Tại nha môn! Mạc Nhược đang cầm m.á.u cho Vệ Dịch, từng chậu nước m.á.u đỏ lòm bưng khỏi phòng. Kỷ Vân Thư bên giường, chằm chằm khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Vệ Dịch. Dù đang hôn mê nhưng đôi mày Vệ Dịch vẫn nhíu , khiến xót xa. Cô bàng hoàng, sợ hãi. Miệng lẩm bẩm tự trách: "Là của , nên đưa ngoài, đều là của ..."
Hốc mắt cô đỏ hoe, hai tay nắm chặt , móng tay cắm sâu da thịt. Nước mắt lăn dài má, từng giọt lớn. Như chuỗi ngọc đứt dây. Sự áy náy và lo lắng lúc như đang giày vò cô sống bằng c.h.ế.t.
Ngoài cửa! Đường Tư hành lang, dùng vạt áo lau cây roi bạc bảo bối của , chốc chốc ngó trong phòng. Rồi sang hỏi Thời T.ử Khâm cũng đang hành lang: "Các rốt cuộc là ai? Tại ám sát các ? Mà tay tàn độc như .”
Không trả lời: “Đây là nha môn An Phủ, quan huyện tham ô bắt , các ở trong nha môn? Chẳng lẽ các cũng là quan?”
Không trả lời!
"Hỏi ngươi đấy!”
Vẫn trả lời.
Đường Tư hừ một tiếng: "Toàn một lũ quái gở, dù cũng giúp các , câu cảm ơn thì thôi, còn hờ hững.”
Có chút tức giận! Thời T.ử Khâm liếc cô , thở dài một , buông một câu: "Cô mau .”
“Ái chà, ? Ta tưởng ngươi câm chứ!”
Cô vung vẩy cây roi trong tay, đến bên cạnh Thời T.ử Khâm, để lộ ánh mắt tinh quái: “Bổn cô nương phát hiện Trung Nguyên các ngươi thú vị hơn Hầu Liêu chúng nhiều. Bây giờ bảo á, cửa . Ta định ở , nhỡ kẻ g.i.ế.c các nữa thì còn giúp ."
"Không cần!”
“Cần chứ cần chứ, nãy nếu thì tên thầy bói giang hồ c.h.ế.t . Hắn nợ một mạng, đòi chứ, bảo thì thiệt ? Hơn nữa...”
Nói , cô lấy miếng gỗ nhỏ thuận tay lấy của Kỷ Vân Thư , lắc lắc trong tay, nhếch môi . Nói tiếp: "Trung Nguyên nhiều thứ thú vị quá, nỡ ."
Thời T.ử Khâm liếc xéo cô nương , ôm kiếm, lười chẳng buồn để ý. Đường Tư thấy chán quá, bèn nhảy nhót trong phòng, thấy Mạc Nhược bên giường, vẻ mặt nghiêm trọng, cầm m.á.u châm cứu cho Vệ Dịch. Khoảng hơn nửa canh giờ mới cầm máu. Vì mất m.á.u quá nhiều nên mặt Vệ Dịch trắng bệch đáng sợ. Mạc Nhược lau tay, nhét thêm một viên t.h.u.ố.c miệng Vệ Dịch, đó dậy đến bàn xuống, một đơn t.h.u.ố.c đưa cho nha trong nha môn: “Mau bốc thuốc, sắc bảy phần lửa.”
“Vâng.”
Nha cầm đơn t.h.u.ố.c bốc thuốc.
Kỷ Vân Thư xuống bên giường, hai tay dám chạm Vệ Dịch, sợ đau. Nhìn tấm ga giường đầy máu, tim cô thắt : “Vệ Dịch?”
Cô khẽ gọi, thấy phản hồi, bèn sang hỏi Mạc Nhược: “Hắn ?”
“Tình hình .”
“Không ? Không là ?”
Có chút kích động.
Mạc Nhược : "Vết thương lệch một chút nữa là trúng tim , mất m.á.u quá nhiều, tổn thương tâm mạch, cho nên... xem tình hình thế nào .”
Nghe , cô c.ắ.n chặt môi đến bật máu: “Là , đều tại , nên đưa ngoài. Nếu thực sự mệnh hệ gì, cả đời sẽ tha thứ cho bản .”
Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay Vệ Dịch: “Sao ngươi ngốc thế? Tại cứu ?"
