NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 442: Kẻ nịnh hót

Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:43
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung lúc mới móc năm mươi ba lượng bạc mà Vệ Dịch đ.á.n.h rơi, trịnh trọng đặt tay Lang Bạc. Còn quên dặn dò: "Nhớ kỹ, ngươi nợ bản vương năm mươi ba lượng đấy.”

“Thuộc hạ .”

Cầm năm mươi ba lượng , lòng Lang Bạc rỉ máu. Hắn nhét đại tay Vệ Dịch, mặt chỗ khác, thèm . Vệ Dịch cầm tiền thì hớn hở leo lên xe ngựa. Dường như cũng chẳng thấy nóng nữa! Nào Lang Bạc sắp đến nơi .

Sự cố nhỏ qua , đoàn tiếp tục lên đường. Khoảng cuối giờ Dậu thì đến huyện An Phủ. An Phủ lớn cũng chẳng nhỏ, kiến trúc mang đậm phong cách thị trấn Giang Nam. Trừ ba con đường lớn, còn là ngõ ngách chằng chịt. Không phồn hoa đô hội nhưng cũng chẳng chốn khỉ ho cò gáy. Hơn nữa non xanh nước biếc, thanh bình.

Xe ngựa huyện thành thu hút ít ánh . An Phủ tuy nối liền với đường quan, nhưng con đường duy nhất đến kinh thành, thậm chí thể là đường vòng xa nhất. Vì nếu từ An Phủ đến kinh thành sẽ mất thêm một ngày đường. Cho nên nhiều thương khách và đường tắt thường vòng qua An Phủ, đường nhỏ mới lên đường quan, như sẽ tiết kiệm thời gian. Cảnh Dung lo lắng cho Kỷ Vân Thư và Tạ đại nương, sợ đường nhỏ xóc nảy, nên lệnh thẳng đường quan, chấp nhận thêm một ngày đường. Giờ thấy đoàn xe ngựa hoành tráng thế thành, dân chúng đương nhiên xì xào bàn tán. Cũng may trời tối nên quá phô trương.

Đến khách điếm, Cảnh Dung lệnh cho đưa xe ngựa hậu viện. Không lâu , nhóm Triệu Hoài cũng trọ cùng khách điếm . Hai nhóm suốt dọc đường giao thiệp, cũng vờ như quen . Mọi ăn ở tầng một, ai ăn phần nấy, ai chơi phần nấy. Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch cùng một bàn. Tạ đại nương thì về phòng dùng bữa. Mạc Nhược vì mê rượu nên riêng một bàn bên cạnh.

Uống vài chén, Mạc Nhược bắt đầu nhảm: “Đáng thương , đáng thương , rõ ràng đôi lứa hữu tình, mà ở giữa con sông Ngân chắn lối.”

Sông Ngân, ý chỉ Vệ Dịch chứ ai. Cảnh Dung xong, cầm đũa, vận nội công phóng vèo về phía Mạc Nhược. Mạc Nhược bắt gọn: “Đa tạ, đang thiếu một chiếc đũa."

Cảnh Dung lười đôi co với , gắp thức ăn bỏ bát Kỷ Vân Thư: “Ăn nhiều chút.”

“Ừm.”

Kỷ Vân Thư nhận ý của . Vệ Dịch đang cắm cúi lùa cơm, thấy thế bèn bắt chước, gắp một miếng thịt bỏ bát Kỷ Vân Thư: “Thư nhi thích ăn thịt.”

Thậm chí còn gắp miếng rau Cảnh Dung gắp cho cô vứt ngoài. Nói thẳng thừng: "Thư nhi ăn rau của ."

Cái bộ dạng đó, tùy hứng kiêu ngạo. Cảnh tượng mà quen thuộc thế! Làm Kỷ Vân Thư ngượng chín mặt. Cảnh Dung cạn lời! Mặt xanh mét, cuối cùng vẫn nuốt cục tức xuống.

Lúc , Lang Bạc tới, thì thầm tai Cảnh Dung vài câu. Sắc mặt trầm xuống, suy nghĩ một lát gì, dậy khỏi khách điếm. Bên ngoài, một nha dịch đang cung kính chờ, thấy bèn cúi chắp tay, hạ giọng : "Vương gia, Liễu đại nhân mời ngài dời gót đến nha môn.”

Thú vị thật!

"Lão hồ ly đó nhận tin nhanh thật đấy.”

“Đại nhân , nếu Vương gia đến thì ngài sẽ đợi mãi."

Nghe nha dịch , Lang Bạc lên tiếng: "Đại nhân nhà ngươi oai phong nhỉ, dám mời Vương gia nhà dời gót đến huyện nha? Hắn gặp tự lăn đến đây?”

“Chuyện ...”

Nha dịch cứng họng. Cảnh Dung ngẫm nghĩ, trong khách điếm, dặn dò Lang Bạc: "Ngươi ở chăm sóc cho Kỷ , bản vương một chuyến.”

