NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 459: Song "tiện" hợp bích

Cập nhật lúc: 2025-12-18 01:46:08
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung khẽ gật đầu. Mộc Cẩn mỉm ôn hòa, hiệu cho nha bên cạnh mang thứ chuẩn sẵn lên. Nha cẩn trọng bưng một cuốn sách tiến : "Công tử, đây là phần thưởng đối thơ hôm nay của cô nương nhà . Ngài thắng, cuốn Tạp Nam Ký thuộc về ngài, xin hãy nhận lấy.”

Hắn liếc mắt , đưa tay đẩy về: “Không cần , Tạp Nam Ký là sách cổ bản gốc, cô nương cứ giữ .”

“Chuyện ...”

Nha khó xử cô chủ.

Mộc Cẩn nhận lấy hai cuốn sách, ôn tồn : "Những câu thơ Cảnh công t.ử đưa đều là tuyệt cú, khiến thán phục, tiểu nữ đối , quả thực thua. Hôm nay là lễ hội hoa đăng, tiểu nữ bày đài đối thơ ở đây, lấy cuốn Tạp Nam Ký phần thưởng. Công t.ử thắng thì nhận, đây là quy tắc, mong đừng phá bỏ.”

Dâng sách lên! Hắn nhận!

Mấy thư sinh lúc nãy đối thơ lên tiếng: "Mộc Cẩn cô nương, vị công t.ử cần thì chi bằng tặng cho bọn .”

“Sách tặng tài, các vị công t.ử đối thơ của tiểu nữ, cuốn Tạp Nam Ký thể tặng các vị?”

“Mộc Cẩn cô nương thiên vị .”

Mọi ồ lên. Mộc Cẩn cũng thấy ngại, vẫn giữ nụ môi. Sắc mặt Cảnh Dung lạnh , đành nhận lấy cuốn sách từ tay cô: “Được, cuốn sách nhận.”

Nói xong, sải bước bỏ ! Mộc Cẩn theo bóng lưng rời , đôi môi đào nở nụ vui sướng.

Cảnh Dung xuyên qua đám đông, thản nhiên đến bàn của Kỷ Vân Thư xuống. Chẳng ai, xuống là uống rượu. Chỉ là gương mặt đó lạnh đến cực điểm. Kỷ Vân Thư cũng im lặng, thừa Vương gia đang giận! Giận cô lén lút chạy ngoài. Cô cụp mắt, nghiêng về phía Mạc Nhược đang uống rượu ừng ực.

Nào ngờ... Tên ngốc Vệ Dịch phấn khích hỏi: "Cảnh Dung ca ca, ở đây?”

“Ra ngoài bắt trộm.”

Hắn lạnh lùng đáp. Uống một ngụm rượu: “Trộm? Ở trộm? Đồ của mất ?”

“Ừ.”

“Là cái gì?”

“Người."

Hả? Vệ Dịch hiểu, ánh mắt dò xét một lúc sang hỏi Kỷ Vân Thư: "Thư nhi ?”

Mẹ kiếp, ! Cô trả lời thế nào, lén trộm vị Vương gia lạnh lùng . Xui xẻo bắt gặp ngay tại trận. Cảnh Dung nhếch môi tà mị, lạnh lùng hỏi một câu: "Vui ?”

Im lặng một lát. Cô gật đầu: "Cũng tàm tạm.”

“Lén lén lút lút chạy ngoài, sở thích cũng đấy chứ.”

“Vương gia thích đối thơ với con gái nhà , sở thích cũng đấy chứ.”

“Ghen ?”

“Tại hạ chỉ ăn cay, ăn giấm (ghen).”

“Ghen thì cứ nhận là ghen, chẳng ai gì nàng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-459-song-tien-hop-bich.html.]

"Ta...”

Cô cứng họng, cau mày, bèn đổi chủ đề: “Lang đại ca ?”

“Hắn ? Bị phanh thây .”

Hắn nhướng mày , nghiêm túc, bồi thêm: “Nàng yên tâm, xử lý xong, về đến nơi nàng cũng thoát .”

Buông lời đe dọa! Kỷ Vân Thư mấp máy môi, hồi lâu thốt nên lời.

Mạc Nhược bên cạnh xem kịch, trộm, lẩm bẩm một câu: "Vốn là phu phù phụ, phụ phụ phu, thành phu phục phụ, phụ phụ phu.”

