NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 486: Không phải điều chuyển, là cách chức

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:38
Lượt xem: 159

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng của Kỷ Vân Thư dịu bầu khí ngột ngạt trong phòng.

Lưu Thiên lúc mới chắp tay : "Không Vương gia giá lâm, hạ quan kịp tiếp đón, xin Vương gia thứ tội."

Dáng vẻ chẳng khác nào võ tướng "nhận đòn roi xin tạ tội", vô cùng thành khẩn!

rõ ràng là một võ tướng, cứ cố mặc quan phục văn quan, gồng giọng điệu văn vẻ, đều thấy lạc quẻ.

Giống hệt như một con tinh tinh vạm vỡ cố khoác lên tấm da thỏ.

Gượng gạo, kiểu gì cũng thấy hợp!

Cảnh Dung uống cạn chén tay, gạt bỏ lời sang một bên, đó là buông lời khen ngợi: "Quả nhiên vẫn là Cẩm Giang ngon nhất, miệng ngọt thanh, khiến thần thanh khí sảng. Đợi bổn vương hồi kinh, nhất định sẽ tiến cử Cẩm Giang với Lễ bộ, liệt hàng cống phẩm."

"Chỉ cần Vương gia thích là ."

Lại nịnh nọt!

"Đây là mẻ cũ do Lưu Thanh Bình để ?"

Khóe mắt Lưu Thiên giật giật: "Phải!"

Cảnh Dung : "Lưu Thanh Bình tuy hồ đồ, nhưng gu chọn thì như một, tồi, tồi."

"..."

Ngay đó, thẳng mắt Lưu Thiên, vấn đề chính: "Tối qua bổn vương nhập nha môn mà thông báo cho Lưu đại nhân, là bổn vương đường đột. Tuy nhiên, phép tắc thể loạn, chuyện đáng phạt thì vẫn phạt."

Phạt ư?

Ngài đừng đùa nữa !

Ta mà dám phạt ngài thì cái chức quan cũng đừng hòng giữ, khéo còn ngài phong sát, kết cục là mất của cũng tan.

Hơn nữa, còn già con thơ lo.

Hắn vội vàng : "Tuy phép tắc thể loạn, nhưng Vương gia đưa Kỷ nha môn trong đêm là để giải oan cho vô tội. Hạ quan đa tạ Vương gia và Kỷ mới đúng."

Hắn cúi thật sâu!

, dùng từ "", chứ còn là từ "đột nhập" mà luôn miệng đó.

Thú vị!

Đó là hai chữ hiện lên trong đầu Cảnh Dung lúc .

Không ngờ Lưu Thiên chỉ tham lam, mà còn là kẻ vô cùng ranh mãnh và khôn khéo. Chuyện lái như , đúng là lấp l.i.ế.m cho qua chuyện thật.

Cảnh Dung dễ lừa phỉnh như thế.

Hắn : "Đã là Lưu đại nhân truy cứu nữa, thì... bổn vương truy cứu sai lầm của Lưu đại nhân."

" lầm của hạ quan? Ý Vương gia là ?"

"Ngươi đây chẳng rõ còn cố hỏi ?"

"Hạ quan thật sự ."

Mặt nghệch , ngơ ngác.

Hắn quan tận tụy, chuyện sai lầm? Những vụ án qua tay , vụ nào là phá , hơn nữa hiệu suất phá án cực cao.

Thế nhưng, Cảnh Dung nhạt, liếc xéo một cái, thong thả : "Lưu đại nhân, ngươi nhậm chức đuổi hết cũ trong nha môn , bộ bằng của mang tới. Hành động quả thực giống phong cách võ tướng các ngươi. Ngươi tuy từ võ tướng chuyển sang quan văn, nhưng vẫn giữ nguyên tác phong trong quân doanh, quen dùng vũ lực để kiềm chế và áp bức khác. Phàm là những kẻ lôi đại lao, đa phần đều cáng mà khiêng đúng ? Kẻ nào chịu nổi đòn roi thì chắc ký tên điểm chỉ , còn kẻ nào chịu đựng thì lôi lên công đường thẩm vấn tiếp, thẩm đến khi nào chịu nổi mà nhận tội mới thôi. Chắc hẳn đây là lý do vì Lưu đại nhân 'hiệu suất việc cao' đến thế nhỉ?"

Những lời chẳng hề kiêng nể chút nào.

Nó như một thanh kiếm đ.â.m thẳng n.g.ự.c Lưu Thiên. Hắn chỉ cần cử động nhẹ, thanh kiếm đó sẽ xuyên thủng lồng ngực, khuấy đảo đến khi m.á.u thịt be bét mới thôi.

Đến mức giờ phút , chỉ nín thở.

Hắn cúi đầu: "Vương gia, vụ việc của Phúc bá , quả thực là hạ quan việc lỗ mãng, nhưng tuyệt đối ép cung. Chỉ vì nhân chứng vật chứng rành rành mà vẫn một mực chối tội, nên mới dùng hình. Là của hạ quan, hạ quan xin nhận tội."

"Nhận tội thế nào?"

"Toàn quyền do Vương gia định đoạt."

"Tốt!”

