Huyện thái gia bước xuống công đường, ngước mắt theo ánh mắt cô.
Minh Kính Cao Huyền!
Bốn chữ gì ?
Ông đưa tay quơ quơ mặt Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư phản ứng, đôi mắt to tròn vẫn dán chặt tấm biển!
Huyện thái gia nhịn hỏi: "Vân Thư, thế?"
Cô lắc đầu.
"Chẳng lẽ mấy chữ chỗ nào sai?" Huyện thái gia sờ cằm, nhíu mày kỹ, lầm bầm: "Không sai mà!"
Kỷ Vân Thư thấy tiếng lầm bầm của ông , thu hồi ánh mắt, vẻ mặt ghét bỏ liếc ông một cái: "Ông bớt nhảm ."
"..."
"Vụ án nhà họ Chu kết thúc , một bản hồ sơ vụ án cho ông."
"Được, ."
"Vậy cho mượn thư phòng của đại nhân một chút, xong sẽ về."
Lạ thật, bình thường Kỷ Vân Thư ở nhà mang đến nha môn mà? Sao hôm nay ở nha môn ?
Ông , vì sáng nay Kỷ Linh Chi loạn, giờ cô về nhà, e là đến cái ghế cũng chẳng mà .
Cái sàn nhà lạnh lẽo đang chờ cô đấy.
Chuyện Kỷ Vân Thư cũng lười .
Dù thì, quan thanh liêm cũng khó xử việc nhà!
Huyện thái gia dẫn cô hậu viện, thư phòng.
"Ông ngoài , lúc hồ sơ thích quấy rầy." Giọng Kỷ Vân Thư lạnh lùng.
Huyện thái gia xòa: "Được , bút mực giấy nghiên đều bàn cả đấy, cô cứ từ từ , bản quan phiền cô nữa."
Nói xong, ông rón rén lui ngoài.
Thư phòng tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, xung quanh là những giá sách chất đầy sách.
Năm năm nay, đây là đầu tiên Kỷ Vân Thư bước thư phòng của huyện thái gia. Mùi sách nồng đậm, bài trí cũng tinh tế nhã nhặn.
Con khỉ già lẳng lơ mà cũng gu thẩm mỹ thế cơ đấy!
Không tồi, tồi!
Tò mò, cô dạo quanh mấy giá sách, ngước mắt tìm xem từng cuốn một.
Trên giá sách, một tập hồ sơ ghi "Lâm Kinh Án" thu hút sự chú ý của cô.
Cô đưa tay lấy xuống.
Lật xem, đập mắt là dòng chữ "Hồ sơ vụ án Ngự Quốc Công".
Ngự Quốc Công?
Nghe quen quen, lục lọi trong trí nhớ một hồi nhưng chỉ thấy một cái bóng mơ hồ.
Còn ở bên ngoài, huyện thái gia lui thì lưng đụng một lồng n.g.ự.c rắn chắc. Đang định mở miệng mắng...
Kẻ nào mắt thế!
Quay đầu , bắt gặp ngay ánh mắt sắc lẹm của Cảnh Dung.
Lập tức co rúm như mèo con, miệng lắp bắp: "Dung..."
Chưa hết câu, Cảnh Dung khẽ quát: "Câm miệng."
Huyện thái gia hoảng hốt bịt miệng, dám thở mạnh.
Lưu Thanh Bình, thư sinh của bổn vương, nãy ngươi dựa thoải mái hả?
Cảnh Dung phất tay, cau mày: "Ở đây cần ngươi nữa, xa chút, việc gì đừng đến phiền."
Không dám hó hé, huyện thái gia bịt miệng gật đầu lia lịa, lùi mấy bước chạy biến.
Cảnh Dung khẽ lắc đầu.
Thôi bỏ , bổn vương cũng hẹp hòi.
Hắn cất bước thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-47-bon-vuong-bi-thuong.html.]
Vừa thấy Kỷ Vân Thư đang lưng về phía , chăm chú xem cuốn sách nào đó.
"Vừa phá án xong, nên nghỉ ngơi ? Tiên sinh chăm chỉ quá nhỉ!"
Giọng thong dong vang lên khiến Kỷ Vân Thư giật b.ắ.n , tập hồ sơ tay cũng gập cái "bộp".
Quay , thấy ngay vẻ mặt cợt nhả của Cảnh Dung và cánh tay đang treo lủng lẳng ngực.
Trông buồn thật sự!
Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Sao Vương gia ở đây?"
"Không ?"
"Tất nhiên là . Chỉ là lúc , Vương gia nên dưỡng thương, hoặc là truy tìm hung thủ đầu độc thuộc hạ của ngài ?"
Vừa , Kỷ Vân Thư đặt tập hồ sơ xuống, đến bàn xuống, trải giấy Tuyên Thành , một tay cầm thỏi mực, một tay vén tay áo rộng thùng thình, bắt đầu mài mực.
Không nhắc đến hung thủ thì thôi, nhắc đến là Cảnh Dung thấy khó chịu.
Hắn bước nhanh tới, đối diện Kỷ Vân Thư.
Bất mãn : "Ngươi Nghĩa trang là nơi nào ?"
Kỷ Vân Thư khẩy: "Câu hỏi của Vương gia từ mà ?"
"Ngươi , bổn vương ngươi bỏ Nghĩa trang, ngủ cả một đêm ?" Giọng đầy oán hận.
Hắn dù ăn rau dại núi rừng, ngủ phản gỗ ẩm thấp, nhưng ngủ ở Nghĩa trang cả đêm thì đúng là từng tiền lệ.
Thử hỏi Vương gia triều đại nào từng ngủ ở Nghĩa trang ?
Kỷ Vân Thư ngước mắt , hóa là đến tìm cô tính sổ chuyện !
Cô khẽ nhún vai, giọng điệu vẫn bình thản: "Vương gia nếu vì chuyện mà đến hỏi tội tiểu nhân, là thế , tiểu nhân cũng đến Nghĩa trang ngủ một đêm, ?"
"Cứ thế là xong ?"
"Chứ Vương gia còn thế nào?"
Cô dứt lời, Cảnh Dung đột nhiên nắm lấy tay đang mài mực của cô, kéo mạnh về phía .
Nếu vướng cái bàn ở giữa thì lúc Kỷ Vân Thư nhào lòng !
Chẳng lẽ con vua thì bá đạo thế ?
Cổ tay nắm chặt khiến Kỷ Vân Thư đau nhói.
"Xin Vương gia buông tay!"
Nào ngờ, Cảnh Dung mặt nghiêm nghị, chằm chằm mắt cô: "Bổn vương bắt ngươi ngủ Nghĩa trang, mà là bổn vương hài lòng với cách xử sự của ngươi."
"Cái gì?"
"Ngươi bổn vương tra án, kết quả thế nào, ngươi đích báo cáo rõ ràng với bổn vương, chuyện nhờ khác chuyển lời? Bản thì bỏ trốn mất dạng, ngươi việc cho bổn vương như thế ?"
Rõ ràng là vui!
Kỷ Vân Thư nhất thời cứng họng!
Giây tiếp theo, Cảnh Dung : "Ngươi cứ thế bỏ trốn, thật sự đối mặt với bổn vương nữa ?"
Câu khiến Kỷ Vân Thư run lên.
"Vương gia, ngài buông ."
Cổ tay đau c.h.ế.t !
Hắn những buông mà còn siết chặt hơn, kéo mạnh một cái khiến nửa của Kỷ Vân Thư rạp xuống bàn.
Tư thế , trông thật khó coi!
"Bổn vương vì ngươi mà thương, ngươi thấy hả?"
Cánh tay thương của khẽ động đậy, nâng lên.
Cơn giận đùng đùng rốt cuộc từ ? Kỷ Vân Thư đầu óc mơ hồ, nhưng trong lòng hoảng loạn.
Nhất là khi bắt gặp ánh mắt rõ ràng là giận dữ nhưng chứa chan sự nóng bỏng , trong lòng cô như ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội!
Hồi lâu , đôi môi đỏ mọng của Kỷ Vân Thư khẽ mở: "Vậy Vương gia tiểu nhân thế nào? Là tiểu nhân đến Nghĩa trang ngủ một đêm, tiểu nhân bẩm báo vụ án từ đầu, là... bẻ gãy tay tiểu nhân để cùng đau với Vương gia?"
"Bổn vương đều cần. Thư sinh nhỏ bé, bổn vương hiện giờ chỉ còn một tay, bất tiện lắm. Từ hôm nay trở , ngươi ở bên cạnh hầu hạ bổn vương, tường thuật từng chi tiết vụ án sót một chữ, chăm sóc chuyện ăn uống ngủ nghỉ cho bổn vương, cho đến khi vết thương của bổn vương lành hẳn!"
...