NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 461: Người Hầu Liêu
Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:55:00
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Cẩn tuy là nữ t.ử đầy vẻ thư hương, nhưng cốt cách mang nét hào sảng. Làm bạn rượu ! Kết bạn cũng ! Nói đơn giản hơn, đây là một cô gái khéo léo, tinh tế, ai gặp cũng mến.
Cô : "Lý Lương hẳn là tài t.ử thích nhất, nhưng như công t.ử , thơ của ông linh tính nhất. Nguyệt hạ tây lũng phẩm trúc sương, đạm khán mạt thế như hạ lộ (Dưới trăng lũng tây nếm sương trúc, hờ hững đời như sương hè), thích nhất hai câu của ông . bàn về đạo ý trong thơ, Lý Lương thua Chu Mặc Hàn vài phần. Chỉ văn Mặc Hàn xưng nhất tiên, nhất tiên chi trung như nhất tiêm (Chỉ Mặc Hàn xưng nhất tiên, trong tiên như đỉnh cao nhất), thơ ông đều đối ngẫu, từng chữ từng cặp, chút tì vết, mỗi thơ ông đều thấy lòng thư thái, dư vị kéo dài.”
Vẻ mặt cô đầy say mê!
Cảnh Dung tiếp lời: "Phải, Chu Mặc Hàn đúng là tiên nhân. Trong Du Lục ghi chép đầy đủ bộ thơ ca ông lúc sinh thời, bài nào cũng là độc nhất vô nhị. cô nương câu : Hàn Mặc bất như Đổng Tố, Tố lão phàn vọng Tô Công, Công tài bái văn Khuất Thân, nhi Khuất T.ử ma, hựu tương phỏng Thực Văn.” (Hàn Mặc bằng Đổng Tố, Tố lão ngóng trông Tô Công, tài của Công bái phục Khuất Thân, mà Khuất T.ử phỏng theo Thực Văn)
“Đã từng , nhưng câu ít nhắc tới. Thực nếu bàn về văn tài thì ai cũng kẻ tám lạng nửa cân, chẳng ai kém ai cả."
Hai đối ẩm. Trò chuyện tâm đầu ý hợp. là hận gặp sớm hơn! Về mấy thứ văn chương học thuật , Kỷ Vân Thư chỉ sơ sơ, thực sự chen lời . Nếu về xương cốt thì cô còn phân tích vài ba tấc.
Cô gái cầm roi thì ngần ngại tỏ thái độ khinh bỉ: "Này , các coi bọn là c.h.ế.t hết cả ? Trên bàn rượu mà bàn thơ ca cái gì? Chán c.h.ế.t .”
Nói xong, cô ngửa cổ dốc cạn bát rượu miệng. Mạc Nhược cô uống rượu hào sảng như , trợn tròn mắt: “Cô bé, cô tên gì?”
Hắn hỏi. Cô liếc xéo . Nhả hai chữ: "Đường Tư."
"Đường Tư? Tên thì văn nhã đấy, nhưng cô chẳng giống nho nhã chút nào.”
“Bổn cô nương thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, ăn to lớn, uống rượu bằng bát, thế mới là con gái. Mấy cái trò văn vẻ ẻo lả hợp với .”
“Cách ăn mặc và khí thế uống rượu của cô, chắc là Viễn Mục nhỉ?”
Đường Tư hừ một tiếng: "Đã bảo ngươi là thầy bói giang hồ mà. Ta tuy thích cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nhưng chỗ nào giống Viễn Mục dã man chứ?”
“Ồ? Thế cô là ở ?"
Cô quét mắt một vòng, khinh thường : "Các đây, văn văn, võ võ, thế mà chẳng lấy một thông minh. Bổn cô nương đ.á.n.h giá cao các quá .”
Vệ Dịch đang ôm đèn bí ngô bỗng nhảy cẫng lên : "Ta , cô là khỉ ở Hoa Quả Sơn. Thư nhi bảo mấy con khỉ đó ăn mặc giống hệt cô.”
Ngây thơ vô tội!
"Ngươi cái gì?”
Cô xù lông lên: “Ngươi dám bảo là khỉ?”
Kỷ Vân Thư vội kéo Vệ Dịch , bảo đừng leo, hòa giải: "Cô nương hiểu lầm , là khỉ (Hầu tử), mà là Hầu Liêu.”
Đường Tư trố mắt: "Sao ngươi ?”
Hóa cô đúng là Hầu Liêu.
"Thực đơn giản, cách cô nương vung roi và hoa văn roi là đoán ngay.”
Cô theo phản xạ sờ chiếc roi bạc quấn quanh eo. Kinh ngạc! Tò mò!
"Ngươi tiếp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-461-nguoi-hau-lieu.html.]
