứ!
Cô còn kịp gì Cảnh Dung túm lấy, cưỡng chế lôi .
Sau cơn mưa lớn, khắp các con phố ở Cẩm Giang ngập tràn mùi hương thanh mát của cỏ cây, vô cùng dễ chịu.
Mưa dầm dề suốt mấy ngày qua khiến miền Bắc cũng âm u, giờ mưa tạnh hẳn, dân cũng đổ đường buôn bán, hoặc hoạt động gân cốt, tiện thể sắm sửa chút vật dụng sinh hoạt.
Trong chốc lát, đường phố trở nên náo nhiệt hẳn lên!
Rất nhanh, Cảnh Dung đưa cô đến xuống một quán mì ven đường.
Nếu cô nhớ nhầm thì đây cô và Cảnh Dung từng đến quán . Tên ngốc đó xuống gọi hai bát mì, còn dạy ông chủ cách trụng mì nữa chứ.
Buồn c.h.ế.t !
Cảnh Dung rút một đôi đũa sạch từ ống đũa , dùng đầu đũa gõ gõ hai cái xuống mặt bàn nước mưa rửa sạch bong.
Cốc cốc...
"Chỗ , còn nhớ ?"
Kỷ Vân Thư gật đầu, hờ hững đáp: "Nhớ!"
"Nhớ là ."
Gương mặt nở nụ , còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày.
Kỷ Vân Thư thì cau mày, lười để ý đến . Cô sờ cái bụng xẹp lép của , ngửi thấy mùi mì thơm nức mũi, cơn đói lập tức ập đến.
Bụng cô sôi lên ùng ục hai tiếng!
Vừa vặn Cảnh Dung đối diện thấy!
Hắn thầm trộm, lớn tiếng gọi: "Ông chủ, mau cho hai bát mì, càng nhanh càng ."
"Có ngay đây."
Ông chủ quán mì mới mở hàng khi mưa tạnh, lúc đang hì hục chế biến những bát mì nóng hổi, mồ hôi nhễ nhại!
Rất nhanh, hai bát mì bưng .
Cảnh Dung đẩy một bát về phía cô, quên bồi thêm một câu: "Như thế thật ."
"Hửm?"
"Nếu thể cùng nàng sống ở huyện thành nhỏ yên bình , thật bao."
Đôi mắt ánh lên vẻ thâm tình.
Cô cũng hiếm hoi đáp một nụ , đó cắm cúi ăn.
Khổ nỗi ánh mắt Cảnh Dung cứ dính chặt lấy cô như bôi keo, chẳng thèm động đũa bát mì mặt, cứ như thể để thêm lát nữa là nó đóng bánh .
Cô ngẩng đầu lên bèn bắt gặp ánh mắt .
Cô đưa tay sờ lên mặt : "Mặt dính gì ?"
"Đừng động."
Hả?
Cô còn kịp phản ứng, Cảnh Dung vươn tay tới, khẽ chạm khóe miệng cô. Ngón tay cái lướt qua mép cô nhẹ nhàng như một tờ giấy mỏng, động tác vô cùng dịu dàng và mật.
Khoảnh khắc bốn mắt , tia lửa b.ắ.n tứ phía.
Mọi thứ xung quanh dường như đang dần mờ ...
Tim Kỷ Vân Thư đập thình thịch liên hồi. Rõ ràng tỏng là chiêu trò của tên nam nhân , cô cũng miễn dịch từ lâu, nhưng vẫn kìm mà rung động.
Lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc, nhất là khi đối diện với đôi mắt sâu thẳm thấy đáy , cô thường bất giác chìm đắm đó, cuối cùng thể thoát .
...
Cô vẫn rụt về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-487-ngoc-cua-ngu-quoc-cong.html.]
Khiến cho bàn tay của Cảnh Dung lơ lửng giữa trung, hồi lâu mới thu về.
Giọng mang theo vẻ trêu chọc đầy ám : "Căng thẳng cái gì? Quan hệ giữa và nàng như , nàng còn thẹn thùng cái gì nữa?"
"Nói linh tinh cái gì đó?”
Cô liếc xéo một cái.
"Tiểu yêu tinh, nàng cứ mãi như thôi."
Cô cúi thấp đầu: "Mau ăn , đừng nhảm nữa."
Cô cắm cúi và mì miệng.
Nhìn dáng vẻ e thẹn trốn tránh của nữ nhân , trong lòng Cảnh Dung vui như nở hoa.
Một lát ...
Một đứa trẻ chạy ngang qua hai , tóc tết hai bím, nhảy chân sáo tung tăng, tay cầm một chiếc chong chóng đang tít, chạy sức thổi.