“Thuộc hạ cùng.”

“Không cần, T.ử Nhiên .”

“Vâng.”

Lang Bạc nhận lệnh.

Cảnh Dung cùng Thời T.ử Nhiên theo tên nha dịch đến nha môn. Liễu Chí Lương đợi sẵn ngoài cửa, thấy Cảnh Dung đến bèn quỳ sụp xuống: “Hạ quan tham kiến Dung Vương, thể cổng thành nghênh đón, xin Vương gia thứ tội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-442-ke-ninh-hot.html.]

Nhìn , Cảnh Dung : "Liễu Chí Lương, đừng giở trò khách sáo với bản vương, dậy , kẻo gãy chân bây giờ.”

Giọng điệu lạnh lùng.

Liễu Chí Lương khom lưng dậy, vẫn giữ thái độ cung kính khúm núm. Cũng dám thẳng Cảnh Dung, chỉ cúi đầu : "Vương gia, hạ quan chuẩn tiệc rượu ở hậu viện, xin Vương gia nể mặt.”

Ánh mắt Cảnh Dung tối sầm , nhạt: "Không cần .”

“Nhất định mà. Năm xưa nếu nhờ Vương gia, hạ quan thể đến An Phủ huyện lệnh . Ơn đức của Vương gia, hạ quan luôn ghi nhớ trong lòng, ngày đêm mong mỏi gặp Vương gia để báo đáp. Nay cuối cùng cũng đợi ngài, đương nhiên tiếp đãi chu đáo."

Nịnh nọt hết chỗ ! Cảnh Dung như thấu tâm can , liếc xéo một cái. Hỏi: "Liễu Chí Lương, ai báo cho ngươi bản vương đến An Phủ?”

Liễu Chí Lương khom lưng : "Vương gia phụng mệnh đến huyện Ngự phủ điều tra vụ bạc cứu trợ, chuyện dọc đường ai cũng . Vương gia phận cao quý, đương nhiên thể đường nhỏ như thường, chắc chắn sẽ qua An Phủ. Mấy ngày nay hạ quan chuẩn sẵn sàng để nghênh đón."

Thời T.ử Nhiên bên cạnh lên tiếng: "Liễu đại nhân, ông lời trái lương tâm quá đấy. Nếu ông chuẩn sẵn sàng nghênh đón, cổng thành đón mà sai mời Vương gia nhà đến huyện nha? Nhìn qua thì thấy ông oai phong gớm nhỉ.”

“Vương gia hiểu lầm .”

Liễu Chí Lương cúi thấp hơn nữa.

Vội vàng giải thích: "Vốn tưởng Vương gia đến An Phủ sẽ sai báo một tiếng, nhưng đợi mãi thấy tin tức, hạ quan Vương gia chắc chắn phô trương, nên mới bỏ ý định cổng thành đón. Vừa nãy, lẽ hạ quan đích mời Vương gia, nhưng sợ lộ phận ngài, nên đành thất lễ sai mời, tránh kinh động khác Vương gia vui."

Phải công nhận, tên Liễu Chí Lương với Đại Lý Tự Thiếu khanh đúng là kẻ tám lạng nửa cân. Toàn là thánh nịnh hót! Lại còn nịnh khéo, khiến Cảnh Dung trách phạt cũng khó. Thôi thì...

”Được Liễu Chí Lương, bản vương trong . Ta đến đây vì bữa sơn hào hải vị của ngươi, mà là xem ngươi vua một cõi ở đây thoải mái .”

Cảnh Dung .

Vua một cõi? Liễu Chí Lương toát mồ hôi hột! Vội : "Vương gia đùa , hạ quan nào dám vua một cõi, mặt ngài hạ quan chỉ là con sâu cái kiến thôi, tùy Vương gia định đoạt.”

“Mồm mép tép nhảy gớm nhỉ.”

Liễu Chí Lương run cầm cập!

"An Phủ những năm gần đây khá thái bình, cái chức quan của ngươi coi như cũng tròn trách nhiệm. Bản vương thấy , nên cũng lâu. Ngươi cứ chức trách của , bản vương hồi kinh sẽ vài câu mặt Lại bộ.”

“Tạ ơn Vương gia.”

Hắn hỏi: “Vương gia thực sự một chút ?”

“Không cần, bản vương còn việc quan trọng.”

“Vậy để hạ quan sai tiễn ngài."

Liễu Chí Lương phái hai theo, Cảnh Dung mới hai bước thì gặp hai gã gia nhân hớt hải chạy tới. Hai đó quỳ sụp xuống mặt Liễu Chí Lương: “Đại nhân, lão... lão gia nhà con c.h.ế.t .”

Liễu Chí Lương sững sờ, kinh hãi: "Trương lão gia?”

Gia nhân sợ đến líu cả lưỡi: "Lão gia nhà con hôm nay mừng thọ, mời gánh hát về hát, mới hát một nửa thì... thì c.h.ế.t ."

 

Loading...