NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 433: Đoán
Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:34
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung sực nhớ . Ngón tay miết nhẹ lên bề mặt trơn nhẵn của miếng ngọc, : "Vậy nàng và Triệu Hoài chuyện trong đình là về miếng ngọc ?”
“Cũng hẳn, chuyện úp úp mở mở, cũng chẳng hiểu mấy. loanh quanh một hồi thì chung quy vẫn liên quan đến miếng ngọc , chính xác hơn là liên quan đến Vệ gia.”
“Vệ gia?”
Kỷ Vân Thư gật đầu.
Cảnh Dung xem xét kỹ hơn miếng ngọc trong tay. Trên mặt ngọc tinh xảo khắc hình đầu một con hổ sống động như thật! Bên trái đầu hổ còn một hình trăng lưỡi liềm. Mặt khắc chữ "Tuất". Hắn ngẫm nghĩ, càng thấy kỳ lạ. lạ ở chỗ nào? Có lẽ nhận sắc mặt , Kỷ Vân Thư hỏi: "Sao ? Miếng ngọc gì lạ ?”
“Quả thực vài phần kỳ lạ.”
“Nói xem nào."
Cảnh Dung nhíu mày: "Thiên hạ Đại Lâm , khắc đầu hổ lên ngọc thì , nhưng nhiều. Thường chỉ ngọc bội của hoàng quốc thích mới khắc như . Vệ lão gia với hoàng thất thì chẳng dây mơ rễ má gì. Còn về hình trăng lưỡi liềm , hình như gặp ở đó .”
“Ở ?”
Hắn lắc đầu: "Không nhớ rõ nữa, ấn tượng mơ hồ lắm, vẻ gặp, mà cũng vẻ . Có lẽ... là nhớ nhầm."
Hắn nghi hoặc trong lòng, dám chắc chắn! Chỉ cảm thấy quen mắt. tài nào nhớ nổi. Ngón tay thon dài miết lên miếng ngọc thêm một lúc lâu, miệng lẩm bẩm: "Còn cái chữ 'Tuất' ...”
Rồi im bặt. Kỷ Vân Thư chằm chằm . Muốn thêm chút thông tin gì đó.
Cảnh Dung lắc đầu, trả miếng ngọc cho cô. Nói: "Ta thấy là cô thử hỏi Vệ Dịch xem, gì đó. Thằng nhóc đó tuy đầu óc chứa nổi chữ nghĩa, nhưng lời cha dặn thì nhớ dai lắm. Biết cha từng qua, vẫn còn nhớ.”
Nói , liếc Vệ Dịch đang hì hục hâm rượu đằng xa! Thằng nhóc đó việc hăng say thật. Cứ như chuyên gia hâm rượu . Kỷ Vân Thư nhận lấy ngọc, cất . Nói một câu: "Thôi, để tính tiếp.”
Cảnh Dung im lặng.
Đột nhiên...
Từ xa vọng tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lộc cộc. Hỗn loạn! Dồn dập! Kèm theo tiếng đá lăn lạo xạo mặt đất, chói tai. Nhìn theo hướng âm thanh phát ! Hóa là một đoàn thương buôn đang qua đường quan.
Sáu bảy chiếc xe ngựa chở những rương hòm lớn nhỏ khác , còn ba bốn xe chở hàng hóa che kín bằng vải, buộc dây thừng chắc chắn, bên trong chứa gì. Đi cuối cùng còn ba cỗ xe ngựa, trong đó hai cỗ đơn sơ, còn một cỗ thì sang trọng hơn một chút, màu sắc cũng tươi tắn hơn. Nhìn qua thì giống như một gia đình giàu đang chuyển nhà! mà... Người theo hầu hết đều mặc áo vải thô, là những gã to con vạm vỡ thì cũng là những hán t.ử râu ria xồm xoàm, hoặc là những lão già xắn tay áo đ.á.n.h xe. Chẳng thấy chút khí thế nào của gia đình quyền quý cả.
