NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 449: Câu chuyện của người khổ mệnh

Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:50
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùi? Kỷ Vân Thư còn chun mũi tự ngửi . Cảnh Dung thật thà sán gần, hít hà cô. Cô rụt vai , lùi xa hai bước: “Không bảo ngài ngửi kiểu đấy.”

“Không ngửi thế nàng mùi gì?”

Hắn với vẻ nghiêm túc. pha chút vẻ lưu manh xa. Đôi mắt hoa đào như xuyên thấu Kỷ Vân Thư.

Khiến cô tự nhiên, đành rảo bước thẳng, thèm để ý đến . Cảnh Dung đuổi theo, nghiêng sát bờ vai gầy nhỏ của cô, : "Vân Thư Vân Thư, cô đúng là mùi, nhưng mùi đó mặn nhạt, đục trong. Là gì nhỉ? Giống như... hương thơm phụ nữ."

Phụt...

Kỷ Vân Thư suýt thổ huyết, lườm một cái cháy mắt. Sau đó, cô xòe mười ngón tay thon dài, lật qua lật mặt , ngước đôi mắt trong veo thẳng ánh mắt tà mị của Cảnh Dung: “Đoán sai , hương thơm phụ nữ, mà là mùi xác c.h.ế.t. Vừa nãy sờ t.h.i t.h.ể Trương lão gia xong hình như kịp rửa tay. Ngài ngửi kỹ xem mùi xác c.h.ế.t ?”

Vừa , cô đưa hai tay dí sát mũi Cảnh Dung.

Cảnh Dung mặt đầy vẻ ghê tởm, nhảy dựng như giẫm phân chó: “Kỷ Vân Thư, nàng cố tình bản vương buồn nôn ?”

“Rõ ràng là ngài buồn nôn , cái gì mà hương thơm phụ nữ? Cái mũi của ngài đúng là cần tìm Mạc Nhược chữa trị đấy.”

“...”

Cạn lời! Lúc Cảnh Dung chỉ bóp c.h.ế.t cô, nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên tắt, dù đêm dài đằng đẵng, phụ nữ là t.h.u.ố.c ngủ của !

Kỷ Vân Thư nhíu mày, khẽ thêm một câu: "Thực ngửi thấy cũng trách , dù ... ngài cũng là mèo.”

Nói xong, cô rảo bước nhanh về phía . Phía ...

”Này , Kỷ Vân Thư, nàng cho rõ ràng, bản vương vốn mèo, là rồng! Rồng đấy!”

Ta là rồng! Ta là rồng! Rồng xịn hàng thật giá thật đấy nhé. Nghe , Kỷ Vân Thư trộm. Đôi khi Cảnh Dung còn đáng yêu hơn cả Vệ Dịch!

Chẳng bao lâu , hai đến nhà lao An Phủ! Lúc , Kỷ Vân Thư cho Cảnh Dung theo mà một gặp Chiên Mạt. Trong lao ẩm thấp, nồng nặc mùi hôi thối và ẩm mốc, khó chịu. Cô nhíu mày. Nhìn con gái trong lao bệt đất, lưng dựa bức tường lạnh lẽo, bộ đồ diễn rách nát tả tơi, rỉ từng vệt máu.

Kỷ Vân Thư xổm xuống mặt cô, một chân quỳ gối, đưa tay bóp nhẹ hai má cô, lực nhẹ cũng mạnh. ép cô thẳng mắt . Trên gương mặt tái nhợt của Chiên Mạt vẫn còn vương lớp hóa trang rửa sạch, dính bết như hồ dán. Ánh mắt cô trống rỗng vô hồn, khóe miệng dần nhếch lên một nụ . nụ đó đầy chua xót! Cô hỏi: "Ngài đến cứu ?”

“Không !”

Ngắn gọn súc tích: “Vậy ngài điều gì?”

Kỷ Vân Thư bình thản đáp: "Xem cô cho điều gì."

Thú vị! "Đáp án?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-449-cau-chuyen-cua-nguoi-kho-menh.html.]

Giọng Chiên Mạt yếu ớt! "Ta đến để lấy đáp án, mà là đến lấy quá trình.”

“Quá trình?”

Mắt cô khẽ chớp. Tay Kỷ Vân Thư giữ chặt cằm cô cho thoát, đôi môi nhợt nhạt nở một nụ , : "Trên công đường, vị công t.ử bảo đợi ngài ở đây, kể hết chuyện cho ngài. Được, cho ngài ."

Dứt lời! Kỷ Vân Thư buông tay . Đầu Chiên Mạt ngả , dựa tường, đôi mắt khép hờ chứa đựng cảm xúc khó tả: “Lâu lắm , thực sự lâu lắm ...”

