NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 460: Minh hôn

Cập nhật lúc: 2025-12-18 01:46:09
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dám bảo cô bệnh ch.ó dại! Cô gái tức điên , đạp mạnh một cái gãy luôn chiếc ghế đang gác chân! Mạc Nhược buộc dậy, nhưng vẫn quên tiện tay cầm luôn bầu rượu khác bàn. Dù nát bình cũng thể để vỡ rượu của : “Con nhóc điên, phát bệnh hả?”

Hắn với giọng lè nhè say.

Cô gái nổi giận: "Dám bảo bệnh? Ta thấy ngươi chán sống .”

Nói , tay cô sờ hông, rút phắt một sợi roi bạc, như con rắn nước linh hoạt trườn từ cô. Vung mạnh về phía Mạc Nhược. Khổ nỗi... Lực thì đủ, nhưng hướng lệch. Cuối cùng chỉ quất xuống đất, bụi bay mù mịt. Đám đông xung quanh lập tức dạt thành vòng tròn, sợ vạ lây.

Mạc Nhược cây roi trong tay cô, châm chọc: "Tay khỏe đấy, nhưng cô bé , roi quất lung tung . Đánh thì , chứ đ.á.n.h trúng vô tội thì cô gặp rắc rối to đấy.”

“Bớt nhảm , bộ dạng ngươi cũng giống tên thầy bói giang hồ trói gà chặt. Chi bằng giở bản lĩnh đấu với bổn cô nương một trận, để ngươi nếm thử sự lợi hại của Đoạt Mệnh Tiên .”

“Cô nương đừng loạn.”

“Muộn ."

Dứt lời, cây roi mang theo kình lực quất tới. Mạc Nhược đ.á.n.h trả, chỉ né tránh. Thỉnh thoảng còn tranh thủ uống ngụm rượu. Cây roi quất xuống đất thì quất cột hành lang, kêu chan chát: “Tên tên nhóc thối, ngươi tay chứ!”

“Bản công t.ử chấp nhặt với phụ nữ. Cô nhất nên thu cái roi đó , nếu đốt nó đấy.”

“Được thôi, thế ngươi tay thử xem, xem bản lĩnh đó ."

Thế là hai lao đ.á.n.h . Người xem xung quanh ban đầu còn sợ hãi né tránh, nhưng thấy hai đ.á.n.h qua đ.á.n.h như biểu diễn thì bắt đầu reo hò cổ vũ: “Đánh lắm, đ.á.n.h lắm.”

“Đánh nhanh ...”

Thậm chí còn định móc tiền ném . Lễ hội hoa đăng càng thêm náo nhiệt nhờ màn biểu diễn , nhiều kéo tới xem. Vệ Dịch xách đèn bí ngô nhảy tưng tưng bên cạnh, hò reo: "Mạc Nhược ca ca cố lên, đ.á.n.h cô , đ.á.n.h cô ."

Cảnh tượng vô cùng buồn ! Hai , một đánh, một né. Kỷ Vân Thư nổi nữa, bảo Cảnh Dung: "Ngài khuyên can ?”

Hắn uống rượu, mắt thèm sang bên đó, lạnh nhạt đáp: "Chuyện nam nữ, ngoài nên xen .”

Lời đầy ẩn ý: “Cứ đ.á.n.h thế , náo loạn cả lên, lỡ xảy án mạng thì ?”

“Xảy án mạng thì , lúc đó tổ chức minh hôn cho Mạc Nhược, để tuy cô đơn, xuống âm phủ cũng đỡ buồn.”

“..."

Cô cảm nhận sâu sắc nỗi khổ của Mạc Nhược khi lớn lên cùng tên . Vương gia , lạnh lùng thật! Kỷ Vân Thư đang định lau mồ hôi thì Cảnh Dung nghiêm túc ngẩng lên hỏi cô: "Nếu c.h.ế.t, nàng chịu minh hôn với ?”

Phụt...

”Minh hôn cái...” đầu ngài.

Lời dứt, tiếng đ.á.n.h bên bỗng im bặt. Chỉ thấy Mạc Nhược túm đầu roi bạc, cổ tay dùng lực giật mạnh, cô gái theo quán tính loạng choạng vài bước: “Buông tay!”

vẫn ngạo mạn.

