"Tiếp theo thì ?”
Kỷ Vân Thư quan sát thêm một lát tiếp tục: "Ngài những đ.á.n.h xe ngựa xem, đều mặc áo vải thô, đa vóc dáng vạm vỡ, là thường xuyên khuân vác nặng nhọc, cơ bắp cuồn cuộn, chắc chắn nghề lao động chân tay. đám nam thanh nữ tú thì khác, ai nấy đều trắng trẻo, ăn mặc tuy gấm vóc lụa là nhưng cũng tươm tất, cử chỉ còn mang vài phần khí chất con nhà gia giáo. lạ , họ sợ ông lão . Nhìn xem, cái roi trong tay ông lão, mới cũng chẳng cũ, nhưng cầm tay mà dùng, giống như đồ trang trí, đúng hơn là một đạo cụ. Ngài kỹ xem, cán roi còn dính vài vệt màu, xanh đỏ đủ cả. Không chỉ roi, mà xe ngựa, những cái rương cũng ."
Cảnh Dung theo lời cô . Quả nhiên! Trên xe ngựa, rương hòm đều dính chút màu sắc: “Rồi nữa?”
Hắn như một đứa trẻ ham học hỏi! Kỷ Vân Thư , khịt mũi: "Chẳng lẽ Vương gia ngửi thấy mùi gì ?”
Hửm? Mùi gì? Hắn bắt chước cô cũng khịt mũi ngửi thử: "Có mùi gì đó thật, nhưng... là mùi gì?”
“Là sơn dầu!”
“Sơn dầu?"
Gật đầu: "Vương gia , sơn dầu là hỗn hợp đặc sệt chứa dầu và phẩm màu, thường dùng để vẽ lên cơ thể hoặc hóa trang chuyên nghiệp, ít dùng để vẽ tranh.”
Kỷ Vân Thư đến đây, Cảnh Dung vỡ lẽ. Hắn bừng tỉnh đại ngộ: “Họ là gánh hát!”
Hèn gì, hèn gì!
Kỷ Vân Thư mỉm : " , họ là gánh hát, chắc là đến huyện An Phủ dựng rạp hát đây mà.”
Vô cùng chắc chắn! lúc , hai trong nhóm đó mở ba cái rương , lấy mấy chiếc mũ miện dùng để hát xướng, dùng khăn khô lau bụi bám bên . Nếu đó Cảnh Dung còn chút nghi ngờ thì giờ phút , tin phục. là gánh hát thật!
Hắn kinh ngạc Kỷ Vân Thư, nhíu mày, vô cùng thắc mắc: "Đầu óc nàng chứa cái gì thế hả?”
“Trong đầu chứa não chứ chứa cái gì.”
Buột miệng thốt !
Phụt...
Cảnh Dung suýt bật thành tiếng: “Phải thừa nhận, nàng lợi hại hơn mấy kẻ mọt sách chỉ cắm đầu sách vở nhiều. Dung Vương phi của bản vương, thế chứ.”
Tự hào ghê! Đương nhiên, Kỷ Vân Thư tặng một cái lườm.
lúc ... Một âm thanh truyền đến. Là tiếng nôn khan. Nhìn sang thì thấy Tạ đại nương đang ôm n.g.ự.c vẻ mặt cực kỳ khó chịu, nôn khan mấy cái, sắc mặt lập tức tái nhợt. Kỷ Vân Thư dậy, rảo bước tới xem xét: “Tạ đại nương, bà thế?”
Cô nhẹ nhàng vuốt lưng cho bà. Tạ đại nương thở hổn hển, lắc đầu, xua tay yếu ớt: "Ta ."
Mạc Nhược cũng chú ý đến bên , đến lúc tay . Thế là... Hắn uể oải dậy khỏi bãi cỏ, quên dặn dò Vệ Dịch: "Hâm rượu cho kỹ , lát nữa uống đấy.”
Sau đó lững thững bờ suối rửa tay, mới tiến chỗ Tạ đại nương. Bắt mạch cho bà.
"Bệnh cũ thôi, nghỉ ngơi chút là đỡ. n.g.ự.c nóng, khí huyết dâng lên, là do huyết mạch tắc, cần tẩm bổ. Trên xe còn ít d.ư.ợ.c liệu dự trữ, nhưng... thiếu một vị Phất tham, đợi đến huyện An Phủ mới tìm mua .”
Mạc Nhược . Kỷ Vân Thư lo lắng: "Từ đây đến An Phủ còn một đoạn đường nữa, còn cách nào khác ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-434-phat-tham.html.]
