NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 476: Tội giết người giấu xác

Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:30
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi an tọa trong sảnh.

Phúc bá vội vàng nhóm một đống lửa, lấy một ấm nóng lớn.

"Thời tiết dạo là thế đấy, nhất là hai ngày nay, vùng phía Bắc sắp ngập lụt cả . Cứ đà , khéo xảy lũ lụt như mấy năm mất thôi, e là triều đình việc để ."

Vừa , ông rót nóng cho .

Kỷ Vân Thư bưng chén nóng trong tay, ngoài trời một cái hỏi: “Phúc bá, dạo sức khỏe ông vẫn chứ?"

Ông : "Cũng tàm tạm thôi, bệnh cũ mà, mỗi khi trái gió trở trời là xương cốt đau nhức."

Nói ông thở dài, tiếp đó hỏi: “Phải Kỷ , ngài về là để phá án gì ?"

Cô gật đầu: "Một vụ án ở huyện Ngự Phủ."

"Huyện Ngự Phủ?”

Ông ngạc nhiên: “Từ đây qua đó còn mất nhiều ngày nữa đấy. Là vụ án gì ? Không ngài kinh thành ? Vụ án ở Ngự Phủ để ngài tra? Trời nam đất bắc, chẳng lẽ Ngự Phủ quan huyện ngỗ tác nào phá án ? Nhất định là ngài ?"

Hỏi lắm.

Cô mỉm , hơ tay gần đống lửa thêm chút nữa, chỉ : "Vụ án , mỗi cái cái khó riêng."

"Thì cũng .”

Ông hỏi: "Vậy Kỷ , ngài còn về Cẩm Giang ?"

"Tùy duyên thôi."

Phúc bá gật đầu.

Tiếp đó, ông rót thêm một chén nóng đưa cho Vệ Dịch. Ánh mắt ông Vệ Dịch luôn tràn đầy vẻ hiền từ, thậm chí chút vui mừng.

"Đây là Vệ công t.ử ? Còn nhớ gặp là ở phố, lúc đó mới cao chừng ...”

Ông dùng tay hiệu một độ cao: “Bây giờ gặp , lớn tướng thế ."

Vệ Dịch mỉm , khẽ cúi đầu chào ông: "Chào Phúc bá."

Giọng vang!

"Ừ, , , ..."

Khóe miệng Phúc bá giấu nổi nụ . Tay ông vỗ nhẹ lên mu bàn tay Vệ Dịch mấy cái.

Đợi Vệ Dịch uống hết chén , ông rót thêm cho một chén.

"Cảm ơn Phúc bá."

"Chỉ cần khỏe mạnh là Phúc bá vui ."

Vệ Dịch đưa chén nóng cho Kỷ Vân Thư, : "Thư nhi uống ."

"Không cần , ngươi mới ốm dậy, uống nhiều nóng ."

"Ừm."

Hắn mỉm ôn hòa, gật đầu.

Phúc bá ở bên cạnh cứ chằm chằm Vệ Dịch, mặt mang vẻ hiền từ như tình cha con. Hành động khác thường khiến cảm thấy lạ lùng. Ngay cả Cảnh Dung đối diện cũng nhận điều đó.

Lúc , Kỷ Vân Thư nhớ tới bức tranh của , vội lấy , từ từ mở đống lửa.

Lộ bức chân dung vẽ xong giấy. Vì tô màu nên bức họa sống động như thật, giống như một tấm ảnh chụp.

Đường Tư đối diện, nghẹo cổ ngó nghiêng, rõ bèn vòng qua cạnh cô, chằm chằm bức tranh màu loang lổ do nước mưa.

"A Kỷ, đây là ai thế? Sao ngươi mang theo tranh vẽ một nam nhân?"

"Đây là tranh vẽ c.h.ế.t."

"Tranh vẽ c.h.ế.t?”

Đường Tư dịch m.ô.n.g sang bên cạnh.

Phúc bá cũng tới, bức tranh một cái, ấm trong tay khẽ va kêu "cạch" một tiếng. Âm thanh nhỏ, gây chú ý cho ai!

Ông : "Kỷ , bức tranh ướt hết , ngài đưa , mang sang phòng bên hong khô giúp ngài, bên đó lò sấy."

"Cũng ."

Cô cuộn tranh , đưa cho ông.

Phúc bá nhận lấy tranh khỏi đại sảnh, sang căn phòng nhỏ bên cạnh thường dùng để đun nước giấm trắng.

Một lát , Cảnh Dung sang hỏi Lang Bạc: "Trên xe ngựa còn t.h.u.ố.c trừ hàn ?"

"Hình như...”

Lang Bạc ngẫm nghĩ: “Có, là trừ hàn."

