NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 435: Tam Nương

Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:36
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ý ngươi là, cô gái đó dùng Phất tham là uống nhầm thuốc?”

Cảnh Dung hỏi. Mạc Nhược gật đầu, lắc đầu: "Chắc là .”

“Thế lúc nãy ngươi nhắc nhở ? Lại còn cứ ngoái đầu mãi.”

“Ta là thần y ca tụng, ai cũng cứu.”

“Thần y? Ta thấy ngươi coi là thần côn lừa đảo là may . Không chừng còn tưởng ngươi ý đồ đấy.”

“Ta thì lòng đấy, chỉ sợ cô nương ý thôi."

"Thôi , ngươi uống nhiều quá , trong rượu là rượu, giờ đầu óc vẫn tỉnh táo . Cứ thế , khi lú lẫn gây họa lớn đấy.”

Miệng lưỡi Cảnh Dung xưa nay từng khoan nhượng. Mạc Nhược hừ một tiếng: "Ta say.”

Xì! Ma men nào chẳng thế. Cảnh Dung bồi thêm một câu lạnh lùng: "Đã say, cũng định nhắc nhở , thế ngươi còn chằm chằm gì? Hai con mắt sắp lồi dính lên kìa.”

“Ta chỉ tò mò thôi. Ngươi cũng đấy, tuy triệu chứng nhưng rốt cuộc cô mắc bệnh gì, trong lòng ngứa ngáy, bắt mạch xem cho nhẽ thôi."

Tò mò! Nhìn đôi mắt híp của , Cảnh Dung thấy buồn . Hắn đá mấy vỏ chai rượu lăn lóc trong xe, : "Ta đoán nhóm đó cũng An Phủ đấy, nếu gặp , ngươi bắt mạch cho cô cũng chẳng .”

“Thôi bỏ , nhỡ cô nương đó coi là kẻ thì toi. Ta vẫn nên nhàn rỗi thì hơn, lo chuyện bao đồng gì.”

Nói xong, Mạc Nhược vươn vai, phẩy tay xuống. Nhắm mắt ngủ luôn!

Tuy Cảnh Dung và lớn lên cùng , tắm mưa cởi truồng, Mạc Nhược hiểu , nhưng chắc hiểu Mạc Nhược. Tâm tư Mạc Nhược quá sâu, tính tình khó đoán. Hắn gì? Không gì? Cảnh Dung đến giờ vẫn hiểu nổi. Có lẽ chẳng gì cả, nhưng tất cả. Quái gở thật!

Rất nhanh, trời tối. Trên con đường núi, từng ngọn đuốc thắp sáng, bóng cây chao đảo in mặt đất, lưng ngựa, , xe ngựa... Cộng thêm gió lạnh thổi từ rừng vù vù, khung cảnh trở nên quỷ dị lạ thường. Đường ngày càng xóc nảy, Kỷ Vân Thư xóc đến mức chẳng còn chút buồn ngủ nào. Ngược Vệ Dịch thì gối đầu lên đùi cô ngủ ngon lành. Thi thoảng còn đưa tay quẹt mũi.

Chân Kỷ Vân Thư gối đến tê dại, chỉ đành đ.ấ.m nhẹ vài cái bên cạnh, cử động cũng dám mạnh quá kẻo đ.á.n.h thức Vệ Dịch. Cô đưa tay xoa nhẹ đầu , khóe miệng nở nụ cưng chiều. nụ dần cứng , ánh mắt trở nên thâm trầm. Miệng lẩm bẩm: "Vệ Dịch, đợi đến Cẩm Giang, nên tiếp tục đưa ngươi cùng, là... để ngươi ở ?”

Trong lòng cô mâu thuẫn. Thực , cô suy nghĩ vấn đề lâu đường .

Tay đang xoa đầu Vệ Dịch dần dừng , cô vén rèm xe lên hít thở khí. Bên ngoài, rừng cây đen kịt thấy điểm cuối, ánh đuốc chập chờn hắt lên gương mặt thanh tú của cô. Gió lạnh ùa , hòa với ấm từ ngọn đuốc, nóng lạnh đan xen khiến cô rùng một cái. Lang Bạc chú ý thấy, cưỡi ngựa gần: “Kỷ , ngài mệt ?”

Cô gật đầu, thẳng: "Hơi mệt.”

“Đi thêm một đoạn ngắn nữa là đến khách điếm , ngài chịu khó một chút, đến đó sẽ nghỉ ngơi t.ử tế.”

“Ừm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-435-tam-nuong.html.]