Kỷ Vân Thư: "Người Hầu Liêu tuy là dân du mục ở biên giới Đại Lâm, nhưng mười mấy năm cũng thuộc lãnh thổ Trung Nguyên. Dù là tập tục gì nữa, họ vẫn giữ phần lớn đặc điểm của Trung Nguyên. Vì thế tục sùng bái rồng tế trời. tế rồng tế trời tránh lửa, hương dâng lên đều là hương thật, còn dùng tiếng roi quất xuống đất cho tiếng pháo tế trời. vung roi cũng vung bừa. Trước khi vung, dù là tế trời dùng để đ.á.n.h như cô nương, roi đầu tiên đều quất xuống đất. Roi đầu tiên của cô nương rõ ràng là cố ý đ.á.n.h lệch hướng xuống đất. Tập tục là do tổ tiên Hầu Liêu truyền . Ngoài , dây bạc quấn roi của cô là loại dây bạc vê, còn gọi là dây bạc tròn. Loại dây bạc tròn hiện chỉ ở Hầu Liêu mới sản xuất . Đương nhiên, điểm quan trọng hơn cả là cách cô quấn roi. Chỉ Hầu Liêu mới quấn roi quanh eo như ."
Từng câu từng chữ vô cùng chắc chắn. Vừa cô , chiếc roi bạc eo Đường Tư. Ừm, đúng thật là như ! Đường Tư ngẩn vài giây! Không kìm thốt lên: "Ngươi cũng giỏi quá đấy chứ, Đại Lâm quả nhiên nhân tài lớp lớp!”
Vừa , cô vòng qua bàn, phịch xuống bên cạnh Kỷ Vân Thư, rót ngay hai bát rượu. Nhét một bát tay cô: “Nào, kính ngươi một bát."
Kỷ Vân Thư đẩy : "Tại hạ uống rượu.”
“Ngươi chán thật đấy.”
“Rượu chỉ hại mà còn hại não. Tâm can tì phế thận và não vốn là một nhà, tại hạ còn sống thêm vài năm nữa.”
Đường Tư cũng ép, uống thì thôi. Cô đẩy bát rượu sang cho Mạc Nhược: “Hắn uống thì ngươi uống .”
Về khoản rượu chè, Mạc Nhược ai đến cũng tiếp. Cầm lên uống cạn.
Đường Tư chằm chằm Kỷ Vân Thư, ánh mắt đầy vẻ sùng bái. Cắn môi : "Đàn ông Đại Lâm các trông cũng trai đấy chứ, còn thông minh nữa.”
Nói xong, ngón tay thon dài của cô còn móc nhẹ tay áo rộng thùng thình của Kỷ Vân Thư. , cô một cô gái trêu ghẹo! Thế mà Cảnh Dung và Mạc Nhược còn trộm! Cô cạn lời, thấy ngượng ngùng nên dịch xa một chút.
Lúc , Mộc Cẩn lên tiếng: "Bạn của Cảnh công t.ử ai cũng là kỳ tài, văn võ song , trí tuệ hơn , đến cả Hầu Liêu cũng đoán .”
Kỷ Vân Thư tự giễu: "Cô nương nhầm , tại hạ võ, chỉ là một thư sinh nghèo trói gà chặt, thích mấy cuốn sách vớ vẩn thôi.”
Cô nâng tay áo lên!
"Công t.ử khiêm tốn .”
“Tại hạ thực sự khiêm tốn , so với cô nương thì còn kém xa. Cô nương chỉ đầy bụng kinh luân, học rộng hiểu nhiều mà còn võ công, tại hạ cùng lắm cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi."
Mộc Cẩn xong mím môi : "Công t.ử quá khen, cũng chỉ ném vài viên đá thôi. Mấy năm mời thầy dạy chút thuật b.ắ.n ná để phòng mà.”
Vệ Dịch đột nhiên hỏi: "Thuật b.ắ.n ná là gì?”
“Là dùng ná cao su b.ắ.n chim .”
Người trả lời là Cảnh Dung. Hắn mặt tỉnh bơ, mắt thèm ngước lên, đang cụng ly với Mạc Nhược, uống sảng khoái. Suýt nữa thì đều tin sái cổ.
Vệ Dịch hào hứng hỏi Mộc Cẩn: "Vậy cô thể dạy ?”
Thực Mộc Cẩn sớm nhận sự khác thường của Vệ Dịch, nhưng . Cô dịu dàng đáp: "Đương nhiên .”
Đường Tư là thẳng tính, trong lòng giấu chuyện, liếc mắt : "Hóa là một tên ngốc.”
Sợ nhất là khí đột nhiên im bặt! Sắc mặt Kỷ Vân Thư sa sầm xuống, nắm lấy tay Vệ Dịch: "Ngươi thích đèn lồng ? Chúng thả đèn hoa đăng.”
Vệ Dịch tủi nhưng vẫn gật đầu thật mạnh. Thế là hai rời tiệc!