NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 477: Về Cẩm Giang
Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:31
Lượt xem: 143
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Án g.i.ế.c giấu xác?
Tên nha dịch chỉ Phúc bá : "Lão là hung thủ g.i.ế.c , chúng bây giờ phụng mệnh đưa lão về nha môn. Ngươi là ở đến? Dám cản trở quan phủ việc, tin bắt cả ngươi về nha môn luôn hả?"
Tiếng quát tháo đầy vẻ hung tợn.
Phúc bá áp giải, hình gầy gò như sắp bẻ gãy đôi, giữa mưa run rẩy từng cơn.
Ông lắc đầu, trong mắt tràn ngập nỗi sợ hãi, : "Kỷ , g.i.ế.c , oan..."
"Câm mồm! Chứng cứ rành rành, còn tận mắt thấy ngươi chôn xác. Đợi áp giải ngươi đại lao nha môn, xem ngươi còn kêu oan . Mang !"
"Khoan!”
Kỷ Vân Thư lên tiếng ngăn cản: “Vị quan gia , giọng điệu của ngươi là định ép cung nhận tội ?"
"Ngươi bậy bạ gì đó?"
"Tại hạ chỉ , cái gọi là án g.i.ế.c giấu xác, từ mà ?"
"Tên thư sinh , khuyên ngươi nhất đừng lo chuyện bao đồng. Đây là việc của nha môn, đến lượt ngươi xen . Còn dám cản trở chúng việc, sẽ cho ngươi..."
"Bốp!"
Lời còn dứt, một viên đá vút bay từ trong sảnh , đập trúng mặt tên nha dịch hống hách.
Vì lực đá mạnh, tên nha dịch đ.á.n.h bật lùi mấy bước, nhờ phía đỡ mới vững .
"Đại ca, chứ?"
"Cút ."
Tên cầm đầu giận điên , cảm thấy vô cùng mất mặt, ánh mắt đầy sát khí trong sảnh, gầm lên: “Lũ chúng bay sống c.h.ế.t, đến quan sai nha môn cũng dám đánh? Người , bắt hết bọn chúng cho ."
Nói , định rút đao xông .
đao mới rút một nửa, một viên đá khác bay tới, đ.á.n.h trúng cán đao. Lực đạo vẫn mạnh, đẩy thanh đao đang rút dở trở vỏ.
Lúc , Cảnh Dung dậy, bước ngoài. Lang Bạc lập tức che ô theo.
Thấy tới khí độ bất phàm, giữa trán toát lên vài phần uy nghiêm, đám nha dịch trong lòng run sợ, nhưng vẻ hung tợn mặt vẫn giảm nửa phần. Tuy ai nấy đều lùi vài bước nhưng vẫn lớn tiếng chất vấn: “Ngươi... Ngươi là ai?"
Cảnh Dung nhếch mép tà: "Nha môn Cẩm Giang từ bao giờ xuất hiện mấy tên súc sinh như các ngươi? Đao kiếm đeo bên dùng c.h.é.m trộm cướp hung thủ, dùng để lạm sát vô tội, quả thực ngông cuồng như sơn tặc. Dùng bổng lộc triều đình nuôi các ngươi đúng là thừa thãi."
"Các... Các ngươi là cái thá gì mắt? Chúng là của nha môn."
Tên dứt lời, Lang Bạc tung cước, đá mạnh n.g.ự.c , khiến hộc m.á.u mồm.
"Miệng ch.ó nhả ngà voi, công t.ử nhà mà cũng để ngươi tùy tiện buông lời bất kính ? Nếu nể tình ngươi là quan sai, giờ tiễn ngươi xuống địa ngục ."
"Các ngươi..."
Mấy tên nha dịch đ.á.n.h đau, dám manh động nữa!
Cảnh Dung trừng mắt ưng, chất vấn: "Nghe cho rõ đây, bây giờ hỏi cái gì, các ngươi trả lời cái đó. Vị lão nhân gia rốt cuộc g.i.ế.c ai? Tại ông g.i.ế.c giấu xác?"
"Lão quả thực g.i.ế.c ."
"Nói rõ ràng!"
Tên nha dịch ôm n.g.ự.c đau nhức, khó khăn : "Gần đây lũ lụt tràn về, trong rừng núi trôi một t.h.i t.h.ể nữ. Có thấy mấy ngày Phúc bá chôn cái gì đó ở đấy. Hơn nữa, tay t.ử thi còn nắm chặt một dải đai lưng dài, dải đai đó là thắt lưng của Phúc bá. Và... nạn nhân cưỡng bức khi g.i.ế.c."
Hả?
Kinh hoàng!
Phúc bá g.i.ế.c ? Cưỡng bức g.i.ế.c?
Kỷ Vân Thư kinh ngạc đến mức đồng t.ử giãn to, sang Phúc bá.
Phúc bá cũng mở to mắt, lắc đầu nguầy nguậy: "Không , g.i.ế.c. Kỷ , ngài tin ."
Giọng già nua, dù cố sức hét lên nhưng vẫn yếu ớt vô lực. Nói xong, ông còn ho sù sụ!
