NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 480: Lão sói già và sói con
Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:34
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Nhược tới từ lúc nào, xuống hành lang, dựa lưng cây cột sơn đỏ, một chân gác lên, dáng vẻ lười biếng.
Kỳ lạ là tay rượu!
Hắn cũng màn mưa xối xả bên ngoài, lẩm bẩm vài câu: “Tháng sáu, một mùa mưa nhiều. Mưa hết trận đến trận khác, cũng bao giờ mới tạnh?"
Cảnh Dung đầu , ánh đèn lồng vặn chiếu lên mặt , tỏa một vùng ánh sáng màu cam đỏ.
Hắn hỏi Mạc Nhược: "Vệ Dịch ?"
"Đang kể chuyện xảy ở kinh thành cho đám bạn nhỏ của đấy. Lúc , hình như mới kể đến cái gì mà... chuông lục lạc, lộn xộn hết cả lên, chẳng hiểu gì nên ngoài."
"Hắn bây giờ thế nào?"
"Ngươi Vệ Dịch?"
"Ừ."
Mạc Nhược trầm ngâm một lát, lắc đầu đầy vẻ khó hiểu: “Ta bắt mạch cho , xem mạch tượng thì vẻ như đang dần hồi phục thật. Cộng thêm những biểu hiện khác thường mấy ngày nay, quả thực gần với biểu hiện của một bình thường. mà... , thật sự . Còn ngươi? Ngươi nghĩ ?"
Cảnh Dung im lặng hồi lâu mới : "Nếu khỏi thì là chuyện , Vân Thư cũng yên lòng."
" thấy ngươi vui lắm."
"Trong lòng một nỗi lo."
Ánh mắt trầm xuống.
Mạc Nhược mở miệng: "Ta ngươi đang lo lắng điều gì. Kỷ từng với , là về... chân tướng cái c.h.ế.t của cha Vệ Dịch."
Phải, Mạc Nhược hiểu .
Cảnh Dung định giấu giếm, gật đầu thẳng: “ , điều lo nhất là khi Vệ Dịch tỉnh táo , cha vì hành động vô tình của mà c.h.ế.t oan. Đến lúc đó, nhất định sẽ tự trách. Hơn nữa, cũng vì chuyện mà hận Vân Thư."
"Nỗi lo của ngươi thừa thãi ?"
"Có lẽ !"
Giọng trầm xuống!
Chủ đề cũng kết thúc tại đây.
Một lát !
Lang Bạc vội vã chạy tới bẩm báo: "Vương gia, Kỷ Thư Hàn đến , đang cầu kiến ở cửa. Bên ngoài mưa to, thuộc hạ đành dẫn ông tiền sảnh."
"Kỷ Thư Hàn?"
Thú vị thật!
Tai của lão già đó cũng thính đấy chứ, nhanh như đến Cẩm Giang .
Hắn nhạt: "Pha chén nóng cho ông ấm , ... bảo ông đợi."
Đợi?
Lang Bạc khựng một chút: "Vâng."
Rồi rời .
Mạc Nhược : "Kỷ Thư Hàn? Cha của Kỷ ?"
"Ừ, một con sói già."
"Người hình như từng Lễ bộ Thị lang trong triều."
"Trí nhớ ngươi cũng đấy."
"Cũng tàm tạm.”
Mạc Nhược chẳng hề khiêm tốn, : "Con trai ông là Kỷ Nguyên Chức c.h.ế.t , lão thái thái Kỷ gia cũng c.h.ế.t . Không nên đồng cảm là nên một câu đáng đời đây."
Cảnh Dung mà .
Sau đó, đợi nửa canh giờ, Cảnh Dung mới thong thả qua.
Trong sảnh, Kỷ Thư Hàn đó với vẻ cung kính. Thấy Cảnh Dung đến, ông lập tức chắp tay nghênh đón.
"Được , Kỷ đại nhân cần khách sáo.”
Hắn xuống, chỉ tay chiếc ghế bên cạnh: “Ông cũng , lớn tuổi , đừng để hỏng chân."
Sắc mặt Kỷ Thư Hàn tái mét. Chỉ đành xuống!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-480-lao-soi-gia-va-soi-con.html.]
Cảnh Dung ngoài: "Mưa to thế mà Kỷ đại nhân còn chuyên tâm qua đây, là việc gì? Hay là?"
Kỷ Thư Hàn cung kính : "Biết Vương gia đến, dám chậm trễ nên vội vàng tới hỏi thăm Vương gia một tiếng."
"Lời hỏi thăm , bổn vương xin nhận.”
Hắn .
Không khí trong sảnh vẻ vô cùng trầm lắng.
Hai mấy câu thì đúng lúc , Kỷ Vân Thư từ Lưu phủ trở về. Thân hình gầy gò của cô từ từ bước tới từ phía cửa.
Kỷ Thư Hàn , đôi mắt dần co rút , chằm chằm đứa con gái gạch tên khỏi gia phả.
