NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 481: Đêm khuya vào nha môn

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:33
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bị Kỷ Vân Thư trúng tim đen!

Kỷ Thư Hàn vốn là kẻ hẹp hòi, con trai c.h.ế.t trong ngục, lão thể dễ dàng bỏ qua? Kỷ Vân Thư Cảnh Dung đưa về kinh thành nên lão , nhưng Lưu Thanh Bình thì "chạy trời khỏi nắng", tự nhiên trở thành đối tượng để lão trút giận.

Việc cách chức hẳn là trả thù, cùng lắm chỉ coi như một lời cảnh cáo. Nếu , với tính cách của Kỷ Thư Hàn, e rằng lão g.i.ế.c c.h.ế.t !

Kỷ Thư Hàn tuy giảo hoạt đa đoan, nhưng khi đối mặt với lời buộc tội của Kỷ Vân Thư, lão ý định chối bỏ trách nhiệm. Ngược , lão còn tỏ vẻ đương nhiên, cứng giọng : “Hắn cách chức là trừng phạt đúng đúng tội. Chỉ cần còn sống một ngày, đừng hòng tiếp tục quan."

Thật là phẫn nộ!

Kỷ Vân Thư hỏi tiếp: "Vậy việc Lưu Thiên nhậm chức cũng là do ông sắp đặt ?"

"Đó là sự sắp xếp của triều đình!"

Kỷ Vân Thư chỉ nhạt, tiếp tục chủ đề nữa.

Bên ngoài, mưa lớn chuyển thành bão, hạt mưa đập gạch ngói và nền đá xanh phát những tiếng rào rào chói tai, thật bí bách. Kỷ Vân Thư hít sâu một , sắc mặt ngưng trọng Kỷ Thư Hàn, hỏi một câu mà cô từng hỏi: “Ông thể cho , là ai ?"

Hả?

Mẹ cô là kỹ nữ lầu xanh, khi sinh cô thì khó sinh mà c.h.ế.t! Chuyện chẳng ai cũng ? Ngoài những điều đó thì còn thông tin gì khác. Cả Kỷ gia đều cảm thấy đây là nỗi nhục nhã nên hiếm khi nhắc tới.

Kỷ Thư Hàn xong, trong lồng n.g.ự.c "thịch" một tiếng. Lão há miệng, ấp úng hồi lâu mới thốt : “Mẹ ngươi chỉ là một kỹ nữ lầu xanh. Nếu năm xưa phạm sai lầm thì cũng sinh đứa nghịch nữ như ngươi."

Nghịch nữ? Thật nực !

Kỷ Vân Thư vẫn kiên nhẫn hỏi: "Ông còn gì khác để ? Ví dụ như ? Trước khi lầu xanh, bà từng sống ở những nơi nào?"

"Ngươi hỏi những chuyện gì? Mẹ ngươi cũng c.h.ế.t , bàn luận về một c.h.ế.t thì ý nghĩa gì?"

Kỷ Thư Hàn mạnh tay phất tay áo, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Rõ ràng là lão ! Một kỹ nữ lầu xanh, c.h.ế.t, gì đáng để nhắc tới.

Xem thật sự hỏi gì nữa. Kỷ Vân Thư cũng lười giao tiếp với đàn ông mang cùng dòng m.á.u , dứt khoát trầm mặt bước ngoài.

Bên ngoài, Cảnh Dung đang đợi ở bên trái cổng lớn. Cô hờ hững : “Người bên trong, ngài đuổi giúp ."

Cảnh Dung gật đầu: "Nàng cứ , sẽ tới ngay."

Cô ừ một tiếng rời . Cảnh Dung bước cửa nữa, thấy khuôn mặt cực kỳ khó coi của Kỷ Thư Hàn, trong đôi mắt nhỏ của lão dường như đang tích tụ một ngọn lửa kìm nén.

Thật nực !

Hắn chậm rãi xuống, khóe miệng nở nụ : "Kỷ đại nhân, nếu còn chuyện gì khác thì mời về cho. Mưa cũng càng lúc càng lớn ."

Đây là lệnh đuổi khách!

Kỷ Thư Hàn đến bái kiến, về mặt lễ nghĩa coi như đủ, tự nhiên còn lý do gì để ở . Chỉ là khi rời , lão ma xui quỷ khiến thế nào một câu: “Vương gia, tuy rằng Vân Thư Kỷ gia gạch tên khỏi gia phả, đời còn là Kỷ gia nữa. Chuyện con trai Kỷ Nguyên Chức của c.h.ế.t, tuy đau đớn vạn phần, nhưng cho cùng, nó vẫn là con gái . Nghiệp chướng nó gây cũng là tai họa của Kỷ gia. Sau nếu Vân Thư phạm , vẫn mong Vương gia bao dung nhiều hơn."

Ái chà, con cáo già đang giở trò gì đây?

Cảnh Dung đáp: "Kỷ đại nhân cứ yên tâm, bổn vương coi trọng cô , tự nhiên sẽ chăm sóc chu đáo."

"Vậy thì .”

