NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 472: Vệ Dịch phúc lớn mạng lớn
Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:26
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nào ngờ, ngay giây ...
Cảnh Dung thẳng thừng hất tay cô , lạnh lùng : “Mộc Cẩn cô nương là thông minh, hẳn hiểu đạo lý ' ghen uyên ương'. Ý của cô nương, bổn vương xin nhận, nhưng và cô cùng một đường, mong cô nương tự trọng."
Dứt lời, Mộc Cẩn lảo đảo lùi mấy bước, đôi mắt dài mở to đầy kinh ngạc, trơ mắt bóng lưng Cảnh Dung rời .
Bàn tay cô vẫn còn chơi vơi giữa trung.
Cô là mỹ nữ nổi danh đất An Phủ, là tài nữ nức tiếng, bao nam nhân dâng thơ tặng họa chỉ để đổi lấy một nụ của cô. Vậy mà vị Vương gia cự tuyệt cô ngoài ngàn dặm.
Lang Bạc chôn chân tại chỗ, do dự nhưng đôi chân cứ nhấp nhổm mãi nhấc nổi. Cuối cùng, đành nán , nhẹ giọng khuyên giải Mộc Cẩn: “Mộc Cẩn cô nương, Vương gia việc quan trọng , cô nương nên về ."
"..."
Lang Bạc tuy là kẻ thô kệch, nhưng thấy cô đau lòng vì từ chối, trong lòng cũng khỏi dấy lên chút thương cảm. Hắn thở dài một , dứt khoát chuyển chủ đề, chỉ đống đồ đổ đất: “Đây là thứ gì ? Sao thơm thế?"
"..."
Mộc Cẩn đáp lời. Ánh mắt cô vẫn đăm đắm về hướng Cảnh Dung khuất bóng.
Lang Bạc thấy thế thì lúng túng vô cùng! Hắn gãi đầu gượng hai tiếng, : “Thực Mộc Cẩn cô nương , giấu gì cô, trong lòng Vương gia thật , cho nên..."
Cho nên mới từ chối cô. lời kịp hết thì Mộc Cẩn cắt ngang: “Là vị Kỷ ?"
Hả?
Lang Bạc giật thót ! Hắn vội vàng giải thích: “Mộc Cẩn cô nương đừng hiểu lầm, Kỷ là nam nhi, ý của là..."
"Ánh mắt Vương gia khác biệt. Nghĩ , nên gọi vị Kỷ là Kỷ cô nương mới đúng chứ nhỉ?"
Cô thể chứ? Ngay từ hôm lễ hội hoa đăng, cô nhận !
Lang Bạc vốn mồm miệng vụng về, cứng họng gì.
Mộc Cẩn khổ một tiếng: "Ta hiểu ."
Cô bèn lấy từ trong tay áo một gói nhỏ, đưa cho Lang Bạc: “Đây là trừ hàn mang đến, ngươi hãy đưa cho Vương gia nhà ngươi ."
"Cái ..."
Mộc Cẩn lê bước chân thất thần rời , dáng vẻ như mất hồn.
Lang Bạc theo bóng cô , trong lòng cảm thấy khó chịu, một cảm giác tả . Hai ngày nay họ luôn ở cạnh , tuy Mộc Cẩn chuyện sách vở, chi hồ giả dã, nhưng nghĩ đến việc còn nữa, thấy hụt hẫng.
Haizzz...
Hắn thở dài sườn sượt, cầm gói trừ hàn trong tay, ngẩn ngơ tại chỗ một hồi lâu.
...
Kỷ Vân Thư đến cửa phòng Vệ Dịch, nha đầu đón ô ở cửa vui mừng reo lên: “Kỷ , Vệ công t.ử tỉnh ."
Cô gật đầu, bước nhanh trong.
Trong phòng, Vệ Dịch giường, khuôn mặt trắng nõn vẫn còn vương nét bệnh tật. Đôi mắt trong veo mở to, chằm chằm tấm màn lụa trắng rủ nhẹ đỉnh đầu. Ánh mắt tuy vẻ ngẩn ngơ nhưng toát lên vài phần thần khí, sáng ngời lạ thường.
Mạc Nhược bên mép giường, bắt mạch xong thì bắt đầu nắn bóp tay chân và , nắn hỏi: “Chỗ đau ?"
Vệ Dịch đáp.
"Chỗ thì ?"
Vẫn đáp!
"Còn chỗ ?"
Vẫn im lặng!
Không đáp nghĩa là đau. Mạc Nhược thở phào nhẹ nhõm, : “Tên nhóc ngươi mạng lớn thật đấy, thế mà cũng c.h.ế.t. Không , nghỉ ngơi vài hôm, kê thêm cho vài thang t.h.u.ố.c bồi bổ, đảm bảo ba ngày nhảy nhót tưng bừng như xưa. Đến lúc đó chúng thể lên đường , ở An Phủ trễ nải mất bao nhiêu thời gian."
