NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 44: Sao không tự mình đoán xem?

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:52:40
Lượt xem: 438

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe miệng huyện thái gia giật giật, chút luống cuống!

" mà... hung thủ nhận tội . Bản quan tra khảo, đ.á.n.h đập, cô tự nhận tội, còn ký tên điểm chỉ. Có ai ngốc đến mức hung thủ mà nhận tội ?" Huyện thái gia vẫn hiểu.

"Đó là bởi vì, chính cô cũng hung thủ thực sự là khác!" Kỷ Vân Thư .

Hả?

"Ý ngươi là ?"

Huyện thái gia yên ghế nữa, dứt khoát vòng qua bàn án, xách vạt áo quan xuống công đường.

Vừa : "Ngươi lên , cô quỳ thế bản quan chuyện thấy kỳ lắm."

"Vậy ông đồng ý thăng đường ?" Cô ngước mắt hỏi.

Huyện thái gia dang hai tay: "Ngươi bằng chứng chứ? Theo quy trình, hung thủ ký tên điểm chỉ, lật bản án mà bằng chứng thì bản quan thể thăng đường tái thẩm . Điểm ngươi cũng mà."

"Tất nhiên bằng chứng."

"Thật ?"

Kỷ Vân Thư dậy, phủi bụi áo, nghiêm túc : "Xin đại nhân lập tức hạ lệnh, điệu lão quản gia của Chu phủ đến tra hỏi."

Lão quản gia?

Chu gia lão quản gia ? Sao lúc đó ông để ý nhỉ?

Thấy huyện thái gia còn do dự, Kỷ Vân Thư lườm ông cháy mắt: "Đại nhân, chẳng lẽ thảo dân ngoài đ.á.n.h trống tiếp?"

"Không cần cần, ngươi cũng đừng thảo dân nọ nữa..." Ông xua tay liên tục, tất nhiên tin tưởng Kỷ Vân Thư, sang lệnh cho nha dịch: "Đi, điệu quản gia Chu phủ tới đây."

"Rõ."

Nha dịch định thì Kỷ Vân Thư kéo .

"Kỷ còn gì dặn dò ạ?" Nha dịch chớp mắt hỏi.

Cô ghé sát tai nhỏ vài câu, nha dịch gật đầu hiểu ý mới dẫn theo mấy nữa đến Chu gia.

Huyện thái gia trong lòng đầy nghi hoặc, rón rén gần Kỷ Vân Thư, mím môi cau mày: "Hung thủ là khác thì liên quan gì đến lão quản gia ? Chẳng lẽ... hung thủ là ông ?"

"Đại nhân đến thế ?"

"Tất nhiên !" Vẻ mặt tò mò xen lẫn chút hóng hớt ghé sát Kỷ Vân Thư: "Ngươi cho bản quan , hung thủ chẳng do ngươi tìm ? Hai cũng nhận tội ? Sao giờ lật bản án, ngươi mau cho bản quan ."

"Đại nhân câu ?"

"Câu gì?"

"Tò mò hại c.h.ế.t mèo!"

Huyện thái gia cứng họng!

Lúc , một đôi mắt lạnh lùng chằm chằm hai qua khe hở hẹp, như phóng hỏa thiêu đốt bọn họ.

Không việc gì sát thế gì? Thì thầm to nhỏ cái gì thế ?

Cảnh Dung chỉ hận thể áp tai vách tường mà , nhưng tay thương bất tiện quá.

Trong lòng khó chịu vô cùng.

Lưu Thanh Bình, gan ngươi to lắm, tiểu thư sinh của bổn vương mà ngươi cũng dám gần.

Khoảng một tuần , nha dịch giải lão quản gia Chu phủ tới.

Lão quản gia hai tay trói quặt , lưng vẫn còng xuống, do chân vững nên nha dịch lôi cứ như sắp ngã chúi về phía .

Bị ấn quỳ xuống công đường.

Lão quản gia giãy giụa cũng kêu oan, ngoan ngoãn vô cùng!

Chỉ khuôn mặt với vết sẹo dữ tợn vẫn cúi gằm xuống đất.

Đi theo còn Chu lão gia và Chu phu nhân.

Tự dưng xông nhà bắt , thể kinh động đến chủ nhà? Hơn nữa bắt là lão quản gia Tỉnh thúc việc lâu năm trong phủ.

