NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 469: Chàng chàng thiếp thiếp
Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:55:08
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời hoàng cung, Cảnh Diệc lập tức đến Đại Lý Tự. Hắn kinh động đến trong Đại Lý Tự mà triệu kiến riêng Đại Lý Tự khanh nội đường. Đóng cửa !
"Không Diệc Vương đội mưa đến đây là vì chuyện gì?”
Đại Lý Tự khanh chắp tay hỏi. Cảnh Diệc thẳng vấn đề: "Có mật lệnh nào từ trong cung truyền ?”
Dù thì Đại Lý Tự khanh cũng là của Cảnh Diệc. mà...
”Diệc Vương, đó là mật lệnh của Hoàng thượng, thần e là...”
“Nói."
Đại Lý Tự khanh do dự một lát : "Một khắc , Trương công công bên cạnh Hoàng thượng đích đến truyền thánh chỉ, là gần đây Dung Vương ám sát, hung thủ đang đường giải về kinh, một khi đến Đại Lý Tự lập tức thẩm vấn cho lẽ, sai sót.”
Đồng t.ử Cảnh Diệc co rút ! Vẻ mặt nghiêm trọng! Đại Lý Tự khanh quan sát, rón rén bước lên một bước, khẽ hỏi: "Chuyện Dung Vương ám sát...”
Lời hết ánh mắt sắc bén của Cảnh Diệc chặn . Đành sang một bên, im lặng !
Hồi lâu , Cảnh Diệc mới phắt dậy, chắp tay lưng, dặn dò: "Chuyện bản vương đến đây, tiết lộ nửa lời.”
“Vâng!”
Chỉ đành . Lúc , Cảnh Diệc đẩy cửa , bỏ xa. Trên xe ngựa về phủ Diệc Vương, mặt lạnh tanh, chút cảm xúc nào, hai tay đặt đầu gối nắm chặt thành quyền, qua bao lâu mới từ từ buông lỏng. Mày nhíu chặt.
"Đấu Tuyền.”
Gọi một tiếng! Đấu Tuyền đang cưỡi ngựa trong mưa bên ngoài xe ngựa lập tức đáp lời, nghiêng về phía cửa sổ xe. rèm cửa sổ vuông vức hề vén lên. Chỉ thấy từ bên trong vọng một chữ lạnh lùng: "G.i.ế.c!”
Âm lượng lẽ tiếng mưa át phần nào, nhỏ. Đấu Tuyền nhăn mặt, vẻ mặt tuân lệnh. Đáp: "Vâng.”
Nước mưa chảy ròng ròng từ vành nón xuống, ướt đẫm vạt áo và đôi ủng đen của . Mọi thứ đang từng bước rơi cái bẫy Cảnh Dung giăng sẵn... Mưa vẫn tạnh. Hạt mưa như những viên ngọc trai tròn trịa bóng loáng đập xuống đất, xuống mái xe ngựa, phát những tiếng động lay động lòng . ...
Mưa lớn tháng sáu náo loạn kinh thành, nhưng mưa ở An Phủ lớn, chỉ là khí luôn khiến cảm thấy ngột ngạt. Khó thở! Kỷ Vân Thư chống trán ngủ gật bên bàn, tiếng sấm bất ngờ bên ngoài đ.á.n.h thức. Nhìn Vệ Dịch vẫn hôn mê bất tỉnh, lòng cô càng thêm thấp thỏm. Vừa Mạc Nhược bưng một bát t.h.u.ố.c giải cảm : “Uống , thời tiết dễ cảm lạnh lắm.”
Cô ngoan ngoãn uống cạn. Hỏi: "Đã hai ngày , vẫn tỉnh?"
"Đâu vết thương nhỏ, tỉnh nhanh thế ? Vết thương sâu thế , đương nhiên ngủ nhiều một chút. Cô đừng lo lắng nữa, Vệ Dịch .”
Mạc Nhược , cô cũng đành yên tâm. Không Đường Tư từ chui , đột nhiên chen một câu: "Ta thấy tên ngốc đó cố ý đấy, thấy giường sướng quá nên chịu dậy.”
“Cô bậy bạ gì đấy?”
Mạc Nhược mắng: “Ta chỉ ý kiến của thôi mà.”
“Câm miệng .”
“Không thì .”
Vẻ mặt oan ức.
Mạc Nhược liếc cô , hỏi: "Cô bé, cô rảnh rỗi quá ? Suốt ngày bám theo chúng gì?”
Đường Tư phịch xuống, chống cằm. Đôi mắt to tròn long lanh : "Ta chẳng ? Ngươi nợ một mạng, nhất định đòi , dễ để ngươi chiếm hời thế ? Giờ là chủ nợ của ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-469-chang-chang-thiep-thiep.html.]
Nói còn quên huých tay Kỷ Vân Thư, nhướng mày: “ , A Kỷ."
