NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 456: Kết thúc vụ án

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:09:54
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung hỏi: "Liễu đại nhân, ngươi ngạc nhiên khi thấy Đỗ Tam Nương ở đây?”

Ông im lặng!

"Thực đơn giản, mắt bản vương chứa chấp nổi chút trộm cắp lừa đảo nào. Đỗ Tam Nương dám trộm đồ của gánh hát, bản vương thể tha cho bà ? Vì thế sớm cho âm thầm theo dõi. Nào ngờ, ngay đêm bản vương đến An Phủ, bà cũng tới. Theo thuộc hạ báo , đêm đó bà lén lút lẻn Trương phủ, một lúc thì . Kể cũng lạ, Đỗ Tam Nương quen thói táy máy, Trương phủ đang tổ chức tiệc, bà trộm đồ cũng là bình thường. Quan Âm Tỷ của Trương phủ mất, ngoài bà , bản vương cũng chẳng nghĩ ai khác. Cho nên đêm qua, sai bắt bà , định đợi sáng nay xong vụ án Trương phủ thì đưa tới. Không ngờ ch.ó ngáp ruồi, Kỷ tìm cuốn sổ báo án, dẫn dụ con cáo già là ngươi mặt. Giờ thì đủ chứng cứ chứng minh ngươi và Đỗ Tam Nương âm thầm cấu kết là sự thật ."

Liễu Chí Lương còn lời nào để biện minh! Cơ thể trượt xuống đất như một cái xác hồn. Đỗ Tam Nương quỳ đất chẳng hề sợ hãi, còn khẩy vài tiếng: “Không ngờ Đỗ Tam Nương ngã tay các . cũng phục , xưa nay phục ai, giờ thì phục. Dám dám chịu, cùng lắm là cái mạng thôi.”

“Khí phách của Đỗ Tam Nương còn hơn hẳn Liễu Chí Lương."

"Phi, đừng so sánh với tên súc sinh . Hắn tham sống sợ c.h.ế.t, còn bắt bà đây việc cho khắp nơi. Nếu quan, bà đây cần che chở, thì g.i.ế.c từ lâu , còn sống đến bây giờ ?”

Vẻ mặt đầy khinh bỉ: “Đỗ Tam Nương, nếu , ngươi cũng c.h.ế.t từ lâu .”

“Ta mà c.h.ế.t thì cũng kéo ngươi theo đệm lưng.”

là ch.ó c.ắ.n chó!

Kỷ Vân Thư bước , hỏi Liễu Chí Lương đang đất: "Liễu đại nhân, bao năm qua, ông rốt cuộc tham ô bao nhiêu tiền?”

Ông cúi đầu, ánh mắt lảng tránh, gì: “Liễu đại nhân, tại hạ cho ông thêm một cơ hội. Ông tham ô bao nhiêu năm như , chắc trong tay ít vàng bạc châu báu nhỉ? Chi bằng ông chủ động giao nộp , tội danh còn giảm nhẹ đôi chút.”

“Số tiền đó tiêu hết từ lâu .”

Ông , dám Kỷ Vân Thư, sợ lời dối vạch trần.

Nụ môi Kỷ Vân Thư càng sâu hơn: “Được, chúng sẽ tìm kho báu bạc triệu của ông.”

sang dặn một nha dịch: “Phiền tìm con ch.ó vàng trong nha môn tới đây.”

Nha dịch ngẩn một chút định . Cô gọi giật : "Tìm thêm mấy cái búa tạ nữa.”

Nha dịch ngẩn nữa, gãi đầu việc.

Chẳng bao lâu , nha dịch mang mấy cái búa tạ đến vứt ở cửa, ông lão cũng dắt con ch.ó vàng tới. Nhìn thấy cảnh tượng công đường, ông lão ngơ ngác hiểu gì. Con ch.ó dường như trời sinh sợ Kỷ Vân Thư, thấy cô bèn rụt rè núp chân ông lão, sủa tiếng nào, ngoan ngoãn lạ thường. Kỷ Vân Thư tới, xổm mặt con ch.ó vàng, đưa tay vuốt ve bộ lông mượt mà của nó. Kỳ lạ , con ch.ó trốn nữa, ngược còn dụi đầu lòng bàn tay cô.

"Tiền mồ hôi nước mắt của bách tính trông cậy cả mày đấy. Nếu mày tìm , sẽ thưởng cho mày khúc xương, thế nào?”

“Gâu!”

“Vậy là mày đồng ý ?”

“Gâu!”

“Tốt, tìm .”

“Gâu!”

Con ch.ó vàng thoát khỏi tay ông lão, chạy vụt . Mọi đều tròn mắt kinh ngạc. Kỷ tuổi Tuất ? Thế mà chuyện với chó.

Kỷ Vân Thư dậy, : "Đi thôi, cầm búa lên, chúng tìm kho báu.”