Trông thật đáng yêu!
Cảnh Dung liếc một cái, ánh mắt vô tình dừng chiếc chong chóng đang . Hình như, thấy vô hình bán nguyệt ghép với , đang xoay tròn điên cuồng.
Hắn nheo mắt , mơ hồ nhớ điều gì đó.
Hắn gọi một tiếng: "Vân Thư."
Kỷ Vân Thư ngẩng đầu lên: "Sao ?"
Không thấy trả lời, cô bèn theo hướng ánh mắt .
Một đứa trẻ?
Lại thấy cau mày đăm chiêu, Kỷ Vân Thư mới lạ lùng hỏi: "Sao ngài cứ chằm chằm đứa bé đó ?"
"Không đứa bé, mà là cái chong chóng tay nó."
"Chong chóng? Cái chong chóng đó gì kỳ lạ ?"
Cảnh Dung sắc mặt ngưng trọng, cô: "Nàng còn nhớ đây từng với nàng về hoa văn hình trăng lưỡi liềm miếng ngọc của cha Vệ Dịch ? Ta hình như gặp ở đó ."
Chủ đề câu chuyện bỗng chốc trở nên nghiêm túc.
Kỷ Vân Thư khựng một chút, đặt đôi đũa xuống, gật đầu: "Thì ?"
"Vừa thấy cái chong chóng tay đứa bé , sực nhớ đôi chút. Là hồi nhỏ từng gặp. Lúc đó còn ở Bát Vương phủ, một Phụ hoàng đ.á.n.h cờ với Ngự Quốc Công, vô ý đổ chén bên cạnh, nước b.ắ.n lên Ngự Quốc Công, khéo ướt miếng ngọc bội bên hông ông . Lúc đó ông vô cùng căng thẳng, vội dậy lau chùi miếng ngọc, thoáng qua dường như thấy miếng ngọc đó hoa văn hình trăng lưỡi liềm. Mà mặt chính của miếng ngọc đó cũng khắc hình đầu hổ y hệt như miếng ngọc của cha Vệ Dịch, giống."
Càng , trong lòng càng dấy lên nỗi bất an!
Hắn suy tính: " nếu miếng ngọc đó là của Ngự Quốc Công, tại trong tay cha Vệ Dịch? Chuyện đúng."
, hợp lý!
Ngự Quốc Công là hoàng thất, còn cha Vệ Dịch chẳng chút giao tình nào, thậm chí từng qua .
Làm ông miếng ngọc đó chứ?
Đây cũng là điểm Kỷ Vân Thư cảm thấy kỳ lạ.
Cô dứt khoát lấy miếng ngọc , đưa cho Cảnh Dung, : "Ngài kỹ xem, rốt cuộc là miếng ngọc ?"
Hắn đón lấy, dùng tay sờ soạng mặt ngọc, ngẫm nghĩ.
Hắn khẽ lắc đầu, mày nhíu chặt: "Lúc đó mới ba bốn tuổi, chuyện qua lâu như , quả thực dám khẳng định. Cũng khả năng là do hai miếng ngọc quá giống thôi."
Quá giống !
Nói xong, trả miếng ngọc cho Kỷ Vân Thư.
Ngón tay cô mân mê bề mặt ngọc lồi lõm, : "Lúc Triệu Hoài cũng từng nhắc đến miếng ngọc , dường như quan tâm xem là chủ nhân của nó . Cộng thêm việc suốt dọc đường luôn bám theo chúng , lý do tin rằng miếng ngọc chắc chắn đơn giản. Hơn nữa , càng cảm thấy miếng ngọc nhất định ẩn chứa bí mật gì đó, và thể liên quan đến Vệ gia, liên quan đến Vệ Dịch, thậm chí là liên quan đến Ngự Quốc Công."
Lời chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ.
Bề ngoài chỉ là cái vỏ rỗng, nhưng sức công phá vô cùng khủng khiếp!
Cảnh Dung thấy đôi mày thanh tú của cô nhíu chặt , vẻ mặt đầy ưu tư.
Hắn phần tán đồng suy nghĩ của cô.
Vừa định gì đó thì một tràng âm thanh ồn ào cắt ngang.
Nghe tiếng động thì là phát từ một tiệm vải lụa!
Chỉ thấy tiếng phụ nữ cãi vã quát tháo om sòm, đầy một lúc, cửa tiệm vây kín , nhao nhao bình phẩm chỉ trỏ.
Cứ tưởng là chuyện bao đồng, cần để ý.
Nào ngờ...
Bên trong vang lên giọng nhỏ nhẹ yếu ớt của Kỷ Uyển Hân.