Đó là hai con mèo đen lông bóng mượt, trông , chỉ là vóc dáng lớn lắm. Trên cổ mỗi con đều đeo một hạt châu ngọc tròn trịa, trong suốt, bằng ngọc Hòa Điền thượng hạng. Mèo nhà giàu khác! Kỷ Vân Thư tò mò hỏi quản gia: "Hai con mèo là của phủ nuôi ?"
"Vâng, là Đại phu nhân nuôi. Đại phu nhân thích mèo, mấy năm nay nuôi nhiều lắm. lão gia thích, bảo là mèo đen xui xẻo, cát tường, hơn nữa lão gia còn đặc biệt ưa sạch sẽ. vì Đại phu nhân thích nên ông cũng gì. Mấy con mèo cũng sợ lão gia, hôm nay lạ thật, lão gia mất , chúng nó cứ đòi xông , chắc là mèo linh tính, đến tiễn lão gia đoạn đường cuối cùng."
"Vậy Đại phu nhân nhà ông ?”
“Lão gia mất, Đại phu nhân sốc quá nên về phòng nghỉ .”
Biết , Kỷ Vân Thư cũng hỏi thêm nữa! Tuy nhiên... Một con mèo bất ngờ cọ chân cô, móng vuốt bám ống quần, cố sức leo lên. Quản gia thấy thế vội sai mang mèo . Chỉ thấy hai con mèo kêu gào t.h.ả.m thiết, như phê t.h.u.ố.c kích thích .
Sau đó, đến phòng Trương lão gia. Lúc , quản gia còn : "Sau khi lão gia xảy chuyện tối qua, căn phòng ai cả.”
Vừa đẩy cửa! Bài trí trong phòng ngăn nắp, sạch sẽ, đúng chất phòng ở của nhà giàu. ... Cũng giống ở thường xuyên. Quản gia giải thích: "Lão gia bình thường đều ở viện của Tam phu nhân, căn phòng một tháng chỉ ở bảy tám ngày. Tối qua ngài chỉ về bộ quần áo thôi."
Kỷ Vân Thư gật đầu, xem xét gian ngoài một lát gian trong. Không ngờ, nhiều đồ gốm sứ trong gian trong đập vỡ tan tành đất. Như trải qua một trận ẩu đả. Thấy , quản gia kinh ngạc: "Chuyện là ? Sao đồ đạc trong phòng vỡ nát thế ? Không trộm đấy chứ?”
Đang định hô hoán.
"Không .”
Kỷ Vân Thư bình thản : “Đồ vật ở gian ngoài đáng giá hơn gian trong nhiều, trộm lý do gì lấy đồ bên ngoài. Hơn nữa, trộm để lấy đồ chứ để đập đồ.”
“Cũng đúng, nhưng mà...”
“Đêm đó, thực sự chỉ một lão gia nhà ông phòng ?”
“Lão gia quần áo mà.”
“Vậy xảy xô xát gì ?”
“Không thể nào, nếu tối qua lão gia đ.á.n.h với ai trong phòng thì lúc tiệc rượu chứ.”
Quản gia thắc mắc.
Kỷ Vân Thư xổm xuống, dùng khăn tay nhặt mảnh gốm vỡ lên xem. Ở gian ngoài, Liễu Chí Lương hạ giọng, sang với Cảnh Dung đang nền: "Vương gia, ngài ...”
Đi nghỉ ngơi? Hay một chút? Cảnh Dung giơ tay ngắt lời. Và nghiêm túc bảo: "Người của bản vương, bản vương tự lo . Ngươi nếu mệt thì xuống nghỉ .”
Sao dám chứ! "Hạ quan mệt.”
Dối lòng!
"Vậy thì bớt , Kỷ tra án ghét nhất ồn.”
“Vâng .”
Nói , ông thức thời lùi hai bước.
Dung Vương mắc bệnh nhím xù! Thấy ai mắt là xù lông lên chọc. Khổ nỗi Kỷ là tường đồng vách sắt, đúng là vỏ quýt dày móng tay nhọn.
Kỷ Vân Thư nhặt mấy mảnh gốm vỡ lên, đều phát hiện đó những sợi lông nhỏ. Cô vê vê đầu ngón tay, đưa lên mũi ngửi: “Là mèo vỡ đồ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-447-dung-vuong-nay-mac-benh-nhim-xu.html.]
