NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 438: Rương bị mất trộm
Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:39
Lượt xem: 123
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đó thôi, trưởng đoàn đau thắt ruột gan! Mạc Nhược bắt mạch xong, thấy ồn ào quá mức. Hắn đặt tay Chiên Mạt trong chăn, đắp cẩn thận day day thái dương. Trưởng đoàn thấy thế vội sán hỏi: "Công tử, thế nào ?”
“...”
“Rốt cuộc là ?”
“..."
Mạc Nhược mặt cảm xúc, dậy đến bàn rót chén nước uống. Rồi buông một câu nhạt nhẽo: "Yên tâm, cô nương c.h.ế.t .”
Nghe , tảng đá trong lòng trưởng đoàn mới gỡ bỏ: “Vậy thì , thì .”
“ mà... thời gian tới e là liệt giường."
"Nằm liệt giường? Thế thì , ngày là đại thọ Trương lão gia , chúng đang đường đến đó hát mừng thọ, lỡ dở việc thì tổn thất lớn lắm, , tuyệt đối .”
Trưởng đoàn trợn mắt, cuống cuồng: “Công tử, ngài đại phu ? Ngài nhất định cứu Chiên Mạt, nó thể ốm .”
Mạc Nhược nhạt.
Cô bé vẫn nức nở chạy tới: "Công tử, tỷ tỷ rốt cuộc thế?”
“Không .”
Mạc Nhược lắc đầu: “Không ? Tỷ tỷ sẽ chứ?”
Mạc Nhược lẩm bẩm: "Tâm mạch suy nhược, là bệnh bẩm sinh, gốc nên cũng trị tận gốc . Đã thế còn uống Phất tham dài ngày, t.h.u.ố.c cực hàn, hàn khí nhập thể, tâm mạch hư chịu nổi gió. Thêm nữa nữ thuộc tính âm, lẽ âm dương điều hòa mới đúng. Hơn nữa cơ thể chia mạch, thượng là nhiệt mạch, trung là lãnh mạch, hạ là t.ử mạch. Một nhập thủy, hai nhập hỏa, ba nhập phong, đây là kiến thức thường thức về mạch. Bất kỳ mạch nào đứt, cơ thể như gãy xương, mất máu. Khổ nỗi cô nương nhà các chiếm một lúc hai mạch, lãnh mạch và t.ử mạch. Chữa trị khó càng thêm khó. nếu chữa, trong vòng nửa năm, chắc chắn c.h.ế.t."
Cái gì? Trong vòng nửa năm, chắc chắn c.h.ế.t? Mọi sợ c.h.ế.t khiếp. Trưởng đoàn sợ đến nhũn cả chân, nếu bên cạnh đỡ thì bệt xuống đất . Mạc Nhược năng thẳng thắn, xưa nay thích vòng vo. Lúc tâm trạng , cũng chữa bệnh cho đến Dụ Hoa Các cầu y, nhưng vì mồm mép quá độc địa, bao giờ giảm tránh, bệnh nhân mà mắc bệnh nan y là toạc luôn. Mấy bệnh nhân đó chịu nổi cú sốc, cuối cùng đều dọa cho c.h.ế.t khiếp.
Trưởng đoàn run rẩy : "Công tử, ngài nhất định chữa khỏi cho nó, nếu nó, gánh hát của coi như xong đời.”
Vỗ đùi đen đét! Tam Nương im lặng dựa tủ nãy giờ bỗng lên tiếng: " đấy, nhất định cứu sống, mà c.h.ế.t trong khách điếm của , quan phủ điều tra tới thì cũng vạ lây.”
Vừa phe phẩy quạt!
Mạc Nhược hỏi trưởng đoàn: "Phất tham là ai bảo cô uống?”
“Là đại phu bảo, dùng Phất tham thể dưỡng bệnh.”
“Lang băm.”
Mạc Nhược mắng: “Sau uống Phất tham nữa. Lát nữa kê đơn thuốc, ngươi bốc thuốc, chắc trong khách điếm cũng sẵn d.ư.ợ.c liệu thôi. Lát nữa sắc một bát cho cô uống, hai ngày uống một , trong vòng nửa năm ngắt quãng, nếu thì Thiên Vương Lão T.ử cũng cứu mạng cô ."
Trưởng đoàn mừng rỡ: "Vâng , đa tạ công tử, đa tạ công tử.”
Rất nhanh, Mạc Nhược xong đơn t.h.u.ố.c đưa cho ông . Tam Nương cầm lấy xem, : "Trùng hợp thật, mấy loại t.h.u.ố.c khách điếm đều .”
