NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 440: An Phủ sắp đón một vị Vương gia

Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:41
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão trưởng đoàn mất hết nhuệ khí, dù chỉ dựa vài lời của một thư sinh nho nhỏ, ông cũng dám tin . Thế là, ông đành chuyển ánh mắt sang Kỷ Vân Thư. Thầm nghĩ, ngài nhất định đưa bằng chứng đấy!

"Đồ chắc chắn vẫn còn trong khách điếm, hơn nữa còn giấu kỹ, đồ đạc bên trong cũng chắc chắn còn nguyên vẹn.”

Kỷ Vân Thư lấy chiếc khăn vắt vai tiểu nhị xuống, nhặt một cọng rơm đó , xoay xoay đầu ngón tay, nghiêng đầu thắc mắc: "Cũng lạ thật, chiếc khăn đang yên đang lành dính cọng rơm thế ? Lạ hơn nữa là, khăn mùi phân ngựa. Một tên tiểu nhị chạy bàn, tay áo dính bụi thì còn , chứ khăn vắt vai dính rơm và mùi phân ngựa thì chẳng kỳ quặc ? là kỳ quặc thì cũng hẳn, dù giấu ba cái rương lớn nơi kín đáo, dính chút mùi cũng là chuyện khó tránh khỏi."

Lời cô dứt... Tiểu nhị chân mềm nhũn, suýt thì bệt xuống đất. Mọi chằm chằm. Kỷ Vân Thư ném trả chiếc khăn cho tên tiểu nhị, sang với lão trưởng đoàn: "Trưởng đoàn, đống rơm trong chuồng ngựa chắc chắn một mật thất, rương của ông ở trong đó, ông cho khiêng ."

Lão trưởng đoàn đáp một tiếng, sai chạy chuồng ngựa. Chưa đầy một lát , của gánh hát quả nhiên khiêng ba cái rương mất về. Người đàn ông dẫn đầu thở hổn hển: "Trưởng đoàn, ba cái rương đúng là tìm thấy trong mật thất chuồng ngựa.”

Bằng chứng rành rành!

Lão trưởng đoàn lấy tự tin: "Bà chủ, đồ tìm thấy , bà còn gì để ?”

Sắc mặt Tam Nương khó coi vô cùng, kìm nén cơn giận đang chực trào trong mắt, giơ chân đá mạnh tên tiểu nhị. Quát mắng: "Đồ sống c.h.ế.t, dám cả gan trộm đồ ?”

Tiểu nhị quỳ rạp xuống đất: "Tam Nương, tha cho , chỉ là ngứa tay thôi, nên...”

“Ngứa tay?”

Tam Nương giận dữ: “Được, chặt cái tay đó ."

Mọi xôn xao! Tiểu nhị lóc t.h.ả.m thiết, cầu xin: "Tam Nương, tha cho , dám nữa, thực sự dám nữa. Tay mà chặt tàn phế mất. Tam Nương, nể tình theo bà bao nhiêu năm nay, tha cho , thề, tuyệt đối .”

Tam Nương hề lay chuyển, vẻ mặt lạnh lùng, liếc mắt hiệu cho thuộc hạ: "Còn ngây đó gì? Còn mau c.h.ặ.t t.a.y nó.”

“Vâng.”

Hai tiến lên, một giữ c.h.ặ.t t.a.y tiểu nhị, một giơ d.a.o định c.h.é.m xuống.

"Khoan .”

Kỷ Vân Thư kịp thời ngăn . Người cầm d.a.o khựng . Nửa đêm nửa hôm, cô thấy m.á.u me, bèn với lão trưởng đoàn: "Trưởng đoàn, đồ tìm , ông cũng tổn thất gì. Hơn nữa Tam Nương cũng sẽ đền bù gấp đôi cho ông. Ta thấy chuyện bỏ qua , đến mức c.h.ặ.t t.a.y ."

Lão trưởng đoàn tuy giận, nhưng đồ tìm , là nhờ Kỷ Vân Thư giúp đỡ, nên ông cũng tiện từ chối. Suy nghĩ một lát, ông thở dài, phẩy tay: "Đã là công t.ử lên tiếng thì bỏ qua .”

Rồi với tên tiểu nhị đất: “Ngươi cho kỹ đây, còn nữa, chắc chắn sẽ tống ngươi lên quan.”

“Vâng ...”

Tiểu nhị dập đầu lia lịa. Lão trưởng đoàn cũng sai khiêng hết rương lên lầu. Đám đông giải tán.

