Đồ vẫn ở trong khách điếm? Mọi đổ dồn ánh mắt về phía Kỷ Vân Thư bước . Vị nam t.ử thư sinh tướng mạo thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm toát lên vẻ bí ẩn khó lường. Nhìn lâu khiến cảm thấy ớn lạnh. Trưởng đoàn , bước tới hỏi: "Công tử, ý ngài là đồ mất? Vậy nó đang ở ?”
Vô cùng sốt ruột.
Kỷ Vân Thư liếc ông : "Vừa nãy chẳng , đồ đang ở trong khách điếm.”
“Trong khách điếm?”
Trưởng đoàn xong, sững một chút hung hăng sang Tam Nương, chỉ tay mặt bà : "Đồ ở trong khách điếm thì chắc chắn là do các lấy trộm. Các đúng là hắc điếm, còn mau giao đồ của chúng đây.”
“Giao đây!”
“Không thì chúng báo quan đấy.”
Mấy gã đàn ông to con trong gánh hát xắn tay áo, chuẩn đ.á.n.h .
Tam Nương thu vẻ lẳng lơ ban nãy, xếp quạt giắt thắt lưng, hất cằm, nheo đôi mắt phượng. Sau đó... Nhìn Kỷ Vân Thư, khẽ mở đôi môi đỏ mọng: "Vị công t.ử , ngài đồ vẫn ở trong khách điếm chúng , lời dựa mà ? Khách điếm chúng là thương hiệu lâu đời nổi tiếng khắp vùng , ở đây ai nấy đều lai lịch trong sạch, ngài đừng ăn hàm hồ. Nếu lên công đường, sẽ kiện ngài tội vu khống đấy."
"Cứ tự nhiên.”
Kỷ Vân Thư bình thản buông hai chữ, phớt lờ ánh mắt tóe lửa của Tam Nương, đến bên cạnh đống rương xếp chồng lên . Những chiếc rương đều sơn đỏ, nhưng đa bong tróc. Cô sờ lên một chiếc rương, đầu ngón tay dính một ít sơn đỏ bong . Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Sau đó... Cô về phía tên tiểu nhị va lầu hai lúc nãy. Tên tiểu nhị đó vẫn đang thở dốc, đầu lấm tấm mồ hôi, ánh đuốc soi rọi bóng loáng. Cô chậm rãi bước tới, : "Vị tiểu ca vẻ mệt nhỉ?”
Tiểu nhị giật , ấp úng, đưa tay áo lau mồ hôi. Buột miệng : "Trời nóng.”
“Ồ? trời rõ ràng mát mẻ mà.”
“Quán đông khách, chạy chạy nhiều nên mồ hôi thôi.”
“ theo tại hạ thấy, hình như ."
Hửm? "Ngươi... ngươi ý gì?”
“Hai má ngươi đỏ bừng, gò má nhô, xương hàm hai bên cũng bạnh , cổ đỏ ửng tan. Tất cả đều chứng tỏ trong vòng một nén hương , ngươi dùng hết sức bình sinh để khiêng vật gì đó nặng. Bởi vì khi con dùng sức quá độ, cơ mặt sẽ căng , da thịt săn , nên gò má và xương hàm mới lộ rõ như .”
Giọng cô vô cùng bình thản!
Tiểu nhị đảo mắt liên hồi, lùi một bước: "Ta khiêng vác thì ? Ta sức yếu, bưng bê cơm nước đương nhiên dùng sức .”
“Ngươi dối.”
“Hả?”
Mọi thót tim, im phăng phắc, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn , bao nhiêu đôi tai dỏng lên .
Kỷ Vân Thư nheo mắt, chỉ tay áo tiểu nhị. Nói: "Bụi bám tay áo ngươi chắc mới dính lâu nhỉ? Dưới vạt áo còn dính sơn đỏ. Vừa nãy cũng sờ thử sơn mấy cái rương , giống hệt loại áo ngươi.”
Nghe đến đây, tiểu nhị run rẩy, ánh mắt hoảng loạn, vội ôm lấy cổ tay, giấu tay áo dính sơn đỏ trong. Giọng run run biện bạch: "Ta đụng mấy cái rương đó, ngươi đừng bậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-439-hac-diem-bao-quan.html.]
“Ta ngươi đụng mấy cái rương đó, là tự ngươi thừa nhận đấy chứ."