(Vốn là chồng dìu vợ, vợ dựa chồng, thành chồng sợ vợ, vợ phụ chồng.) Bộp! Dưới gầm bàn, Cảnh Dung đá cho một cái thương tiếc. Hắn ôm đầu gối đau điếng, kêu "ai da" một tiếng: “Đáng đời!”

Kỷ Vân Thư lườm : “Được , các đều dây , ai nấy đều là tổ tông, còn tổ tông hơn cả thằng nhóc Vệ Dịch ."

Mang theo chút oán khí, định bưng bầu rượu bàn lên. Nào ngờ... Năm ngón tay thon dài mảnh khảnh đè lên miệng bầu rượu. Ánh mắt men theo cánh tay lên, bắt gặp một đôi mắt to tròn linh động và một khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt. Cô gái mặc bộ đồ đỏ rực, búi tóc kiểu thuộc về Trung Nguyên, tóc cài vài món trang sức bạc nhỏ, cũng đeo nhiều thứ kỳ quái từng thấy ở Trung Nguyên. Gió thổi qua chuỗi lục lạc cổ cô kêu leng keng, lạ tai. Cô một tay đè miệng bầu rượu, một tay xoay xoay dải lụa đỏ bên hông. Đầu dải lụa gắn một cái đầu lâu nhỏ xíu, cuối dải lụa buộc một cuốn sách cổ nhỏ ố vàng.

Cả con toát lên vẻ quái dị! vẻ quái dị đó hành động tinh nghịch và ánh mắt tinh quái của cô xua tan hết. Cô gái nhếch môi , ung dung bưng bầu rượu đang đè tay lên, ngửa cổ dốc miệng. Dòng rượu trong vắt tràn khóe môi, chảy xuống cằm, cổ, n.g.ự.c áo, xuống đất! Mạc Nhược ghét bỏ khó hiểu: “Con nhóc hoang dã ở chui thế ?"

Rầm... Cô gái đập mạnh bầu rượu xuống bàn. Không câu nệ dùng tay áo lau miệng, đợi rượu trôi hết xuống bụng mới trừng mắt: "Ngươi mới là con nhóc điên , rượu của nhà ngươi ?”

“Tuy của nhà , nhưng cái lý cướp rượu tay khác mà uống?”

Nói chỉ đống vò rượu xếp chồng bên cạnh: “Thấy ? Bên là rượu, tự mà lấy.”

“Ta cứ thích thế đấy, bổn cô nương thích cướp đồ tay khác.”

“Ồ? Thế thì cô bệnh , chữa .”

“Chữa?”

Cô gái khẩy, cúi sát mặt : “Thế ngươi t.h.u.ố.c ?"

Mạc Nhược nổi tiếng mồm mép độc địa, ai chọc là xác định, nhưng cô nương xem còn lợi hại hơn . cũng giận, ngón tay vươn , nhanh như chớp bắt lấy cổ tay cô gái, ấn vài cái lên mạch đập, lát hất tay cô . Cô gái ngơ ngác. Mạc Nhược nghiêm túc : "Mạch tượng dồn dập, đây là mạch Trầm, như đá ném xuống nước ắt chìm, Trầm mà lực là chứng lạnh đau, lực là chứng thực. Thiên thu ba chỉ, Thủy ngạnh một chỉ, Thượng hoa chước bảy chỉ, đun lửa lò ba canh giờ, thêm nước giếng uống, mỗi ngày một thang là khỏi."

Cô gái xoa xoa cổ tay. Giận dữ: "Ngươi hươu vượn cái gì thế?”

“Cô nương chẳng hỏi xin t.h.u.ố.c ? Thuốc đấy, cứ thế mà bốc.”

Cô gái nhạt, gác một chân lên ghế, vẻ lưu manh: "Hóa là một tên thầy bói giang hồ, lăng nhăng cái gì thế, bổn cô nương chả hiểu gì sất.”

Cảnh Dung chậm rãi tiếp lời: "Mạch Trầm là bệnh bên trong, bên ngoài. Thiên thu là loại đầu trăm loại thảo dược, thể trị nóng nảy. Thủy ngạnh thông mạch, Thượng hoa chước tĩnh tâm, thêm nước giếng ngọt mát, lạnh nóng hòa quyện, là t.h.u.ố.c trị bệnh.”

“Ý gì?”

“Ý vị công t.ử là, cô bệnh, bệnh ở bên trong, tục gọi là... bệnh ch.ó dại."

Cảnh Dung và Mạc Nhược ! Song "tiện" hợp bích, thiên hạ vô địch!

 

Loading...