Tam Nương tên tiểu nhị: "Tay cần chặt, nhưng nghĩa là ngươi vô tội. Đã là tay gây họa thì cánh tay chịu đòn. Năm mươi gậy, chịu thì chịu, chịu gãy tay thì ráng mà chịu.”

Tiểu nhị dám cầu xin nữa, đó lôi . Đương nhiên, Tam Nương cũng quên cảm ơn Kỷ Vân Thư: "Đa tạ vị công t.ử , nếu nhờ ngài, cũng trong khách điếm của nuôi ong tay áo. Đợi trời sáng, sẽ giải lên quan."

Kỷ Vân Thư : "Chiêu của bà cũng khá đấy, đổi trắng đen một kẽ hở, phủi sạch liên quan.”

“Công t.ử là ý gì?”

“Rương nặng thế , một khiêng nổi. Hơn nữa, chuồng ngựa mật thất, chuyện lạ ? Cho nên, tay Tam Nương chắc ít chuyện nhỉ? Thậm chí là... Tam Nương bà cũng tham gia."

Nói toạc móng heo! Tam Nương mặt đổi sắc. Nghiêng dựa sát Kỷ Vân Thư, : "Cô nương quả là thông minh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-440-an-phu-sap-don-mot-vi-vuong-gia.html.]

Cô nương? Kỷ Vân Thư giật . Tam Nương xòe quạt, lông vũ ở đầu quạt khẽ lướt qua má Kỷ Vân Thư, bà khịt mũi: "Mùi hương đàn ông và đàn bà khác lắm. Tam Nương cả đời gặp còn nhiều hơn cô ăn muối, liếc mắt cái là nam nữ .”

“...”

“Tuy nhiên, vẫn cảm ơn công t.ử hạ thủ lưu tình."

Kỷ Vân Thư: "Ta hạ thủ lưu tình, chỉ là mệt , thời gian lớn chuyện. Bà đổ vỏ thì cũng đành g.i.ế.c gà dọa khỉ thôi. Hy vọng con khỉ là Tam Nương bà đường mà thu liễm.”

“Được, câu Đỗ Tam Nương nhớ kỹ.”

Nói xong, bà mỉm bỏ .

Đợi hết, Cảnh Dung bước tới: "Tam Nương là kẻ thông minh, nàng vạch trần bà là đúng. Dù đang ở đường, cũng giữ mồm giữ miệng.”

Cô gật đầu!

"Được , nàng nghỉ ngơi sớm , mai còn lên đường.”

“Ừm.”

Hai lên lầu.

Tuy nhiên... Tại một căn phòng ở tầng một, tên tiểu nhị đ.á.n.h năm mươi gậy đang quỳ đất, hai tay buông thõng như trật khớp. Người run bần bật, mặt cắt còn giọt máu. Tam Nương ghế, khuôn mặt tàn độc đầy sát khí, giơ chân đá mạnh tên tiểu nhị: “Đồ vô dụng.”

quát. Tiểu nhị ngã lăn đất: “Tam Nương, bà tha cho .”

Giọng run rẩy.

"Ta bảo , đừng động tà tâm. Những đến khách điếm chúng chọc . Ngươi dám lời , tự ý hành động. Theo bao nhiêu năm, hôm nay ngáng chân bà đây một cái. Nếu nãy dẹp yên chuyện , bà đây lấy mạng ngươi .”

“Tam Nương, trong khách điếm lòi một tên thư sinh, cái quái gì cũng , ...”

“Còn dám ? Nếu tên thư sinh đó tha cho chúng một con đường sống, thì giờ cả và ngươi giải lên nha môn ."

Tiểu nhị ngơ ngác. Tam Nương : "Một ngươi khiêng nổi rương ? Mật thất trong chuồng ngựa một ngươi đào ? Cô chỉ là lớn chuyện nên mới tha cho chúng thôi.”

Tiểu nhị nghĩ ngợi một lát, đột nhiên : "Vậy Tam Nương, chúng nên...”

G.i.ế.c cô . Lời dứt Tam Nương tát cho một cái.

Bốp!

"Đồ sống c.h.ế.t, ngươi bọn họ là ai ?”

Tiểu nhị ngơ ngác hỏi: "Tam Nương, là ai?”

“Người đàn ông mặc áo xanh cùng tên thư sinh đó, là một Vương gia.”

Hả! Tiểu nhị c.h.ế.t , sợ mất mật: “Vương... Vương gia?”

Toàn run lẩy bẩy.

Tam Nương nheo mắt suy tính, một lúc lệnh cho bên cạnh: “Đi báo cho Liễu Chí Lương, bảo an phận một chút. An Phủ sắp đón một vị Vương gia ."

 

Loading...