Kỷ Thư Hàn cúi : "Không phiền Vương gia nghỉ ngơi nữa, cáo từ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-481-dem-khuya-vao-nha-mon.html.]

Kỷ Thư Hàn . Đợi khuất, Cảnh Dung mới tìm Kỷ Vân Thư.

Cô đang đợi . Vừa phòng, Cảnh Dung bèn : “Lão già trong lòng cũng khá quan tâm đến nàng đấy chứ. Trước khi còn nhờ bổn vương chăm sóc nàng nhiều hơn."

Ai mà thèm!

nhạt: "Cha như thế nào, ai rõ hơn . Ông chẳng qua chỉ là con cáo giấu đuôi mà thôi."

" con cáo già ngã ngựa cũng đau thật. C.h.ế.t một đứa con trai đành, đứa con gái vốn định Thái t.ử phi giờ cũng hết hy vọng cung. Tuổi già mà tính toán sai lầm thế cũng đáng thương thật."

Trong giọng điệu của Cảnh Dung rõ ràng chẳng chút đồng cảm nào, ngược còn mang theo ý hả hê. Kỷ Vân Thư trầm ngâm một chút đột ngột : “Sáng mai nha môn sẽ công khai xét xử vụ án của Phúc bá."

Không khí trong nháy mắt ngưng đọng !

Cảnh Dung nhíu mày: "Lưu Thanh Bình ?"

"Vụ án nhân chứng vật chứng đều đủ cả, lẽ... sẽ rắc rối."

"Vậy nàng định thế nào?"

"Ta nha môn một chuyến."

Cảnh Dung ngạc nhiên: "Bây giờ ?"

"Chỉ còn một đêm nay thôi, buộc tìm bằng chứng chứng minh Phúc bá g.i.ế.c . Huyện quan hiện tại là Lưu Thiên, thế nào. Nếu Phúc bá thật sự đ.á.n.h đập ép cung, vụ án e rằng sẽ vô cùng khó khăn."

Tâm tư cô chùng xuống. Cảnh Dung hỏi: “Vậy nàng đến nha môn bây giờ là ..."

"Nghiệm thi."

...

Một canh giờ , Cảnh Dung bí mật đưa Kỷ Vân Thư đến nha môn. Gần đến giờ Tý, trong nha môn ngoài đám nha sai gác cổng thì bên trong cũng chỉ vài tên đang ngủ gà ngủ gật canh giữ. Kỷ Vân Thư vì quen thuộc bố cục nơi nên dễ dàng qua mắt bọn họ, đến phòng chứa xác.

Cô mặc một bộ đồ hành màu đen, ướt đẫm nước mưa, rùng vài cái cởi nón lá và áo tơi , đẩy cửa bước . Một mùi t.ử thi thối rữa nồng nặc lập tức xộc , vô cùng gay mũi.

Cảnh Dung nhíu mày, vốn thích mùi nên ngoan ngoãn ở cửa lính canh gác.

Trong phòng, Kỷ Vân Thư thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Ánh sáng yếu ớt chiếu rọi căn phòng lờ mờ, miễn cưỡng rõ t.h.i t.h.ể nữ mưa lớn cuốn trôi từ đất lên đang đặt kệ, phủ một tấm vải trắng bẩn thỉu, xung quanh bừa bãi lộn xộn.

Đây nhà xác, rõ ràng là bãi tha ma!

Kỷ Vân Thư lắc đầu thở dài. Trước khi cô còn ở nha môn, tuyệt đối sẽ để nơi tồi tệ như . Thi thể đặt ở đây cô luôn rắc chút thương thuật và bồ kết xung quanh để tránh việc án tồn đọng lâu hoặc thời tiết nóng nực xác thối rữa, sinh t.ử khí.

Cô đặt ngọn đèn bên cạnh thi thể, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đưa tay vén tấm vải trắng lên. Lộ là một t.h.i t.h.ể nữ với gương mặt lở loét!

Có lẽ do chôn đất vài ngày, da thịt xác c.h.ế.t oxy hóa thối rữa một phần. Hốc mắt lồi , khóe mắt nứt toác, sống mũi vẹo vọ. Cộng thêm việc mưa lớn cuốn trôi, t.h.i t.h.ể phù nề, trong những phần thịt thối rữa nứt nẻ còn lẫn nhiều bùn vàng và vụn gỗ nhỏ.

Tóm , t.h.i t.h.ể vô cùng kinh tởm! đây là cái xác kinh tởm nhất mà Kỷ Vân Thư từng gặp.

Cô đeo găng tay chuẩn sẵn, bắt đầu kiểm tra tỉ mỉ thi thể, bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, kể cả... hạ thể của nữ thi.

Bên ngoài sấm chớp rền vang, từng tia chớp x.é to.ạc bầu trời chiếu rọi trong, ánh lên t.h.i t.h.ể tạo nên khung cảnh vô cùng quỷ dị. Khoảng nửa canh giờ , cô mới tháo găng tay, đắp tấm vải trắng lên thi thể, thổi tắt đèn dầu bước ngoài.

 

 

Loading...