Còn một loại độc khác? Mạc Nhược : "Loại độc uống , đầy nửa nén hương sẽ trúng độc bỏ . loại độc khó phát hiện, ngay cả ngự y trong hoàng cung chắc nhận . trùng hợp là...”
Mạc Nhược ngừng một chút, vênh mặt tự đắc: “Ta từng gặp loại độc một , gọi là Trà độc.”
Trà độc? Mọi kinh ngạc!
Liễu Chí Lương thắc mắc: "Sao loại độc ? Trước đó ngỗ tác xem qua, trong chén chỉ Ngân Sương, trong cơ thể Trương lão gia cũng chỉ Ngân Sương, Trà độc.”
Mạc Nhược lạnh lùng đáp: "Đó là ngỗ tác lang băm.”
“...”
“Chén ?”
Liễu Chí Lương lập tức sai mang chén độc tới. Mạc Nhược lấy một cái lọ nhỏ, đổ một ít bột phấn chén . chén bất kỳ đổi nào.
Ngay đó, khẳng định: "Trong chén quả thực chỉ Ngân Sương, Trà độc. trong cơ thể c.h.ế.t xác thực tồn tại Trà độc. Hơn nữa uống Ngân Sương, thường năm canh giờ độc tính mới phát tác, nhưng Trà độc chỉ cần nửa nén hương. Điều đó nghĩa là, nguyên nhân cái c.h.ế.t thực sự của nạn nhân là do Trà độc phát tác .”
“Vậy thì lạ thật, chén hung thủ dâng lên chỉ Ngân Sương mà!”
Liễu Chí Lương hiểu.
Mạc Nhược xong những gì cần , lấy khăn tay lau tay, bảo Kỷ Vân Thư: "Những gì cần giúp giúp , chuyện đó giúp nữa.”
Nói đưa cái lọ nhỏ cho Kỷ Vân Thư: “Trà độc gặp bột phấn trong sẽ chuyển sang màu đỏ. Cô gì đấy, đây.”
Nói là luôn, chần chừ! Chắc là lên cơn thèm rượu .
Để cả phòng ngơ ngác. Hai loại độc dược? Rõ ràng trong chỉ một loại, trong c.h.ế.t hai loại? Sau khi Mạc Nhược , Kỷ Vân Thư đặt cái lọ sang một bên, bắt đầu tỉ mỉ kiểm tra thi thể. Người ngoài thấy cô sờ soạng, lật qua lật trần của nạn nhân. Mặt Cảnh Dung xanh như tàu lá chuối! Một phụ nữ sờ soạng đàn ông, còn thể thống gì nữa? Trong lòng hẳn là ghen! Chỉ là thấy khó chịu khắp .
Kỷ Vân Thư tìm thấy gì phần , thế là, cô thẳng tay lột luôn quần nạn nhân xuống. Đám nha mặt vội lưng ! Liễu Chí Lương vội : "Tiên sinh, cái ...”
Cô ngẩng đầu, tiếp tục kiểm tra. Mặt Cảnh Dung đen như đ.í.t nồi. Kỷ Vân Thư kiểm tra từ đùi xuống tận bàn chân. ông vết thương dấu vết gì.
Dứt khoát, cô xin nhà họ Trương một đôi găng tay, một con d.a.o nhỏ và kim chỉ. Cầm d.a.o lên, nhắm ngay cổ họng c.h.ế.t, chuẩn rạch xuống thì Tam phu nhân bất ngờ lao tới. Hét lên: "Ngươi định gì?”
“Mổ cổ họng ông .”
“Không !”
Tam phu nhân kích động: “Thi thể lão gia nhà nguyên vẹn."
"Tam phu nhân, theo kết quả nghiệm thi đó, c.h.ế.t trúng độc Ngân Sương mà c.h.ế.t. trong cơ thể ông còn một loại Trà độc khác. Tại hạ chỉ chứng minh xem Trà độc cũng đổ từ họng .”
“Bất kể là gì, hung thủ tìm , là con ả hát xướng , chính nó g.i.ế.c . Ta cho phép ngươi m.ổ x.ẻ t.h.i t.h.ể lão gia nhà .”
Nói bà định lao ngăn cản, nhưng nha dịch giữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-446-meo.html.]
