NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 485: Phá án (Phần 2)
Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:37
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Kỷ Vân Thư phân tích rành mạch, Lưu Thiên hai lời, lập tức lệnh cho thuộc hạ: "Người , mau đến chùa Khanh An một chuyến, nhất định bắt hung thủ về quy án."
"Rõ!"
Nha dịch định ...
Thì Kỷ Vân Thư gọi giật : "Thực , còn một con đường tắt nhanh hơn."
Bắt hung thủ mà cũng đường tắt ?
Nha dịch sững sờ chôn chân tại chỗ, sang vị đại nhân đang cao. Lưu Thiên phất tay, hiệu cho hai lui sang một bên.
Sau đó hỏi: "Đường tắt gì?"
Kỷ Vân Thư đáp ngay.
Cô chỉ cau mày, sang lão Sở đang co rúm ở một góc.
Giọng cô mang vài phần hàm ý sâu xa: "Sở sư phụ hẳn , ngay cả một ngỗ tác mới nghề cũng thể nào những điểm nghi vấn mà . Vậy mà Sở sư phụ đây ngỗ tác mấy chục năm, chẳng lý do gì hiểu rõ một cái xác, một vụ án đơn giản thế ? Thế mà phạm sai lầm sơ đẳng đến mức mới học nghề cũng mắc ."
"Ta..."
Hắn lập tức lắp bắp, cảm giác chẳng lành ập tới.
"Sở sư phụ cần căng thẳng. Tục ngữ câu: 'Chim c.h.ế.t vì mồi, c.h.ế.t vì tiền', ai mà chẳng lúc tham lam?"
Lời đầy ẩn ý, thật kỳ quái!
Vừa , khóe miệng cô nở một nụ bí hiểm khó lường.
Lão Sở nghiêng đầu tránh né, dám thẳng mắt Kỷ Vân Thư, giọng run rẩy: "Ta... hiểu ý ngươi."
Kỷ Vân Thư thong thả bước quanh , ánh mắt dừng ở miếng ngọc bội lộ một góc nơi thắt lưng , : "Cái chức ngỗ tác bổng lộc chẳng đáng là bao. Ta thấy giày của Sở sư phụ mòn rách cả mà đôi mới, y phục cũng vá víu vài chỗ, xem gia cảnh chẳng lấy gì khá giả. Vậy mà bên hông ông đeo một miếng ngọc bội, qua là ngọc mới, hơn nữa giá trị nhỏ. Một ngỗ tác ngay cả đôi giày cũng dám , sở hữu miếng ngọc thượng hạng thế , chuyện kể cũng lạ thật."
Chỉ thấy sắc mặt lão Sở hoảng hốt tột độ, hai tay vội vàng che lấy thắt lưng, giấu miếng ngọc .
Chính hành động càng khiến lộ rõ vẻ chột !
Hắn chu mỏ cãi cố: "Chẳng lẽ tự bỏ tiền mua một miếng ngọc cũng ?"
"Đương nhiên là . miếng ngọc do ông mua, mà là do khác tặng."
"Cái ... là do tự mua."
Kỷ Vân Thư sắc mặt ngưng trọng, giọng vẫn đều đều: "Vừa , ông ngỗ tác mấy chục năm, lý nào phạm sai lầm cấp thấp như . Cộng thêm miếng ngọc bội bên hông ông, tất cả đều chứng minh một việc: Ông cố tình tráo đổi vật chứng, chĩa mũi dùi Phúc bá, đổ tội g.i.ế.c cho ông . Bởi vì, đưa cho ông miếng ngọc bội giá trị liên thành , yêu cầu ông chứng giả để che giấu tội ác cưỡng bức của ."
Ặc!
"Ta... ."
Hắn ngẩng phắt đầu lên, hai mắt trợn trừng, vẻ mặt đầy sợ hãi.
"Sở sư phụ, sự việc đến nước , ông còn chịu khai kẻ đó là ai ? Ông nên , chỉ cần đến chùa Khanh An một chuyến, cuối cùng vẫn sẽ lôi kẻ đó ánh sáng. Chi bằng ông tự khai , còn cơ hội giảm nhẹ tội."
!
Hắn nên chuyển sang nhân chứng để lập công chuộc tội!
Lão Sở hoảng sợ tột độ, ánh mắt vô định đảo quanh mặt đất, lẽ trong lòng đang cân nhắc thiệt hơn.
Cuối cùng...
Bịch một tiếng, quỳ sụp xuống.
Hắn móc miếng ngọc bội bên hông , nâng tay, nước mắt ngắn nước mắt dài: "Lưu đại nhân, là tiểu nhân thấy tiền sáng mắt, nhận miếng ngọc , đồng ý chứng giả để oan uổng cho Phúc bá. Tiểu nhân sai , cầu xin đại nhân khai ân."
Hắn dập đầu thùm thụp xuống đất!
Lưu Thiên sầm mặt xuống lạnh như băng: "Nói, rốt cuộc là kẻ nào sai khiến ngươi?"