Nói đưa cho tiểu nhị bốc thuốc, sắc xong mang lên.
Hết kịch , Cảnh Dung cũng chẳng cần ở nữa. Vừa định ... Một gã đàn ông trong gánh hát hớt hải chạy lên, miệng la toáng: "Nguy , trưởng đoàn, nguy to .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-438-ruong-bi-mat-trom.html.]
Trưởng đoàn vội vàng chạy hỏi: "Chuyện gì mà nguy?”
“Rương của chúng ... trộm mất ."
"Ngươi cái gì? Rương trộm? Trong đó là đồ nghề kiếm cơm của chúng đấy.”
Trưởng đoàn mặt xanh mét, mồ hôi vã như tắm, gặng hỏi: “Rốt cuộc là ?”
Gã đàn ông thở hổn hển, ấp úng: "Ta... cũng , nãy đau bụng vệ sinh, lúc thì thấy mấy cái rương để ở hậu viện thiếu mất ba cái, nên vội chạy lên báo cho ông."
Thế thì toi ! Phản ứng đầu tiên của trưởng đoàn là chất vấn Tam Nương: "Bà chủ, đồ của mất trong quán bà, bà cho một lời giải thích chứ?”
Tam Nương ngớ . Nghĩ bụng, thể nào, dặn dò , cho phép tay, vẫn xảy chuyện mất trộm?
Thế là bà : "Này lão trưởng đoàn, ông đừng đổ vạ cho khách điếm chúng . Lúc các , khách điếm đông , tự bảo quản đồ đạc cho kỹ.”
“Bà...”
“Nơi đồng m.ô.n.g quạnh , mấy cái rương to nặng thế, trộm lấy cũng xa . Ta thấy các mau đuổi theo , còn kịp."
Lão trưởng đoàn tức đến n.g.ự.c phập phồng, đành vội vàng chạy xuống hậu viện xem xét tình hình. Tam Nương cũng theo. Lúc , Kỷ Vân Thư từ trong phòng bước , tình hình cô đều thấy hết, định xuống xem thì Cảnh Dung giữ : “Muộn , nghỉ sớm , chuyện nên quản thì đừng quản, lo chuyện bao đồng chẳng lợi gì cho cô ."
Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ bỏ ý định đó! Định về phòng. Nào ngờ... Vai một tiểu nhị va . Tiểu nhị vội : "Xin công tử.”
“Không .”
Tiểu nhị vội vã xuống. Ánh mắt Kỷ Vân Thư dừng áo của tiểu nhị và chiếc khăn vắt vai . Lòng trầm xuống. Thế là... Bất chấp sự ngăn cản của Cảnh Dung, cô vẫn xuống. Hết cách, phụ nữ thích lo chuyện bao đồng, Cảnh Dung đành theo, kẻo cô xảy chuyện.
Hậu viện khách điếm! Xe ngựa của gánh hát đều đậu ở đây, những chiếc rương lớn nhỏ cũng dỡ xuống, xếp đống một chỗ. Lão trưởng đoàn hô hoán: "Chắc chắn là của khách điếm lấy trộm, trong rương của đồ quý giá.”
Nói xong sang Tam Nương chất vấn: “Đồ mất trong khách điếm các , các chịu trách nhiệm."
Chịu trách nhiệm? Tam Nương đầu tiên thấy từ ngữ mới mẻ . Cười khẩy, uốn éo bước tới sờ sờ mấy cái rương to, : "Lúc các nhắc nhở , giờ mất đồ trách chúng ? Theo thấy , rõ ràng là của các tự biên tự diễn, ăn cướp la làng thì ."
Nghe , trong gánh hát chịu nổi nữa: “Chúng thể lấy đồ của chính chứ? Chắc chắn là các lấy.”
“Cơm thể ăn bậy, lời thể bừa nhé.”
Tam Nương cũng xù lông, phe phẩy cái quạt: “Khách điếm chúng mở ở đây mấy chục năm , nhân viên trong sạch, thèm lấy trộm đồ của các .”
“Dù đồ cũng mất ở quán các , các đền.”
“Nực , Đỗ Tam Nương là ai, các ngóng xem, sống đời ai dám bắt Đỗ Tam Nương đền đồ ."
Người gánh hát cuống lên. Đột nhiên...
”Đồ cũng cần đền, chỉ cần lấy là .”
Mọi về phía phát tiếng , Kỷ Vân Thư bước từ đám đông. Bình thản : "Đồ mất thì đúng là mất , nhưng cũng chẳng xa, thực , nó đang ở ngay trong khách điếm ."