"Ta... thừa nhận, ngươi đừng ngậm m.á.u phun . Sơn áo là do lúc lau bàn dính , sơn rương. Ngươi bằng chứng thì đưa đây, bằng chứng thì là vu khống .”
Kích động, nhưng cũng đầy sợ hãi: “Tại hạ vu khống ngươi, rõ ràng là tự ngươi cho .”
“Tự ?"
Kỷ Vân Thư gật đầu, kéo tay , bẻ bàn tay đang nắm chặt thành nắm đấm. Trong lòng bàn tay một vết thương dài hai tấc, m.á.u khô, vì xử lý nên vết thương bẩn. Kỷ Vân Thư : "Vết thương chắc là lúc ngươi khiêng rương dằm gỗ đáy rương cứa nhỉ.”
Không nghi vấn, mà là khẳng định! Tiểu nhị vội rụt tay về: “Ta...”
Ấp úng, ánh mắt lảng tránh.
Kỷ Vân Thư : "Ngươi cần chối cãi, thì tự nhiên cũng bằng chứng.”
Nói , cô đến bên một chiếc rương, chỉ một chỗ đó: "Trên chiếc rương một vệt máu, hình thẳng. Nguyên nhân đơn giản, khi ngươi nhấc một chiếc rương lên, vì tay thương, m.á.u từ vết thương dính góc đáy rương. Ngươi đau tay nên đặt chồng chiếc rương đó lên chiếc rương . Hai chiếc rương chồng lên , chỗ đáy rương dính m.á.u ở khéo đè lên chỗ , nên mới để vệt m.á.u thẳng . Rất mờ, nếu kỹ sẽ thấy."
Cứ như thể cô tận mắt chứng kiến . Trưởng đoàn đến đây thì hiểu rõ sự tình. Thế là... Ông lao tới túm lấy cổ áo tên tiểu nhị, quát: "Tên trộm , giờ lôi ngươi gặp quan, .”
Nói xong, ông lôi xềnh xệch . Cảnh Dung - nãy giờ ngoài xem kịch - ngăn . Hắn lạnh lùng buông một câu: "Trưởng đoàn lấy rương ?"
Trưởng đoàn sực tỉnh: "Đương nhiên là .”
Tay túm cổ áo siết chặt hơn: "Ngươi mau giao rương của đây.”
“Ta... lấy.”
Tiểu nhị run rẩy hét lên, đẩy mạnh trưởng đoàn , chạy đến bên cạnh Tam Nương, ánh mắt cầu cứu bà : "Tam Nương, thực sự... thực sự lấy.”
Vô tội quá cơ!
Tam Nương trong lòng hiểu rõ! Bà đoán chắc là đám giấu bà lén lút hành động. Cho nên, bà cũng thể bỏ mặc. Bèn chắn mặt, với Kỷ Vân Thư: "Công tử, bắt trộm bắt tận tay, ngài suông bằng chứng, chỉ dựa mấy lời đó thì chứng minh cái gì."
Kỷ Vân Thư giận! Cũng chẳng vội! Bình tĩnh vô cùng! đám gánh hát thì giữ bình tĩnh như thế: “Đồ là do các trộm, nếu giao , chúng báo quan ngay bây giờ.”
“, báo quan, các đúng là hắc điếm.”
“Hắc điếm.”
...
Ồn ào náo loạn! Tam Nương quen với cảnh . Thế là... Bà gân cổ hét lớn: "Ồn ào cái gì? Đây là địa bàn của Đỗ Tam Nương , ai dám gây sự thì tha . Đừng là các báo quan, Thiên Vương Lão T.ử đến đây Đỗ Tam Nương cũng chẳng sợ.”
Khí thế hừng hực. Quả thực trấn áp đám đông! Người gánh hát ngây , dám ho he.
Tam Nương sầm mặt, với Kỷ Vân Thư: "Lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, nếu ngài tìm ba cái rương đó, Đỗ Tam Nương cam đoan, đồ trong ba cái rương đó đáng giá bao nhiêu, sẽ đền gấp đôi bạc đó. nếu các đưa bằng chứng, cũng tìm thấy rương, thì các là gây sự địa bàn của Đỗ Tam Nương , cũng sẽ dễ dàng tha cho các .”
Nghe , gánh hát bắt đầu sợ.