Cảnh Dung cao giọng, cái cần là câu . Hắn hất hàm: "Vậy bổn vương cách chức của ngươi, thấy thế nào?"

Cái gì?

Lưu Thiên chắc chắn nhầm.

Cách chức?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-486-khong-phai-dieu-chuyen-la-cach-chuc.html.]

Ngài đùa đấy ?

Kỷ Vân Thư bên cạnh cũng chẳng hề ngạc nhiên, ngược còn mong chờ xem kịch sắp diễn .

Đám nha dịch trong phòng thì trố mắt , đồng loạt hướng ánh mắt thể tin nổi về phía Cảnh Dung.

Cảnh Dung lộ vẻ nửa đùa nửa thật, thậm chí còn ung dung khẩy một cái, : "Lưu đại nhân, bổn vương bây giờ cách chức ngươi, ngươi suy nghĩ gì ? Không vài lời ?"

"Vương gia, việc điều chuyển quan , xưa nay... là do Lại bộ phụ trách."

"Ngươi lôi Lại bộ để ép bổn vương ?"

"Hạ quan dám, chỉ là Lại bộ đối với việc điều chuyển quan viên..."

Lời dứt cắt ngang.

"Bổn vương điều chuyển ngươi lúc nào?”

Cảnh Dung tự cũng thấy lạ.

Lưu Thiên ngớ !

"Bổn vương là, CÁCH CHỨC ngươi!”

Hắn thu nụ ban nãy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Lưu Thiên, bổn vương ngươi vì Đại Lâm chinh chiến sa trường nhiều năm, tất nhiên cũng lập chiến công hiển hách. Theo lý mà , võ tướng văn quan tiền lệ. ngươi văn quan, cứ mang theo thói hư tật của võ tướng. Ngươi chịu sửa đổi thì thôi, đằng còn biến bản thêm trầm trọng."

"Vương gia, lời là ý gì?"

"Ngươi cần ngụy biện. Bổn vương cho điều tra rõ ràng . Trước đây khi ngươi quan ở Liêu Giang, sớm nổi danh là một tên quan lỗ mãng, bá tánh ai nấy đều kính trọng ngươi, mà là sợ ngươi. Án nha môn, đầy hai ngày kết thúc. Nói cho êm tai là hiệu suất cao, khó là coi mạng như cỏ rác. Chắc hẳn chịu oan khuất trong ngục ở Liêu Giang là ít nhỉ. Ngươi yên tâm, nhanh thôi Lại bộ sẽ phái đến Liêu Giang, lật bộ hồ sơ các vụ án ngươi xử lý những năm qua, bao gồm cả những vụ án trong mấy tháng ngươi ở Cẩm Giang , tất cả đều sẽ điều tra kỹ lưỡng. Một khi chứng thực, Lưu Thiên , đừng là văn quan, ngay cả giấc mộng võ tướng của ngươi cũng chỉ là mộng xuân thu mà thôi."

Từng câu từng chữ đanh thép, khiến rùng kinh hãi.

Lưu Thiên ban nãy còn cứng giọng, giờ như con gà vặt trụi lông, trơ trọi run rẩy với vài cọng lông còn sót .

Ngay đó, bịch một tiếng, quỳ sụp xuống!

"Xin Vương gia minh xét, hạ quan việc tuyệt đối chuyện việc thiên tư trái pháp luật, oan uổng , từng vụ án đều bằng chứng xác thực."

Cảnh Dung nhíu mày sắc như kim, lạnh lùng : "Có , đợi của Lại bộ đến điều tra sẽ rõ!"

"Vương gia..."

"Được , theo bổn vương thấy, cái chức quan của ngươi e là cũng chẳng lâu nữa . Đám tay chân trướng ngươi nên xử lý thế nào, tự sớm chuẩn . Đừng để đến lúc ngã ngựa còn gà bay ch.ó sủa, náo loạn cả lên."

Nói xong, chống tay dậy, đồng thời chẳng hề kiêng dè ánh mắt ngoài, nắm lấy tay Kỷ Vân Thư kéo cô cửa.

Trong khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư còn kịp định thần thì lôi khỏi phòng.

Bên ngoài.

Đường Tư vẫn đang đấu võ mồm với Lang Bạc.

Nữ nhân mở miệng câu nào là khiến cứng họng câu đó, Lang Bạc thực sự đau đầu.

Thấy , Lang Bạc lập tức tiến lên.

"Vương gia, chúng luôn ?"

Cảnh Dung nheo mắt Đường Tư, khẽ gật đầu: "Ngươi đưa Đường cô nương về , bổn vương cùng Kỷ dạo một chút, nhân lúc trời tạnh mưa."

"Hay là để thuộc hạ...” cùng nhé.

Lời còn hết...

Vương gia nhà kéo tay Kỷ Vân Thư rời khỏi huyện nha mất .

Hai ngoài.

Kỷ Vân Thư bèn rút tay về, giấu trong tay áo, cảnh giác quanh quất.

"Sợ cái gì?"

"Không !"

"Ồ?”

Cảnh Dung nhếch môi xa.

Hắn đưa tay định nắm lấy tay cô nữa, nhưng tốc độ chậm hơn một nhịp.

Cô dứt khoát giấu tay lưng!

 

 

Loading...