"Là Tạ Viễn Tạ lão gia ở tiệm ngọc thạch phía Bắc thành. Hắn tiểu nhân sẽ nghiệm thi cho c.h.ế.t, nên đêm đó tìm đến nhà tiểu nhân, dúi miếng ngọc cho . Tiểu nhân thấy miếng ngọc đáng giá, nhất thời ma xui quỷ khiến nên nhận lời. Tiểu nhân già con thơ, cả nhà đều trông cậy nuôi sống. Đại nhân, xin ngài khai ân, tha cho tiểu nhân một mạng."
Tiếng than xé ruột xé gan!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-485-pha-an-phan-2.html.]
Sư gia bên cạnh ghi chép sực nhớ điều gì, bèn : "Đại nhân, tên Tạ Viễn đó quả thực bàn tay cụt một ngón."
Lưu Thiên nổi giận, đập mạnh kinh đường mộc: "Người , lập tức trói tên Tạ Viễn về đây cho bản quan."
"Rõ!"
Nha dịch vội vã chạy .
"Giỏi cho lão Sở nhà ngươi, bản quan thấy ngươi đảm nhận chức ngỗ tác nhiều năm nên mới mời về nha môn hỗ trợ phá án, ngờ ngươi lén lút những chuyện dơ bẩn thế lưng . Người , lôi xuống đ.á.n.h năm mươi trượng, cách chức ngỗ tác, tống đại lao chờ xét xử ."
Lão Sở kêu cha gọi lôi xuống.
Vụ án xem như phá!
Đám đông vây xem tán thưởng vị Kỷ tài ba, cảm thấy hả hê vô cùng!
Tuy nhiên, Lưu Thiên vốn xuất võ tướng, đối với quy tắc luật lệ vô cùng nghiêm khắc, thậm chí đến mức cứng nhắc. Vụ án g.i.ế.c giấu xác thẩm xong, tự nhiên cũng thẩm đến chuyện Kỷ Vân Thư đêm hôm đột nhập nha môn.
Hắn : "Kỷ , bây giờ ngươi thể giải đáp thắc mắc của bản quan chứ?"
Kỷ Vân Thư cũng giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Tại hạ đêm hôm đột nhập nha môn là sai, tự ý nghiệm thi càng là loạn kỷ cương, nhưng vì tra rõ chân tướng, tại hạ cũng là vạn bất đắc dĩ."
"Nơi đây là nha môn, việc Kỷ đột nhập ban đêm, bản quan dù xét về công tư cũng thể nhắm mắt ngơ. Nên phạt thì vẫn phạt."
Cô chỉ nhạt.
Trong đám đông bỗng vang lên một giọng cao ngạo: “Vậy, ngay cả bổn vương cũng thẩm vấn luôn ?"
Cảnh Dung bước từ trong đám đông , khí chất phi phàm tỏa một luồng hàn khí lạnh lẽo.
Lưu Thiên nhận .
Năm năm , khi Đại Lâm và Khúc Khương kết thúc chiến tranh, từng theo tướng quân lĩnh ấn cung diện thánh. Trên triều, gặp qua Cảnh Dung một . Khi đó, Cảnh Dung ít , thậm chí suốt cả buổi chẳng câu nào, chỉ Thái t.ử và Diệc vương là thao thao bất tuyệt.
Lúc gặp , tuy chút sững sờ, nhưng lập tức trấn tĩnh .
Nghe đồn Hoàng thượng hạ chỉ cho Dung Vương đến Ngự Phủ huyện điều tra vụ bạc cứu trợ thiên tai, cứ tưởng theo lộ trình thì ngài đến Ngự Phủ từ lâu, ngờ mới đến Cẩm Giang.
Lưu Thiên vội vàng bước xuống khỏi công đường, nhưng dáng điệu hề khúm núm sợ sệt như Lưu Thanh Bình, mà mang đậm khí phách quân nhân.
Do e ngại còn bá tánh ở đây, đành : "Vị công t.ử , mời di dời sang hậu viện."
Cảnh Dung gật đầu.
Tại hậu viện!
Cảnh Dung ở vị trí chủ tọa, Kỷ Vân Thư bên cạnh, còn Lưu Thiên thì hầu.
Trà ngon dâng lên.
Không ai mở lời .
Mãi cho đến khi bên ngoài vang lên giọng lanh lảnh chói tai của Đường Tư, bầu khí tĩnh lặng mới phá vỡ.
"Nha môn của các đến cái đài luyện võ cũng ? Nha môn huyện An Phủ còn đấy."
Nhìn bên ngoài, thấy Đường Tư đang cằn nhằn với một tên nha dịch.
là một "bà chằn" nhỏ.
Lang Bạc vội vàng kéo cô , : "Đường cô nương, Vương gia đang chuyện bên trong, cô một là im lặng chút , hai là tống cổ cô ngay bây giờ."
"Ta chỉ hỏi xem đài luyện võ thôi mà, ngươi hung dữ gì?"
"Ta hung dữ lúc nào?"
"Vừa đấy!"
Lang Bạc cứng họng, hết đường chối cãi.
Trong phòng, Kỷ Vân Thư nhịn mà bật khúc khích.