Cô kết luận. Quản gia phản bác ngay: "Không thể nào, lão gia ghét mèo nhất, nên trong viện cấm mèo , thể là mèo ?”
Kỷ Vân Thư đưa lông mèo cho ông : "Đây là lông mèo, ông tin thì mang so sánh là ngay.”
“Chuyện là ? Mèo... xuất hiện trong phòng lão gia?”
“Cái đó hỏi nuôi mèo.”
“Đại phu nhân?”
Quản gia : “Tiên sinh, mèo phòng thì liên quan gì đến cái c.h.ế.t của lão gia?”
“Bất kể liên quan , rõ chuyện luôn thừa."
quản gia tỏ vẻ khó xử. Ấp úng mãi nên lời. Đột nhiên... Cửa xuất hiện một , hai nha hai bên. Người phụ nữ mặc gấm vóc lộng lẫy, toát lên vẻ phú quý, vàng bạc đầy . Gương mặt hiền hậu nhưng ánh mắt lạnh lùng, là tinh khôn. Đôi mắt hàng lông mày lá liễu càng sắc sảo khiến kiêng dè. Người là Đại phu nhân.
Trong lòng bà đang ôm một con mèo trắng nhỏ, bàn tay sạch sẽ vuốt ve bộ lông mượt mà của nó. Con mèo cũng đeo hạt châu ngọc Hòa Điền cổ, ngoan ngoãn im, đôi mắt sáng long lanh chằm chằm về phía : “Đại phu nhân.”
Quản gia gọi một tiếng vội vàng khom lưng đón tiếp, giải thích: "Đại phu nhân, là Liễu đại nhân đưa một vị đến tra án, là...”
“Ta .”
Giọng bình thản.
Đại phu nhân ôm mèo đến mặt Liễu Chí Lương, liếc Kỷ Vân Thư trong gian trong. Mới : "Liễu đại nhân, chẳng lẽ vụ án còn điểm nghi vấn? Lại còn phái ngỗ tác đến phủ một chuyến, m.ổ x.ẻ t.h.i t.h.ể lão gia nhà .”
“Đại phu nhân, bản quan cũng là tìm chân tướng.”
“Tra? Còn gì để tra nữa? Hung thủ bắt , lẽ xử t.ử ngay lập tức mới đúng.”
Ánh mắt Đại phu nhân hiện lên vẻ tàn độc.
Người bảo quan sợ nhất giàu, điểm quả sai. Liễu Chí Lương rõ ràng cũng phần e ngại đối với vị Đại phu nhân . Quản gia bên cạnh lên tiếng: "Đại phu nhân, là công t.ử đồng ý để vị mổ t.h.i t.h.ể lão gia, cũng là đòi công bằng cho lão gia.”
“Một đứa con hoang do tì sinh mà cũng dám chủ ?”
“Cái ...”
“Truyền lệnh của , trói thằng súc sinh đó , đ.á.n.h ba mươi gậy. Nếu thì nó tưởng cái nhà họ Trương ai chủ nữa.”
Quản gia khó xử: "Không Đại phu nhân, dù còn Tam phu nhân...”
Chưa hết câu, Đại phu nhân trừng mắt dữ dội: "Lời của là lời của lão gia. Tam phu nhân mà dám ngăn cản, đ.á.n.h cả ả luôn.”
Giọng sang sảng!
Hết cách, quản gia đành truyền lệnh. Vị Đại phu nhân quả thực dạng . Kỷ Vân Thư từ gian trong bước , chắp tay khách sáo với Đại phu nhân: "Phu nhân, tại hạ họ Kỷ, tin phủ thượng xảy án mạng nên mạo nhờ Liễu đại nhân đưa đến xem .”
Đại phu nhân lạnh lùng quét mắt cô từ xuống . Con mèo vốn đang ngoan ngoãn bỗng trở nên kích động khi Kỷ Vân Thư đến gần! Thậm chí lao về phía cô. Kết quả Đại phu nhân vỗ mạnh một cái, mắng: "Vào nhà là khách, kêu loạn với khách thế hả?”
Con mèo đ.á.n.h bèn rụt lòng bà . Kỷ Vân Thư nheo mắt! Lạ thật! Quá kỳ lạ!