Lang Bạc dường như chuyện, thấy Kỷ Vân Thư vẫn còn tỉnh táo, đường đến khách điếm vẫn còn xa nên định tán gẫu vài câu: “À Kỷ , theo lịch trình thì năm sáu ngày nữa là đến Cẩm Giang , ngài dự định gì ?”

“Sao hỏi ?”

“Cẩm Giang là quê hương của ngài mà, cho nên...”

Ngập ngừng, rõ ràng là ẩn ý. Kỷ Vân Thư hiểu ý. Cô về phía , : "Lang đại ca, lo sẽ xung đột với nhà họ Kỷ ?"

Lang Bạc ngượng ngùng: "Kỷ , mồm mép vụng về, ngài đừng trách. Ta chỉ thuận miệng hỏi thăm quan tâm chút thôi, ngài cũng .”

Giọng ồm ồm thật thà. Kỷ Vân Thư quả nhiên trả lời câu hỏi của , mà về phía , hỏi: "Triệu Hoài vẫn theo ?”

“Vẫn theo, nhanh hơn một bước, cũng chẳng chậm hơn một bước, cứ như dùng thước đo cách , lạ thật.”

Hắn vội thêm: “ Kỷ đừng lo, Vương gia dặn canh chừng cẩn thận , tuyệt đối để ngài xảy chuyện gì nữa .”

Vô cùng kiên định!

Cô gật đầu, trầm ngâm một lát hỏi: "Còn nhóm ở bờ suối chiều nay thì ?”

“Nhóm đó ? Chắc cũng ở phía thôi, chỉ mỗi con đường quan , chắc họ cũng An Phủ. mà, hỏi họ gì?”

“Không gì, cũng thuận miệng hỏi thôi.”

Hả! Sắc mặt Lang Bạc khó coi vô cùng. Kỷ Vân Thư rụt đầu trong xe, buông rèm xuống. Lang Bạc gãi đầu hiểu, chỉ thấy ngượng chín mặt. Biết thế chẳng hỏi.

Nửa canh giờ , cuối cùng cũng đến một khách điếm giữa rừng núi. Kỷ Vân Thư lay Vệ Dịch dậy, kéo xuống xe. Chưa kịp bước , từ trong khách điếm vọng tiếng ồn ào náo nhiệt. Làm chim chóc trong rừng bay tán loạn. Hóa bên trong đang "hét rượu”, “Hét rượu" là tiếng lóng của các khách điếm vùng núi, ý chỉ việc thi uống rượu.

Một đám vây quanh chiếc ghế, ai nấy mặt đỏ tía tai hét hò. Trong đám đông, một gã đại hán vạm vỡ, râu ria xồm xoàm đang nốc rượu ừng ực từng bát một, uống đến đỏ ngầu cả mắt, ngợm xiêu vẹo. Đối diện là một phụ nữ! Người phụ nữ đó tóc búi cao đỉnh đầu, cài một chiếc đũa, áo xé mất một ống tay để lộ xương quai xanh và cánh tay trắng ngần. Eo thắt dải lụa đỏ to bản, treo một chuỗi hạt bằng xương, trông rợn . Bên tay còn đặt một chiếc quạt xếp bằng ngà voi.

gác chân trái lên ghế, khuỷu tay chống lên đầu gối, uống từng bát rượu lớn xếp mặt. Không hề chút men say nào. Cho đến khi... Gã đại hán đối diện say mèm ngã lăn đất. Rầm một tiếng! Thân hình to lớn đồ sộ đổ sụp xuống, miệng vẫn lẩm bẩm "Ta uống, uống, thắng, thắng...”

Mọi ồ lên.

Lúc Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư bước đúng lúc chứng kiến cảnh . Tiểu nhị thấy khách, hô to: "Tam Nương, khách đến.”

Người phụ nữ tiếng, uống cạn bát rượu cuối cùng, ném cái bát rỗng gã đại hán đang đất, cầm lấy chiếc quạt xếp, xòe , uốn éo bước tới. Phong tình vạn chủng!

Tam Nương liếc nhóm Cảnh Dung, đôi mắt sắc sảo quét qua một lượt là ngay họ tiền . Cô sán gần, đôi mắt phượng vẽ đuôi đỏ rực vô cùng lẳng lơ nhưng vẫn toát lên vẻ phong trần của nữ t.ử giang hồ: “Các vị đại gia trọ chỉ ăn cơm ?”

Giọng lảnh lót. Cảnh Dung mặt lạnh tanh, gì. Lang Bạc lên tiếng: "Sắp xếp vài phòng, chuẩn rượu thịt mang lên lầu."

 

Loading...