Liễu Chí Lương : "Tam phu nhân, việc quan trọng bây giờ là rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của Trương lão gia. Sự việc uẩn khúc, thể cứ thế kết tội cho cô gái .”
Tam phu nhân do dự! Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng : "Mẹ, để ngài mổ .”
Giọng nam! Một nam t.ử bước , đỡ lấy Tam phu nhân, : "Mẹ, cha mất , quan trọng nhất là trả công bằng cho cha, tìm hung thủ thực sự."
Tam phu nhân chỉ mỗi đứa con trai . Hắn tên là Trương Nhất Mặc, tướng mạo thanh tú, trông cũng là hiểu chuyện. Tam phu nhân rưng rưng nước mắt, cuối cùng gật đầu. Hắn với Kỷ Vân Thư: "Tiên sinh, phiền ngài, nhất định tìm nguyên nhân cái c.h.ế.t của cha .”
Kỷ Vân Thư gật đầu.
Lưỡi d.a.o nhỏ từ từ rạch xuống. Mũi d.a.o sắc bén xuyên qua da thịt, chỉ chút m.á.u rỉ , sệt. Và m.á.u màu đen. Dao sâu dần, cuối cùng lộ một đoạn xương hầu đen sì. Cô mở lọ t.h.u.ố.c Mạc Nhược đưa, đổ bột phấn lên xương hầu. Không phản ứng gì, chuyển sang màu đỏ. Cô kết luận: "Độc nhập họng c.h.ế.t chỉ Ngân Sương, Trà độc đổ từ họng."
Trương Nhất Mặc hỏi: "Vậy loại độc đó cơ thể cha bằng cách nào?”
Kỷ Vân Thư tạm thời câu trả lời, lắc đầu. Sau đó cô lấy kim chỉ, khâu vết rạch cổ họng, tỉ mỉ như thêu hoa. Mũi khâu cuối cùng tất, cô dùng khăn sạch lau vết thương, vết rạch ban đầu nếu kỹ thì khó mà nhận . Mọi đều kinh ngạc. Bắt đầu tò mò về thế .
Kỷ Vân Thư ung dung mặc quần áo cho c.h.ế.t. Lúc mặc áo ngoài , cô ngạc nhiên phát hiện tay áo rộng thùng thình dính ít vụn nhỏ. Những vụn nhỏ đó móc sợi chỉ bạc áo. Cô nhón lấy xem, thấy giống như vụn gốm sứ vỡ. Bèn hỏi nhà họ Trương: "Lão gia nhà các đ.á.n.h với ai ?”
Người nhà họ Trương lắc đầu: "Tối qua là sinh nhật lão gia, thể đ.á.n.h với ai ?”
“Vậy vụn gốm sứ áo ông ở ?"
"Quần áo?”
Quản gia Trương phủ bỗng lên tiếng: “Bộ là lão gia giữa chừng trong tiệc rượu tối qua.”
Kỷ Vân Thư thắc mắc: "Tại quần áo giữa chừng?”
“Vì mèo đổ chén của Đại phu nhân, nước b.ắ.n lên áo lão gia nên ngài mới .”
“Là khi gánh hát biểu diễn? Hay cách khác, là khi cô nương dâng ?”
“Sau khi dâng . Gánh hát hát thì đổ, lão gia quần áo , kịch hát một nửa, ngài xuống thì ngã gục."
Hỏi đáp rõ ràng! Lời quản gia đều là sự thật. Kỷ Vân Thư suy nghĩ một lát: "Vậy thể dẫn tại hạ đến phòng lão gia xem thử ?”
Quản gia Trương Nhất Mặc, Trương Nhất Mặc ngay: "Trương thúc, thúc dẫn .”
“Vâng.”
Quản gia dẫn Kỷ Vân Thư và của nha môn .
Vừa ngoài, bèn tiếng mèo kêu! Hai con mèo trong sân phấn khích nhảy chồm chồm, trong nhà, thấy Kỷ Vân Thư lao về phía cô. Quản gia chắn , : "Mấy con mèo hôm nay thế nhỉ? Bình thường sợ lão gia nhất, giờ lão gia mất cứ đòi trong, còn vồ cả Kỷ nữa.”
Kỷ Vân Thư gì, chỉ chằm chằm hai con mèo, thấy mắt chúng sáng rực, cảm giác quỷ dị.