“Không , bắt buộc dùng Phất tham t.h.u.ố.c dẫn mới khỏi hẳn .”
“Trước làng, quán, nếu Du Châu e là mất nửa ngày, về về..."
Vừa dứt lời...
”Ta Phất tham đây.”
Người lên tiếng là cô gái tên Chiên Mạt . Cô với nha bên cạnh một câu, cô bé bèn chạy lên xe ngựa lấy một ít Phất tham xuống. ông lão trưởng đoàn ngăn : “Chiên Mạt, Phất tham mua tốn mấy lượng bạc đấy, con thể tùy tiện cho ?”
“Vậy thì trừ tiền thù lao của con ."
Nói , Chiên Mạt giật lấy Phất tham từ tay nha , đến chỗ Tạ đại nương, cẩn thận đặt xuống: “Thuốc thường xuyên sắc uống nên mang theo bên , cứu cần kíp, cầm lấy .”
Giọng êm tai. yếu. Kỷ Vân Thư cảm tạ: "Đa tạ cô nương, chỗ d.ư.ợ.c liệu coi như mua .”
Đang định lấy bạc trả: “Không cần , chẳng đáng bao nhiêu tiền, cứu quan trọng hơn."
Nói xong cô cũng chẳng nán , thẳng về chỗ cũ. Trong khí còn vương mùi hương thoang thoảng, nồng nặc như mùi phấn son của kỹ nữ lầu xanh, ngược dễ chịu. Có lẽ là mùi hương tỏa từ chiếc lư hương cô cầm. Mạc Nhược cầm lấy thuốc, liếc Chiên Mạt một cái, sai lấy t.h.u.ố.c xe xuống, bắt đầu sắc thuốc. Một lúc bát t.h.u.ố.c sắc xong. Tạ đại nương uống xong thấy khỏe hơn nhiều, dần hồi phục tinh thần, luôn miệng cảm ơn.
Thấy trời còn sớm, cộng thêm sức khỏe Tạ đại nương , Cảnh Dung lệnh xuất phát. Lúc rời , Mạc Nhược cứ chốc chốc ngoái đầu Chiên Mạt, hề che giấu. Cuối cùng, Cảnh Dung lôi lên xe ngựa chung. Trong xe nồng nặc mùi rượu, vỏ chai lăn lóc khắp nơi: “Ngươi uống cả hầm rượu đấy ?"
Mạc Nhược đáp, vén rèm xe thò đầu ngoài . Cảnh Dung kéo : "Ngươi đủ ? Người là con gái nhà lành đấy.”
“Cảnh Dung.”
Hắn đột nhiên gọi tên Cảnh Dung nghiêm túc: “Sao thế?”
“Ngươi thấy cô gái gì khác thường ?”
“Khác thường?”
Cảnh Dung ngay ngắn ngẫm nghĩ: “Có mắt mũi, chẳng thấy khác chỗ nào cả. Chẳng lẽ là trong mộng của ngươi?"
"Biến .”
Hắn : “Ta thấy cô gái đó mi mắt sụp xuống, đồng t.ử giãn, khóe môi trắng bệch. Lạ hơn nữa là vùng cổ đen. Lúc nãy cô chuyện, cố tình lưỡi cô , thấy đầu lưỡi vàng, giữa lưỡi trắng bệch. Đôi bàn tay thon dài nhưng rõ ràng mềm yếu vô lực. Ngươi xem, cô lúc nào cũng mang theo Phất tham, loại t.h.u.ố.c nếu mang bệnh lâu năm thì chẳng ai mang theo bên gì."
Mẹ kiếp, ngươi biến thái ? Cảnh Dung cau mày: "Ngươi còn soi cả lưỡi con gái nhà ? Mạc Nhược, cái sở thích của ngươi... bản vương thể nào hiểu nổi.”
Nói một cách nghiêm túc. Mạc Nhược đen mặt. Đại ca, trọng điểm ?
"Ngươi nghĩ thế? Ta thấy triệu chứng bệnh của cô thuộc về tâm mạch. Người bảo thể hư thì dùng Phất tham t.h.u.ố.c dẫn, nhưng hư ở tâm mạch, Phất tham là d.ư.ợ.c liệu tính hàn, dùng nhiều sẽ bệnh nặng thêm, thậm chí đụng .”
Nghe đến đây, Cảnh Dung lập tức nghiêm túc trở . Khẽ nheo mắt.