NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 462: Hình vẽ này, ta từng gặp

Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:55:01
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Tư lỡ lời, nhưng tính cách kiêu ngạo khiến cô giấu nhẹm sự áy náy trong lòng, lập tức dậy bám theo Kỷ Vân Thư. Mạc Nhược ôm vò rượu hô lớn một tiếng: "Đi thả đèn hoa đăng thôi.”

Kéo dài giọng. Rồi cũng theo!

Bên bờ sông, nhiều nam thanh nữ tú đang thả đèn hoa đăng. Trên mặt nước trôi nổi đủ loại đèn, cái tụ một chỗ, cái trôi tản mác, cái thì chìm nghỉm. Ánh đèn lồng xung quanh hắt xuống mặt nước yên ả, dập dềnh theo dòng chảy nhẹ nhàng! Đẹp như mộng ảo.

Kỷ Vân Thư tin Phật, tin tà ma. tin việc cầu nguyện! Cô tìm hai chiếc đèn hoa đăng, đưa cho Vệ Dịch một chiếc: “Thư nhi ước gì thế?”

“Bí mật.”

Cô nâng niu chiếc đèn trong lòng bàn tay, nhắm mắt thầm ước một điều, thả đèn xuống sông, ngón tay khẽ đẩy nhẹ mặt nước, chiếc đèn theo gợn sóng trôi dần về phía hạ lưu.

Vệ Dịch cũng thầm ước, bắt chước động tác của cô, dùng tay khỏa nước đẩy đèn trôi . Chiếc đèn của trôi sát đèn của Kỷ Vân Thư! "Thư nhi kìa, đèn của chúng ở bên .”

Cô mỉm : “Thư nhi ước gì ? Ta ước...”

“Bõm!"

Lời dứt, Vệ Dịch thấy chiếc đèn của vật gì đó ném trúng, ngọn nến bên trong tắt ngấm, nước tràn , từ từ chìm xuống: “Đèn của !”

Cậu buồn bã thốt lên: “Ta cố ý .”

Đường Tư bước tới. Tay cô vẫn còn cầm mấy viên đá. Vệ Dịch bật dậy, chất vấn: "Tại ném đèn của ?”

“Đã bảo cố ý mà, tiện tay ném thôi, ai đó là đèn của ngươi.”

“Đó là đèn của và Thư nhi.”

“Cùng lắm đền cho ngươi cái khác."

Vệ Dịch tức nghẹn họng, giận sôi . Kỷ Vân Thư vội kéo , an ủi: "Một chiếc đèn thôi mà, chìm thì cho nó chìm . Đèn của nhường cho nhé, ?”

“Thế Thư nhi ?”

“Chỉ cần nguyện ước của ngươi thành hiện thực, đó là nguyện ước lớn nhất của .”

“Ừm!”

Vệ Dịch vui vẻ trở , quên bẵng chuyện Đường Tư ném đèn. Cậu xổm xuống, ngóng theo chiếc đèn hoa đăng còn sót .

Mạc Nhược cách đó vài bước, dựa trụ đá bên sông, cảnh nhịn , ung dung uống rượu. Đường Tư vứt mấy viên đá tay , xổm xuống cạnh Kỷ Vân Thư, kéo kéo áo cô. Hỏi: "Ngươi họ gì?”

“Kỷ.”

“Kỷ gì?”

“Cô gọi thì gọi.”

“Vậy... gọi là A Kỷ . Ở chỗ bọn , gọi là A Tư, ngươi cũng thể gọi như thế.”

“Ừm.”

Cô gật đầu nhẹ. Đối với Đường Tư, cô coi như dùng hết sự kiên nhẫn của ! cô cũng thực sự gây ồn ào!

Đường Tư cố ý xích gần cô, tò mò hỏi: "Ngươi nghề gì ? Sao nhiều thứ thế? Người Hầu Liêu bọn hào sảng nhất, trời sinh kính phục thông minh như ngươi.”

nhạt: "Tại hạ thông minh, chỉ là nhiều hơn khác một đôi mắt, nên thấy nhiều hơn thôi.”

“Thật ? Vậy ngươi xem, ngươi còn thấy gì nữa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-462-hinh-ve-nay-ta-tung-gap.html.]

Đường Tư giơ hai tay múa may mặt cô, mấy cái chuông lục lạc linh tinh áo kêu leng keng. Không thấy ồn ào, như tiếng chuông gió. Trong trẻo vui tai. Kỷ Vân Thư chú ý đến dải lụa đỏ bên hông cô , hất cằm về phía cái đầu lâu nhỏ xíu, hỏi: "Đó là cái gì?”