"Đi lấy pha một ấm ."

"Vâng."

Lang Bạc lập tức lấy , nhanh pha xong một ấm mang tới.

mới bưng lên, đang định rót thì...

Mạc Nhược đang mơ mơ màng màng bỗng chun mũi , cả bừng tỉnh, bật dậy lấy tay bịt chặt miệng ấm .

Vẻ mặt nghiêm trọng: "Đây là cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-476-toi-giet-nguoi-giau-xac.html.]

"Trà trừ hàn."

"Ai đưa?"

"Cái ...”

Lang Bạc e dè Vương gia nhà , do dự một chút mới : “Là... Mộc Cẩn cô nương đưa lúc ."

Nghe , Cảnh Dung sa sầm mặt mày. Kỷ Vân Thư cũng thấy, nhưng vẫn như chuyện gì, tiếp tục hơ lửa.

Ngay đó, “Choang" một tiếng!

Ấm trừ hàn Mạc Nhược hất thẳng xuống đất.

Mọi mặt đều ngẩn !

"Trong độc.”

Mạc Nhược .

"Ý ngươi là ?”

Cảnh Dung hỏi.

"Trong lá một loại độc tên là Đồ Lê Hương, uống miệng là trúng độc mãn tính, trong thời gian ngắn sẽ phát hiện , thời gian phát độc là một tháng."

Thú vị thật!

Một tháng ?

"Độc mãn tính?”

Cảnh Dung lập tức chất vấn Lang Bạc: “Trà thực sự là Mộc Cẩn cô nương đưa?"

"Quả thực là Mộc Cẩn cô nương đưa, trừ hàn, cho nên thuộc hạ..."

"Phái An Phủ, điều tra cho rõ.”

Khuôn mặt lạnh lẽo, đôi mắt chằm chằm đống lửa đang cháy vượng, ngày càng thâm trầm.

Lang Bạc chỉ tuân lệnh: "Vâng!"

Kỷ Vân Thư cũng ngạc nhiên, Mộc Cẩn cô nương hạ độc?

Mọi đang kinh ngạc thì...

Đột nhiên.

"Rầm rầm rầm".

Cửa lớn Nghĩa trang bên ngoài đập mạnh.

Phúc bá từ căn phòng nhỏ bên cạnh , bước chân lập cập mở cửa. Cửa mới hé một khe nhỏ bên ngoài đẩy mạnh .

Cánh cửa va mạnh Phúc bá, ông loạng choạng vài bước ngã sóng soài xuống đất, chiếc ô giấy dầu rơi , mưa lớn xối xả hình gầy guộc như que củi của ông.

Chỉ thấy năm sáu tên nha dịch mặc quan phục, đeo đao xông . Tên nào tên nấy hung thần ác sát!

Tên nha dịch cầm đầu lệnh: "Bắt ."

Mấy tên nha dịch lập tức xông tới áp giải Phúc bá đang đất dậy.

Kỷ Vân Thư qua là ngay của huyện nha Cẩm Giang.

Chỉ là...

việc ở nha môn năm năm, mấy tuy mặc quan phục của huyện nha Cẩm Giang nhưng đều là những gương mặt lạ hoắc, từng gặp bao giờ.

Chẳng lẽ khi rời khỏi Cẩm Giang, tên hồ đồ Lưu Thanh Bình m.á.u bộ nhân sự?

Thấy Phúc bá sắp đưa , cô lập tức đuổi theo.

Quát lớn: "Khoan ."

Mấy tên nha dịch tiếng mới chú ý đến nhóm đang trong đại sảnh Nghĩa trang.

Tên cầm đầu giữa mưa, quan sát Kỷ Vân Thư từ đầu đến chân, tay nắm cán đao đưa phía , chất vấn: "Ngươi là ai?"

"Tại hạ chỉ là khách qua đường, hỏi vị lão nhân gia rốt cuộc phạm tội gì?"

"Liên quan gì đến ngươi?”

Tên đó quát, lệnh cho nha dịch bên cạnh: "Đưa ."

Vừa định ...

"Chẳng lẽ Lưu đại nhân nhà các ngươi dạy các ngươi phá án như ?”

Giọng Kỷ Vân Thư lạnh vài phần.

Hả?

Tên cầm đầu nheo đôi mắt âm hiểm, đ.á.n.h giá cô một lượt.

"Ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Dám can thiệp việc phá án của Lưu đại nhân."

Kỷ Vân Thư cũng còn khách khí như , nhíu mày nghiêm giọng hỏi: “Ta hỏi các ngươi cuối, Phúc bá rốt cuộc phạm tội gì?"

"Tội g.i.ế.c giấu xác."

 

 

Loading...