Cô tiêu sái bước ngoài. Cảnh Dung hiệu cho thị vệ áp giải Liễu Chí Lương và Đỗ Tam Nương theo xem kịch vui. Theo chân con chó, đến bức tường hôm nọ, con ch.ó vàng sủa inh ỏi bức tường. Kỷ Vân Thư vỗ đầu con chó: "Ngoan, mày là đại công thần đấy, một bên , lát nữa thưởng xương cho.”

“Gâu!”

Nó ngoan ngoãn chạy sang một bên, cuộn tròn đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-456-ket-thuc-vu-an.html.]

Kỷ Vân Thư : "Mấy cầm búa đập bức tường , kho báu ở trong đó đấy.”

Rất nhanh, mấy nha dịch vung búa bắt đầu đập tường. Theo từng mảng tường vỡ vụn rơi xuống, thứ bên trong cũng dần lộ . Như ánh vàng lóe lên! Rào! Khoảnh khắc bức tường đổ sập, kinh ngạc đến rớt hàm: “Là vàng, trong tường vàng.”

Tiếng hô hoán vang lên.

Những thỏi vàng lẫn trong đống gạch vụn sáng chói mắt, từng thỏi từng thỏi xếp chồng lên , gần như lấp đầy cả bức tường: “Gâu gâu gâu!”

Con ch.ó lao tới. Sự thật và bằng chứng đều bày mắt. Mặt lão cáo già Liễu Chí Lương xanh mét, chắc giờ chỉ c.h.ế.t quách cho xong.

Cảnh Dung hạ lệnh: "Người , tống giam Liễu Chí Lương và Đỗ Tam Nương đại lao, lập tức sớ bẩm báo lên triều đình. An Phủ , nên đổi quan khác .”

“Rõ!”

Thị vệ tuân lệnh: “Còn vàng , tạm thời niêm phong , đợi Hộ bộ phái đến xử lý.”

“Rõ!”

Liễu Chí Lương và Đỗ Tam Nương lôi .

Cảnh Dung ghé sát Kỷ Vân Thư, tò mò hỏi: "Vừa nãy nàng thực sự... chuyện với ch.ó ?”

“Chứ nữa?” Cô đáp

“Nàng là ch.ó ?”

“Ngài mới là chó.”

Cô xòe tay , trong lòng bàn tay là một hạt vàng nhỏ xíu: “Con ch.ó đó nhạy cảm với mùi vàng, cầm cái vuốt lông nó, nó ngửi thấy mùi đương nhiên sẽ sủa.”

“Thế tìm đến bức tường ?”

Cô ngẫm nghĩ lắc đầu: "Không , lẽ... nó thực sự hiểu tiếng chăng.”

Cảnh Dung ngơ ngác. ...

Chẳng bao lâu , sự việc lan truyền khắp huyện An Phủ! Bách tính bàn tán xôn xao, đều vị Kỷ thần thông quảng đại, những phá vụ án mạng ở Trương phủ mà còn tống cổ tên quan tham ô tù. Đồng thời, họ cũng đang chuẩn cho lễ hội hoa đăng mỗi năm một ở An Phủ.

Nhóm Cảnh Dung vốn định rời An Phủ ngay, nhưng Liễu Chí Lương bãi chức, cộng thêm vàng cần xử lý báo lên Hộ bộ, nhất thời triều đình cũng thể phái quan mới đến ngay . Gánh nặng tự nhiên rơi xuống vai Cảnh Dung. Chắc cũng mất một hai ngày, nên họ chuyển luôn nha môn ở.

Cảnh Dung xử lý công việc, Kỷ Vân Thư giúp xong hai bản án, thì thấy Vệ Dịch đang nấp một tảng đá, chằm chằm về phía xa: “Vệ Dịch đang gì thế?”

“Suỵt!”

Cậu kéo Kỷ Vân Thư xuống cùng: “Sao thế?”

“Sắp nổ , Thư nhi nhỏ thôi.”

“Cái gì sắp nổ?”

Kỷ Vân Thư hạ thấp giọng. Vệ Dịch chỉ cái pháo thăng thiên dựng đằng xa, : "Ngươi đang đốt pháo."

Kỷ Vân Thư theo, thấy một cái pháo thăng thiên dựng ở đó, nhưng ngòi nổ tắt ngấm, chỉ còn bốc lên một làn khói trắng: “Ngươi đốt pháo gì? Lửa tắt kìa.”

Vệ Dịch thất vọng dậy, thở dài: "Ta hôm nay là lễ hội hoa đăng. Thư nhi còn nhớ ? Lễ hội đèn lồng nửa năm , cô vẽ cho một chiếc đèn lồng, còn cùng thả đèn Khổng Minh nữa.”

“Ừ, nhớ chứ.”

Cô đương nhiên nhớ!

Loading...