Mạc Nhược liếc sang, rót chén uống cạn, mới thốt một câu: "Yên tâm , thằng nhóc mạng lớn lắm, c.h.ế.t . Cái danh thần y của để trưng, đùa cô chút cho bớt căng thẳng thôi.”
Mẹ kiếp! Đùa thế vui lắm ? Kỷ Vân Thư cảm thấy như tàu lượn siêu tốc! Cô cũng chẳng buồn so đo, còn thấy nhẹ nhõm đến rơi nước mắt, sụt sịt mũi, .
Mạc Nhược vén vạt áo dậy, xách hòm t.h.u.ố.c lên, : "Ta xem Cảnh Dung thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-464-chuyen-nay-ngai-khong-co-ly-do-gi-de-nuot-troi-ca.html.]
Nghe , Kỷ Vân Thư mới nhớ . Lập tức : "Tay của ...”
“Ta , cô chăm sóc cho Vệ Dịch , bên Cảnh Dung .”
Nói xong ngoài.
Đường Tư bám theo: “Ngươi là đại phu thật hả?”
Nhìn với ánh mắt ngây thơ. Mạc Nhược liếc cô : "Sao? Không giống ?”
Cô lắc đầu, nhăn mũi: "Không giống, ngươi giống thầy bói giang hồ hơn.”
Mạc Nhược giận: "Cô bé, cô , ở lâu rước họa đấy.”
Nói rảo bước nhanh hơn.
Đường Tư như miếng cao da chó, chạy theo vài bước, huých tay tay : "Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi đấy, gì đạo lý đuổi ân nhân ?”
“...”
“Các rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là quan thật? Hay là hiệp khách giang hồ? Hay là... các g.i.ế.c đang chạy trốn?”
“Ừ, đúng là g.i.ế.c , bọn đều là hung thủ g.i.ế.c , g.i.ế.c chớp mắt đấy, nên cô nhất mau , thì c.h.ế.t lúc nào ."
"Dọa ?”
Đường Tư bĩu môi: “Bổn cô nương cái gì từng thấy? Sao thể ngươi dọa vài câu là chạy mất dép chứ? Ta thấy các là một đám hiệp khách, cho nên bổn cô nương quyết định , sẽ theo các hành tẩu giang hồ.”
Vẻ mặt đầy khí thế nữ hiệp trượng kiếm thiên nhai. Mạc Nhược vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Sắp đến phòng Cảnh Dung, dừng bước, đối diện với Đường Tư, nghiêm túc : "Đừng theo nữa.”
“Tại ?"
Mạc Nhược thèm để ý đến cô , bước phòng Cảnh Dung. Đường Tư định theo thì một bóng bất ngờ nhảy mặt. Chặn đường!
"Cô nương dừng bước.”
Thời T.ử Nhiên tính khí như Mạc Nhược . Đường Tư đối thủ của , đành trơ mắt bóng lưng Mạc Nhược khuất dần, đành thôi.
Trong phòng Cảnh Dung! Hắn bên cửa sổ, ngoài, hai tay chắp lưng nhưng giấu trong tay áo. Dưới đất còn vương vài giọt m.á.u khô. Mạc Nhược bèn mở hòm t.h.u.ố.c : “Qua đây.”
Nghe tiếng, Cảnh Dung , bước những bước nặng nề tới xuống. Rồi giơ bàn tay thương cho Mạc Nhược.
Lòng bàn tay dày rộng mũi tên sắc nhọn rạch một đường khá sâu, m.á.u cầm nhưng vết thương dính m.á.u sệt, dấu hiệu đóng vảy. Mạc Nhược bôi t.h.u.ố.c cho cằn nhằn: "Ngươi xem ngươi kìa, thế còn cố chịu đựng. Vương gia thì chứ? Cũng thần thánh, thương cũng là chuyện thường tình. Nếu ở bên cạnh, chẳng lẽ ngươi định đợi m.á.u chảy khô mới tìm đại phu ?”
“Vết thương nhỏ thôi.”
“Vết thương nhỏ?”
Mạc Nhược trừng mắt: “Cảnh Dung Cảnh Dung, cái tính cố chấp của ngươi bao giờ mới sửa hả?”
“Không sửa .”
“Được, ngươi gì cũng đúng."
Mạc Nhược cố tình dùng lực mạnh tay khi bôi thuốc, thấy tay Cảnh Dung co , mày nhíu . Mạc Nhược thầm. Băng bó xong xuôi, Mạc Nhược nghiêm túc : "Chuyện , ngài lý do gì để nuốt trôi cả!"