Mạc Nhược mặt lạnh tanh, khẩy một tiếng, hắt thẳng bầu rượu tay cây roi. Sau đó... Nhìn sang Cảnh Dung! Cảnh Dung nhận tín hiệu, búng nhẹ cây nến đang cháy bàn lên, tay áo phất nhẹ tạo gió, cây nến xoay tròn trong trung, chớp mắt gọn trong tay Mạc Nhược. Kỳ lạ là ngọn nến vẫn tắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-460-minh-hon.html.]

Mạc Nhược dí ngọn lửa đầu roi, giọng điệu đe dọa: "Cô nương, nếu cô thu roi , đốt nó thật đấy.”

Cô gái tức điên! cũng thực sự lo lắng: "Ngươi mà dám đốt roi của , bắt ngươi đền mạng.”

“Thế thì cô nhất nên ngoan ngoãn chút . Bản công t.ử tuy nổi tiếng thương hương tiếc ngọc, nhưng cô là tảng đá cứng đầu, chọc vui thì đừng đốt roi, ném cả cô lò lửa cũng đấy.”

“Ngươi...”

“Hỏi nữa, thu roi ?"

Cô gái nghiến răng do dự hồi lâu. Mạc Nhược vốn thiếu kiên nhẫn, cầm nến định châm roi...

Vút! Không từ bay tới một viên đá nhỏ, đ.á.n.h tắt ngọn lửa tay . Nhân cơ hội đó, cô gái giật phắt roi bạc khỏi tay , định quất . roi kịp vung , viên đá thứ hai b.ắ.n trúng cổ tay cô, khiến tay cô tê dại, cây roi rơi xuống đất mềm oặt.

"Kẻ chủ mưu" bước từ đám đông: “Cô nương, hôm nay là lễ hội hoa đăng mỗi năm một , hà tất gây chuyện vui? Chi bằng bỏ qua . Nếu cô nương uống rượu tiếp, xin tiếp đãi.”

Giọng vô cùng êm tai. Là Mộc Cẩn! Không ngờ cô cũng võ công.

Cô gái ôm cổ tay sưng đỏ vì đá b.ắ.n trúng, trừng mắt Mộc Cẩn: "Ngươi là ai?”

“Ta tên Mộc Cẩn, đang bày đài đối thơ ở đây, cô nương loạn thế mất hết nhã hứng.”

“Ta đ.á.n.h của , ngươi đối thơ của ngươi, quản gì? Ta còn phân thắng bại .”

cô nương , rõ ràng cô đối thủ của vị công t.ử , hà tất tự chuốc khổ? Cái gọi là đ.á.n.h quen , chi bằng cùng xuống, sai mang vài vò rượu ngon lâu năm lên, ngắm đèn uống rượu, thế nào?"

Thực cô gái cũng ngốc, Mạc Nhược nhường , nếu thì cô chịu thiệt thòi từ lâu . Cân nhắc một chút, cô bĩu môi, miễn cưỡng thu roi về, quấn hông. Mượn bậc thang xuống: “Được thôi, bổn cô nương nể mặt ngươi.”

Lại quên đe dọa Mạc Nhược: “Ngươi cho kỹ đây, sợ ngươi , nếu vì lễ hội hoa đăng, nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi.”

Mạc Nhược cũng tranh cãi, đ.á.n.h đ.ấ.m nãy giờ cũng mệt . Cười , cảm thấy cô nhóc cũng khá đáng yêu.

Chẳng bao lâu, Mộc Cẩn sai mang lên mấy vò rượu: “Mấy vò rượu một năm , là do tự tay ủ, mời nếm thử.”

còn cố ý đẩy một bát rượu đến mặt Cảnh Dung: “Cảnh công t.ử cũng nếm thử xem.”

Cảnh Dung bát rượu, lén liếc Kỷ Vân Thư một cái, như hoa đáp: "Được, nếm thử rượu Mộc Cẩn cô nương ủ xem .”

Uống một ngụm. Khen ngợi: "Ừm, tồi, hương rượu nồng mà gắt, vị thanh ngọt thấm đẫm men say, đúng là ứng với hai câu thơ của Lý Lương: Cô bất tri tửu vi tửu, phong bất tri hương bất hương.” (Ta rượu là rượu, gió hương chẳng hương.)

"Công t.ử Lý Lương ?”

“Sao ? Lý Lương tâm hồn phóng khoáng, thích ràng buộc, thơ cũng đầy linh tính.”

“Công t.ử quả nhiên học thức uyên bác, ngay cả tài t.ử ở ẩn như Lý Lương cũng .”

“Cô nương chẳng cũng ?”

Hai . Cô gái e lệ.

 

Loading...