Kỷ Vân Thư từ khi việc ở nha môn năm năm luôn qua với Phúc bá. Hễ án mạng, t.h.i t.h.ể đưa đến Nghĩa trang là cô nhất định sẽ tới. Phúc bá cũng thói quen hễ xác c.h.ế.t đưa đến là đun sẵn một nồi nước giấm trắng đợi cô đến nghiệm thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-477-ve-cam-giang.html.]
Phúc bá tâm địa lương thiện, thể chuyện cưỡng bức g.i.ế.c tày trời như ? Cô tuyệt đối tin!
Tên nha dịch thở hổn hển, nuốt nước bọt, e dè bọn họ, cứng cổ : “Được , sự việc cho các ngươi . Nhân chứng vật chứng rành rành, đến lượt lão chối cãi. Các ngươi nếu điều thì đừng cản trở nha môn việc. Lão là hung thủ g.i.ế.c , các ngươi nếu lật bản án cho lão thì tự lên nha môn mà kiện. Lưu đại nhân lệnh cho chúng đến áp giải phạm nhân về, nếu sơ suất, chúng cũng vạ lây."
Quả thật !
Cảnh Dung do dự, bèn sang Kỷ Vân Thư: "Nàng quyết định ."
Kỷ Vân Thư suy tính, đến mặt Phúc bá, : "Phúc bá, ông yên tâm, nếu ông g.i.ế.c, nhất định sẽ giúp ông rửa sạch tội danh. Bây giờ ông cứ theo họ về nha môn , lát nữa sẽ qua đó."
"Kỷ , ngài tin ."
"Ta đương nhiên tin ông. nha môn phá án, trình tự thể loạn. Ông g.i.ế.c thì tất nhiên sẽ ."
Phúc bá kinh sợ lo lắng. Cuối cùng cũng chỉ đành gật đầu.
Mấy tên nha dịch thấy dám ở lâu, vội vàng dẫn .
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư trong sảnh.
Lang Bạc lấy lạ : "Tên Lưu Thanh Bình oai phong gớm nhỉ? Sao mới mấy tháng mà trướng cứ như ăn t.h.u.ố.c súng, ai nấy đều đằng đằng sát khí."
"Không đúng!”
Kỷ Vân Thư suy ngẫm: “Phúc bá là thế nào, Lưu đại nhân thể . Sao ông thể tin Phúc bá g.i.ế.c chứ? Cho dù nhân chứng vật chứng rành rành, nhưng Lưu đại nhân cũng sẽ để trướng xông bắt thô bạo như . Hơn nữa, mấy nha môn , một cũng quen."
Quá kỳ lạ.
Cảnh Dung nhận suy nghĩ của cô, cũng hỏi nhiều, trực tiếp lệnh: “Các ngươi mau thu dọn đồ đạc, lập tức xuất phát thành, chậm trễ."
"Vâng!”
Đám thị vệ đáp lời, lượt dậy thu dọn hành lý.
Nghe thành, Vệ Dịch vui, kéo tay áo Kỷ Vân Thư: "Thư nhi, là về nhà ?"
", về nhà."
"Ừm!"
Hắn gật đầu thật mạnh, vui vẻ, nhưng nụ dường như tiết chế hơn nhiều, còn khoa trương như .
Trước khi , Kỷ Vân Thư căn phòng nhỏ lấy bức tranh hong khô, cuộn mang theo!
Ngay khi cả nhóm chuẩn rời khỏi Nghĩa trang...
Mạc Nhược đột nhiên ghé sát Cảnh Dung, chỉ ấm đổ đất.
"Ta nhắc nhở ngươi, Mộc Cẩn cô nương tuyệt đối loại lương thiện."
"Ta , âm thầm phái An Phủ . Ta nghĩ, hẳn là của Cảnh Diệc."
"Tại ?"
"Cảnh Diệc dồn chỗ c.h.ế.t, dùng kịch độc luôn? Lại dùng Đồ Lê Hương, d.ư.ợ.c hiệu một tháng mới phát tác?"
Mạc Nhược gật đầu: "Nói cũng đúng. mà, ngươi đắc tội với ai nữa thế?”
Hắn thắc mắc: “Một Cảnh Diệc g.i.ế.c ngươi đủ, giờ thêm một vở kịch nữa!"
Cái ...
Hắn mà ?
Cả nhóm vội vã lên xe ngựa, hướng về phía thành.
Trời sắp tối thì đến thành Cẩm Giang. Cuối cùng, họ an bài nghỉ tại Vệ phủ!
Kể từ khi Vệ Dịch theo Kỷ Vân Thư về kinh, quản gia Vệ gia là Vệ Phó giải tán hạ nhân, sản nghiệp của Vệ phủ hầu như đều do Vệ Phó cai quản.
Thấy công t.ử nhà trở về, ông xúc động đến rơi nước mắt! Đám hạ nhân cũng sướt mướt theo!
Vệ Dịch tươi, lấy những món đồ mang về từ gầm xe ngựa , chia cho từng . Những món đồ chơi lạ mắt khiến vui như điên, xúm tranh giành!