Nói xong, thu dọn hòm thuốc, dậy tới bàn đơn thuốc. Hắn ngước mắt Kỷ Vân Thư bước , : “Hắn tỉnh đấy, ngươi cần suốt ngày ủ rũ mặt mày nữa."
Kỷ Vân Thư đáp lời , cô tới bên giường xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay to rộng nhưng lạnh lẽo của Vệ Dịch, khẽ gọi: “Vệ Dịch."
Nghe tiếng gọi, đôi mắt Vệ Dịch vốn bất động mới khẽ chớp, từ từ đầu , chạm ánh mắt của Kỷ Vân Thư.
Đôi môi khô khốc nhợt nhạt của dần hé mở một nụ . Đôi mắt còn dại khờ vô hồn như , mà đó là sự linh hoạt, tụ quang. Yết hầu chuyển động lên xuống hồi lâu mới khó khăn thốt hai tiếng: “Thư nhi."
"Ta đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-472-ve-dich-phuc-lon-mang-lon.html.]
Có lẽ là vui quá hóa , nước mắt Kỷ Vân Thư lăn dài gò má, rơi xuống mu bàn tay Vệ Dịch.
Tay khẽ động, giơ lên chạm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Những ngón tay thon dài lướt nhẹ qua khóe mắt đang run rẩy, lau giọt lệ cho cô.
"Thư nhi đừng , ."
Giọng yếu ớt nhưng mang âm sắc trầm .
"Hứa với , Vệ Dịch, như nữa. Nếu ngươi xảy chuyện gì, cả đời sẽ tha thứ cho chính ."
"Thư nhi đừng , đừng ..."
"Ta , là vì ngươi tỉnh , vui quá nên mới thôi.”
Cô mỉm , cố nén nước mắt trong.
Trên gương mặt Vệ Dịch vẫn giữ nụ dịu dàng như ngọc, nụ như tia nắng xuân, khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu và an tâm...
Mạc Nhược xong đơn t.h.u.ố.c bèn đưa cho nha đầu.
"Mang bốc t.h.u.ố.c ."
"Vâng.”
Nha đầu cầm lấy đơn t.h.u.ố.c lui .
Mạc Nhược vặn vẹo cái cổ mỏi nhừ, bước khỏi cửa.
Bên ngoài, Cảnh Dung đang chắp tay mái hiên, ngửa đầu đám mây đen kịt đỉnh đầu. Mạc Nhược cũng gọi , chỉ tới bên cạnh, hứng nước mưa từ mái hiên xuống để rửa tay.
Hắn rửa vui vẻ, còn quên nhíu mày than thở: "Nước lạnh thật, còn lạnh hơn cả thời tiết."
Rõ ràng là lời ẩn ý!
Cảnh Dung , vẫn chăm chú đám mây đen. Mạc Nhược rửa tay xong, lau khô bằng khăn tay, liếc mắt Cảnh Dung .
Hắn hỏi: "Trong lòng thấy ấm áp chứ?"
Giọng điệu đầy trêu chọc. Cảnh Dung liếc xéo một cái, : “Có chuyện thì ."
"Nếu nhờ , Kỷ cũng sẽ tìm ngươi. Chắc hẳn ngươi đem hết nỗi lo lắng cho cô chứ gì? Nếu thì ngươi cũng chẳng chịu mò sang đây."
"Ừm."
"Ừm? 'Ừm' là ý gì?"
Cảnh Dung chẳng buồn để ý đến ! Mạc Nhược vài tiếng thôi. Sau đó, cũng ngẩng đầu đám mây đen, vẻ mặt bỗng trở nên ngưng trọng: “Cũng là phúc là họa nữa."
Hả?
Cảnh Dung sang, với ánh mắt kỳ quái.
"Ý ngươi là ?"
"Có lẽ đây là sự an bài của ông trời. Vệ Dịch tên nhóc phúc lớn mạng lớn, một mũi tên xuyên qua n.g.ự.c mà c.h.ế.t, ngược ... bệnh tình cũng khởi sắc."
Sắc mặt Cảnh Dung bỗng nhiên đanh ! Hắn dường như hiểu điều gì.
"Bệnh mà ngươi , ý là..."
Lời còn dứt!
Đường Tư, nha đầu điên khùng từ chui , chen giữa hai , đẩy dạt cả hai sang hai bên. Sau đó, cô cũng bắt chước Mạc Nhược hứng nước mưa rửa tay, rửa nghiêng đầu hỏi: “Nước sạch thế?"
Mạc Nhược ghét bỏ cô , ồm ồm : “Đây là nước vô căn, chuyên dùng để t.h.u.ố.c dẫn đấy."
"Nước vô căn? Là cái thứ gì?"
"Là nước mưa."
Đường Tư hừ một tiếng: "Nước mưa thì là nước mưa, còn bày đặt nước vô căn. Người Trung Nguyên các ngươi chuyện cứ thích văn văn vẻ vẻ."
Nói xong, cô vui vẻ tiếp tục rửa tay.
Ba thành một hàng ngang, hai bên cao, ở giữa thấp, khung cảnh trông vô cùng buồn !