Trong mắt ông tràn ngập hận thù và sát khí. Bàn tay trong tay áo nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi đầy trán, nhưng vì Cảnh Dung ở bên nên ông mới thu liễm một chút. Nếu , ông nhất định sẽ xông lên g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con gái bất hiếu .
Cái nghiệt chủng hại c.h.ế.t ca ca ruột, chọc tức c.h.ế.t tổ mẫu, thiêu rụi nhà cửa!
Kỷ Vân Thư chậm rãi đến ngoài sảnh, rũ nước mưa ô, thu , đặt bên khung cửa mới bước .
Thấy Kỷ Thư Hàn ở đây, cô chẳng hề ngạc nhiên chút nào. Thần sắc cả lạnh nhạt đến cực điểm, dường như đàn ông chảy chung dòng m.á.u với chỉ là vô hình.
Cô coi như ai, xuống, tự rót cho một chén nóng, uống hai ngụm.
Than phiền một câu: "Thời tiết bên ngoài lạnh thật."
Cảnh Dung thầm!
Quả nhiên, Kỷ Thư Hàn là sói già, thì Kỷ Vân Thư là sói con, chuyên trị các loại phục!
Không khí trong sảnh lạnh đến cực điểm, giống như trời tháng giêng, đóng băng như hàn thạch.
Kỷ Thư Hàn chỉ lẳng lặng đó, cố nén cơn giận trong lòng.
Đợi Kỷ Vân Thư uống xong chén nóng, cô mới với Cảnh Dung: “Vương gia thể cho vài câu với cha ?"
"Đương nhiên."
Cảnh Dung đáp lời sảng khoái, nén dậy, với Kỷ Thư Hàn: “Kỷ đại nhân, bổn vương ở ngay bên ngoài, cha con hai cứ từ từ hàn huyên."
Ý tứ là: Bổn vương ở ngay ngoài , ông mà dám động thủ, sẽ cho ông tay.
Kỷ Thư Hàn chỉ gật đầu .
Sau khi Cảnh Dung ngoài.
Hai trong sảnh im lặng gì một khắc.
Kỷ Vân Thư uống xong một chén nữa mới mở lời : “Sức khỏe ông vốn , gần đây thời tiết đổi thất thường, ông nên chú ý giữ gìn. Thời tiết thế , ông cần đến gặp Dung Vương , ông đến , ngài cũng chẳng để ý."
Nào ngờ, Kỷ Thư Hàn nhíu mày dữ dội.
"Đây là lễ nghĩa, thể thiếu. Những thứ dạy ngươi từ nhỏ, ngươi quên hết ?"
Dáng vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép!
Kỷ Vân Thư cũng giận, lạnh lùng đáp trả một câu: “Những gì cha dạy con thể quên ? Chỉ là những thứ cần bày mặt tiền, nếu sẽ vẻ cố ý quá. Con nhớ đây cũng là lời cha dạy mà."
"Ta cha ngươi, ngươi sớm Kỷ gia ."
" , còn là Kỷ gia nữa . Ông , suýt nữa thì quên."
Giọng điệu lúc nào cũng nhạt như nước ốc!
Càng như , Kỷ Thư Hàn càng tức giận. Khuôn mặt ông méo mó, chỉ mặt cô: “Kỷ gia đứa con gái như ngươi? Nguyên Chức là do ngươi hại c.h.ế.t, nếu ngươi sống c.h.ế.t đòi tra án thì nó cũng c.h.ế.t. Lúc đó Loan nhi nhận tội , ngươi còn lôi tra, kết quả hại tổ mẫu ngươi cũng ngươi chọc tức c.h.ế.t. Kỷ Thư Hàn rốt cuộc tạo nghiệp gì mà để ngươi trở thành tội nhân của Kỷ gia ."
"Tội nhân?”
Cô nhạt hai tiếng, ánh mắt sắc lẹm: “Kỷ Nguyên Chức là đáng tội c.h.ế.t, cái c.h.ế.t của đáng để bất kỳ ai đồng tình, cũng đáng để ai áy náy. Ta chỉ vì Loan nhi, mà còn vì chân tướng. Hắn g.i.ế.c thì trả giá."
Lời lẽ đanh thép!
Khóe miệng Kỷ Thư Hàn giật giật hồi lâu, thốt nửa chữ.
Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Ta ông hận , cảm thấy là nỗi nhục của Kỷ gia, hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t như năm xưa ông đ.á.n.h c.h.ế.t Kỷ Bùi. cho dù là , ông nên hận là , chứ lợi dụng quyền thế của , dâng sớ lên triều đình, cậy thế lực của ông và đại ca nhị ca để gây sức ép lên Lại bộ, cách chức Lưu đại nhân. Ông công tâm xử lý vụ án của Kỷ Nguyên Chức, gì sai cả!"
Hả?
Nói , kẻ khiến Lưu Thanh Bình mất chức quan, là Kỷ Thư Hàn.
Mục đích là để trả thù!