Hửm? Đường Tư tháo cái đầu lâu xuống. Cầm tay nghịch nghịch: "Cái á, ngươi chắc chắn đoán . Đây là đầu lâu con Hào, tìm trong núi đấy. Con Hào ngươi ? Đó là loài vật đêm, nó c.ắ.n một cái là c.h.ế.t chắc. Hồi đó để bắt con , lặn lội trong núi cả tháng trời. Cha bảo là đứa trẻ ma quỷ nuôi lớn, cái gì cũng sợ. con gái Hầu Liêu chúng khí phách như thế chứ."

vô cùng tự hào! Tung cái đầu lâu lên cao bắt lấy gọn gàng. Tung lên! Bắt lấy! Lặp mấy . Kỷ Vân Thư dời mắt theo chiếc đèn hoa đăng đang trôi xa dần.

Lúc cầu bên cạnh hai bóng , một cao một thấp, bóng in xuống mặt nước gợn sóng lăn tăn, hòa ánh đèn cam đỏ, trông thơ mộng. Cảnh Dung chắp tay lưng, đôi mắt lạnh lùng ẩn chứa thâm tình, chăm chú Kỷ Vân Thư đang bên bờ sông cầu. Thấy cô xổm bên sông, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ , theo chiếc đèn trôi xa, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh như trời. Đối với từng nụ , cái nhíu mày của Kỷ Vân Thư, sức đề kháng. Hắn rõ, đời kiếp , chỉ cô.

Mộc Cẩn bên cạnh , để ý đến ánh mắt . Hỏi: "Cảnh công t.ử chắc An Phủ nhỉ?”

Hắn gật đầu: “Đi ngang qua thôi.”

“Công t.ử là ?”

“Phương Nam.”

“Đi ?”

“Phương Bắc."

Phương Bắc rộng lớn ngàn dặm. Mộc Cẩn cũng hỏi thêm, đổi chủ đề: "Vị công t.ử lúc nãy thật thông minh, chỉ dựa một cây roi bạc mà bao nhiêu kiến thức.”

, cô thông minh nhất từng gặp. Không chỉ thông minh, mà còn là duy nhất đời khiến cam tâm tình nguyện hy sinh vì cô .”

Không hề che giấu! Vừa khóe môi nở nụ .

Mộc Cẩn sững ! Bọn họ... là quan hệ gì? Đang định mở miệng hỏi thì một cầu va , cô loạng choạng ngã sang một bên, khéo ngã lòng Cảnh Dung. Hắn thuận thế đỡ lấy cô! Cảnh tượng vô tình lọt mắt Kỷ Vân Thư khi cô ngẩng đầu lên.

Trong lòng cô dâng lên cảm giác mất mát khó tả, n.g.ự.c nhói đau như kim châm. ngay giây , cô vội dời mắt , tự trách quá nhỏ nhen, tin tưởng Cảnh Dung. Đi đến ngày hôm nay, Cảnh Dung đối với cô thế nào, chứ? Thế là cô lắc đầu, xua tan ý nghĩ đó .

Đường Tư bên cạnh tò mò hỏi: "Nghĩ gì thế? Ngươi còn cho ngươi nghề gì?”

Cô đáp gọn lỏn: "Thư sinh nghèo.”

“Không tin.”

“Tại ?”

Đường Tư bỗng quỷ dị: "Quên cho ngươi , Đường Tư chỉ to gan mà tay chân còn nhanh nhẹn lắm. Vừa nãy...”

Hửm? Kỷ Vân Thư dự cảm chẳng lành.

Chỉ thấy tay Đường Tư đang giấu lưng từ từ đưa , tay từ lúc nào cầm một miếng gỗ nhỏ. Lắc lư mặt Kỷ Vân Thư. Đó là miếng ngọc bội Kỷ Vân Thư để cho cô! Sắc mặt cô lập tức tối sầm, lạnh lùng đến cực điểm: "Đưa đây.”

Đưa tay chộp nhưng vồ hụt! Đường Tư nhảy cẫng lên, lắc lư miếng ngọc: "Thứ là của ngươi ?”

“Mau trả cho .”

“Trả cũng thôi, nhưng ngươi cho ai đưa thứ cho ngươi.”

“Cô gì?"

Đường Tư thu vẻ tinh nghịch cợt nhả ban đầu, sờ hình vẽ ở giữa miếng gỗ, ánh mắt trầm xuống, nghiêm túc một câu: "Hình vẽ , từng gặp.”

“Cô cái gì?”

“Cái ...”

Lời hết. Đột nhiên... Một mũi tên sắc nhọn xé gió lao tới, xuyên qua đám đông, nhắm thẳng Kỷ Vân Thư.

 

Loading...