A Kỷ? Mạc Nhược rùng ! Kỷ Vân Thư quen . Hai ngày nay, Đường Tư mở miệng là gọi cô "A Kỷ", lúc đầu thấy sến súa, về cũng quen. cô tâm trạng để ý, đầu suy nghĩ chuyện khác. Mặt đầy tâm sự! Mạc Nhược tinh ý nhận . Bèn nhếch môi , giọng điệu châm chọc: "Hai ngày nay, vị Mộc Cẩn cô nương cứ thường xuyên ghé qua, từ chơi chốc lát thành chơi lâu. Đi ngang qua viện của Cảnh Dung, lúc nào cũng thấy tiếng thơ ca vọng , chừng vui ý lắm đấy."
Mắt Kỷ Vân Thư khẽ động. Vẻ mặt lạnh lùng. Nào ngờ... Đường Tư lắm mồm tiếp lời ngay: “Đâu chỉ thơ ca, còn thấy họ , trai tài gái sắc, xứng đôi lứa lắm.”
“Chỉ xứng đôi thôi á? Theo thấy là mới đúng!”
“Ngươi tởm quá, cái gì mà . Ở Hầu Liêu chúng , nếu phụ nữ thích đàn ông thì sẽ ỏn ẻn như Trung Nguyên các ngươi , thích là thích thôi. Ta thấy Mộc Cẩn cô nương đó khí phách của nữ t.ử Hầu Liêu chúng đấy, chỉ là cục đá lạnh ... nở hoa thôi."
Ái chà! Mạc Nhược kinh ngạc cô : “Sao cô là cục đá lạnh?”
“Chẳng hai ngày nay ngươi luôn miệng thế ?”
“Ồ, ?”
Mạc Nhược cũng chẳng nhớ nữa. Hai kẻ tung hứng, Kỷ Vân Thư mà mặt mày ngày càng tối sầm. Không đáp lời!
Đột nhiên, Đường Tư nheo mắt, hạ giọng, nhoài về phía , với vẻ quái gở: "Các còn định giấu ? Ta Đường Tư kẻ ngốc nhé. Không ngờ... Vương gia Đại Lâm ám sát.”
Lời thốt . Mạc Nhược và Kỷ Vân Thư đồng loạt trừng mắt cô . Nghiêm túc : "Đường cô nương, những lời nên , nhưng những lời thể lung tung.”
“Yên tâm , Hầu Liêu chúng lắm mồm.”
Vỗ vỗ ngực!
Lúc , nha bưng một bát t.h.u.ố.c : “Kỷ , t.h.u.ố.c của Vệ công t.ử sắc xong .”
Cô nhận lấy, đến bên giường, bảo nha nhẹ nhàng nâng đầu Vệ Dịch lên, bón từng thìa t.h.u.ố.c cho . Vì đang hôn mê nên Kỷ Vân Thư dùng tay bóp miệng , đồng thời hất mạnh cằm lên để t.h.u.ố.c trôi xuống họng. Mạc Nhược hỏi nha : "Thuốc của Cảnh Dung sắc xong ?”
“Sắp xong ạ, nửa nén hương nữa là mang qua.”
“Để mang qua cho."
Định dậy xuống bếp sắc t.h.u.ố.c thì Kỷ Vân Thư gọi : "Để cho.”
Mạc Nhược ngạc nhiên!
"Cô ? Hai ngày nay cô cứ ru rú ở đây, tự nhiên...”
“Tiện đường thôi.”
Ba chữ thốt chặn họng những lời tiếp theo của Mạc Nhược. Hắn đành nhún vai, chỗ cũ. Bón t.h.u.ố.c cho Vệ Dịch xong, cô cùng nha xuống bếp sắc thuốc, múc t.h.u.ố.c xong xuôi thì .
Trong viện Cảnh Dung ở ai, cô bưng t.h.u.ố.c đặt xuống, quanh một lượt. Chú ý đến cuốn Tạp Nam Ký để bàn. Tay lơ lửng trong trung một lúc, cuối cùng vẫn cầm cuốn sách lên. Lật vài trang! Thơ từ đó cô chỉ hiểu năm phần! Thật là khổ não, xưa đúng là rắc rối, cứ thích múa bút văn, xuất khẩu thành thơ, mấy câu bạch thoại thì mất miếng thịt nào . Đang nghĩ ngợi...
”Muốn ?”
Giọng truyền đến từ cửa. Nghe , cô .
Cảnh Dung ở cửa, khuôn mặt ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo, ánh sáng nhẹ nhàng phác họa những đường nét gương mặt , rõ ràng vô cùng. Kỷ Vân Thư trong chốc lát rõ biểu cảm của ! Chỉ dùng đầu ngón tay lướt nhẹ bìa sách, lắc đầu: “Không , hiểu."