Giọng cô nhỏ, nhỏ đến mức nếu chú ý lắng sẽ thấy. Kỷ Vân Thư ngắt lời, kiên nhẫn chờ đợi.

Chiên Mạt kể: "Mẹ , sinh ở bãi tha ma. Từ nhỏ hai con nương tựa mà sống. Năm năm tuổi, bà qua đời, đành bán gánh hát học trò, mong kiếm miếng cơm manh áo. Thoáng cái hai mươi năm, Thành Nam Hí Trang như một giấc mộng. Bao năm qua, hát bao nhiêu vở Trang Nhân Mộng. , ngài câu chuyện Trang Nhân Mộng ?"

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Câu chuyện về khổ mệnh.”

“Phải, là câu chuyện về khổ mệnh. Người khổ mệnh sinh trong gia đình quyền quý, yêu một vị lão gia giàu , cuối cùng m.a.n.g t.h.a.i nhưng phu nhân trong phủ đ.á.n.h c.h.ế.t, vứt bãi tha ma. May mắn , sống sót, đứa trẻ cũng sinh . Câu chuyện thê lương, bi đát bao.”

Nói đến đây, nước mắt lăn dài khóe mắt Chiên Mạt.

Kỷ Vân Thư vẫn chăm chú lắng ! Trên môi Chiên Mạt luôn vương nụ , cô Kỷ Vân Thư: "Tiên sinh, ngài hiểu nỗi đau đớn của một từ khi sinh sống nhờ t.h.u.ố.c thang ? Ngài hiểu nỗi đau c.h.ế.t mà c.h.ế.t ?”

Rồi cô khẽ lắc đầu: “Không, ngài hiểu chứ? Ta uống t.h.u.ố.c suốt hai mươi lăm năm, dám ngắt quãng. Cũng may trời phú cho giọng hát vàng. Bao nhiêu năm nay hát bao nhiêu vở tuồng, hát vô Trang Nhân Mộng, cứ như đang diễn cuộc đời của . Mỗi hát một câu là tim đau như cắt.

Ta hiểu rõ, cá và tay gấu thể cùng (ý là thể vẹn cả đôi đường). Trời cho giọng hát nhưng tước quyền sống của . Bệnh của dùng Phất tham, nhưng dùng Phất tham giúp giọng hơn. Để thành danh, chọn dùng Phất tham. Cuối cùng, một tháng , Trương phủ gửi thiệp mời Thành Nam Hí Trang phủ hát. Ta cơ hội của đến. Ta cũng đó sẽ là cuối cùng hát Trang Nhân Mộng. Từ nay về sẽ còn Trang Nhân Mộng nữa, và câu chuyện của cuối cùng cũng kết thúc. Ta cần giấc mộng năm xưa nữa, thật ."

Giải thoát! Chiên Mạt nghiêng đầu qua ô cửa sổ nhỏ tường, ánh sáng hắt , chia thành từng tia nắng. Chiếu lên đống rơm ẩm mốc trong lao, lượn lờ làn sương trắng mỏng. Cô từ từ giơ tay lên, năm ngón tay thon dài xòe , chạm những tia sáng đó, từ từ nắm , bắt lấy chúng. tia sáng mờ ảo đó xuyên qua da thịt cô ngay khoảnh khắc cô nắm chặt tay, như nắm cát vàng chảy qua kẽ tay. Không còn gì! Sau đó, cô hít một thật sâu: “ mà... tại c.h.ế.t?”

Chiên Mạt . Ánh mắt vẫn còn vẻ cam lòng.

? Bà là ai? Kỷ Vân Thư dậy, xuống phụ nữ đầy thương tích . Và với cô: "Cô yên tâm, cô hát Trang Nhân Mộng bao nhiêu năm như , nhất định sẽ một kết thúc nhất, và cũng chắc chắn là kết thúc mà cô mong đợi.”

Cô ngẩng đầu Kỷ Vân Thư, một tiếng "Cảm ơn". Lại hỏi: "Tiên sinh, thể giúp thêm một việc nữa ?”

“Cô .”

“Ta một chiếc lư hương, đó là di vật để khi mất. Nếu c.h.ế.t, phiền ngài nhắn với của Thành Nam Hí Trang chôn chiếc lư hương đó cùng với .”

“Được."

Kỷ Vân Thư thêm gì nữa, rời . Trong lao, Chiên Mạt nhắm nghiền mắt, bàn tay đang nắm chặt dần dần buông lỏng...

 

Loading...