Người đến, huyện thái gia vội vàng leo lên ghế quan .

Chát...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-44-sao-khong-tu-minh-doan-xem.html.]

Kinh đường mộc đập xuống.

Dưới công đường, lão quản gia quỳ, Kỷ Vân Thư , Chu lão gia và Chu phu nhân sang một bên.

Huyện thái gia nghiêm mặt: "Kỷ Vân Thư, bản quan ngươi đ.á.n.h trống kêu oan, ngươi hãy trình bày rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì?"

Kỷ Vân Thư chắp tay, nâng lên: "Đại nhân, tại hạ phá án sai sót, cái c.h.ế.t của Chu tiểu thư, hung thủ là khác, khẩn cầu đại nhân tái thẩm vụ án ."

"Vậy ngươi thử xem, bản quan đang đây. Nếu đúng như lời ngươi , hung thủ là khác, bản quan tất nhiên sẽ xét xử ."

Nghe thấy hung thủ là khác, Chu lão gia và Chu phu nhân run lên.

Chu lão gia : "Đại nhân, chuyện rốt cuộc là thế nào? Hung thủ chẳng là Tố Vân ?"

"Chuyện ... đợi Vân Thư , bản quan... bản quan cũng rõ sự tình."

Ánh mắt đổ dồn về phía Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư điềm tĩnh, cúi đầu lão quản gia, hỏi nhạt: "Lão , ông tại đưa đến đây ?"

Hồi lâu thấy trả lời.

, khóe miệng nhếch lên nụ quỷ dị: "Lão sức khỏe , trong lao ngục ẩm thấp tối tăm, chuột bọ thành đàn, lão chịu nổi ?"

Vẫn trả lời.

Người ngoài hiểu, tự dưng mấy chuyện gì?

Cảnh Dung cũng tò mò c.h.ế.t, dịch ghế lên phía .

vẫn thấy cái bóng béo tròn của huyện thái gia che khuất tầm , bèn lẳng lặng dịch sang bên cạnh.

Tầm thoáng đãng!

Có thể xem kịch !

Kỷ Vân Thư để ý đến Cảnh Dung đang nấp ở một bên.

vòng lưng lão quản gia, khóe miệng nhếch lên.

"Người thể , nhưng vật thể . Lão , chi bằng ông cứ đường hoàng thừa nhận , Chu tiểu thư... là do ông g.i.ế.c."

Ồ...

Hôm nay công đường ồ lên hết đến khác!

Vở kịch bỏ lỡ thì tiếc quá.

Lão quản gia đang quỳ đất giật nảy lên, hai tay nắm chặt lấy vạt áo.

Động tác nhỏ lọt mắt Kỷ Vân Thư tất nhiên trở thành biểu hiện của sự chột .

Người đầu tiên phá vỡ sự kinh ngạc là Chu phu nhân, mắt sưng húp, giọng yếu ớt: "Tiên sinh, ngài ? Không thể là A Tỉnh , ông sẽ thế, ông con gái lớn lên mà, tuyệt đối thể nào."

Vô cùng kiên định!

Chu lão gia cũng hùa theo: "Hung thủ nhận tội , bảo hung thủ là A Tỉnh? Có nhầm lẫn ở ?"

"Chu lão gia, Chu phu nhân, tại hạ phá án sai, tất nhiên sẽ chịu phạt. việc cấp bách là tại hạ trách nhiệm tìm hung thủ thực sự."

" mà..." Chu lão gia cứng họng.

Kỷ Vân Thư đến mặt lão quản gia, đổi sắc mặt, khí thế bức .

"Ta hỏi ông nữa, Chu tiểu thư do ông g.i.ế.c ? Tại ông g.i.ế.c cô ?"

Rõ ràng là giọng điệu chất vấn nhưng mang theo sát khí.

Khiến lão quản gia bất giác ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuy dữ tợn nhưng ánh mắt ôn hòa, khóe miệng nhếch nhẹ, giọng trầm thấp vang lên:

"Tiên sinh thông minh như , hẳn câu trả lời, tại tự đoán xem?"

"Hả!"

Kỷ Vân Thư ngạc nhiên, giọng điệu đó rõ ràng chút sợ hãi nào, còn mang theo sự giải thoát.

Và câu của lão quản gia khiến tất cả đều hiểu một chuyện.

Chu tiểu thư, quả nhiên là do ông g.i.ế.c!

...

 

Loading...