Đám đó lẽ đường khá lâu, thấy mệt mỏi, thấy bên bãi cỏ nên dừng . Gã hán t.ử cầm đầu còn hô to: "Mọi nghỉ ở đây , suối đấy, uống nước rửa mặt chút tiếp.”
Nói xong... Đám lục tục xuống xe, về phía bờ suối. Cũng may họ là điều, thấy bên nên chen lấn sang, mà về phía hạ lưu nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-433-doan.html.]
Người trong xe ngựa cũng xuống, gồm vài bà lão và mấy thanh niên nam nữ tướng mạo thanh tú, ăn mặc gọn gàng sạch sẽ. chất liệu vải loại nhất. Đám đó xuống xe đùa, đẩy qua đẩy náo nhiệt. Giữa khung cảnh hoàng hôn yên tĩnh bên bờ suối, tiếng đùa vang lên cũng vui tai.
"Ồn ào cái gì, còn một đoạn đường nữa đấy, mai mà đến kịp là liệu hồn với .”
Một ông lão chừng hơn sáu mươi tuổi quát. Tay ông còn cầm một chiếc roi ngựa. Kỳ lạ thật, lớn tuổi thế , bộ vài bước chắc cũng thở hồng hộc, dáng vẻ cũng chẳng phu xe, cầm roi gì?
Đám nam thanh nữ tú lập tức im bặt. Một cô bé bĩu môi, ngoan ngoãn : "Biết mà, nhưng bọn con đường mấy ngày liền , chơi một chút ?”
“Chỉ chơi thôi, chúng còn việc chính .”
“Biết .”
“Chỉ con là mồm mép tép nhảy."
Cô bé phục, chỉ cỗ xe ngựa màu sáng , phàn nàn: "Rõ ràng là ông thiên vị, lúc Chiên Mạt tỷ tỷ quậy phá ông chẳng gì, mắng bọn con.”
Ông lão cứng họng, nghẹn lời, nghiêm giọng: "Chiên Mạt giống các con, nó thì lấy gì nuôi các con? Chúng còn trông cậy nó để kiếm cơm đấy.”
Hèn gì xe ngựa riêng, còn các chen chúc . ông lão cũng sai! Mọi cứng họng, cãi nữa.
Họ tản tốp ba tốp năm, xuống bờ suối rửa tay rửa mặt, thi thoảng còn té nước trêu đùa . Vô cùng náo nhiệt. Ông lão cũng hết cách, đành vứt roi xuống, nghỉ sang một bên. Ăn chút lương khô, uống ngụm nước.
Một lát , từ cỗ xe ngựa sáng màu bước xuống một cô gái. Tóc búi kiểu Lăng Vân, cài trâm ngọc, mặc váy dài màu xanh, khoác áo choàng bên ngoài, chân giày thêu hoa văn mây. Tuy đeo vàng bạc châu báu đầy nhưng toát lên vẻ thanh tao dễ chịu. Dù mặt trang điểm nhẹ nhưng vẫn che giấu sắc mặt nhợt nhạt. Tay cô còn bưng một chiếc lư hương nhỏ tinh xảo. Làn khói trắng lượn lờ càng tôn thêm vẻ thoát tục như tiên nữ.
Đám nam thanh nữ tú đang đùa nghịch suối bỗng im bặt, dường như sợ hãi cô gái từ trong xương tủy, ngoan ngoãn về nghỉ ngơi trật tự bên bờ suối. Cô gái nha dìu đến bãi cỏ, xuống bên cạnh một tảng đá, uống chút nước và ăn vài miếng điểm tâm lót . Hiện tại ba nhóm , nước sông phạm nước giếng!
Cảnh Dung tò mò, thu hồi ánh mắt từ đám , sang đố Kỷ Vân Thư. Hỏi: "Nàng đoán xem, những nghề gì?”
Kỷ Vân Thư ngạc nhiên một chút : "Muốn đoán ?”
“Xem nàng đoán chuẩn .”
“Được thôi, dù cũng đang chán."
Nói , cô quan sát bên đó một lúc, mới hất cằm về phía mấy cỗ xe ngựa đằng xa, : "Bánh của những chiếc xe ngựa đều mòn vẹt, sáng bóng lên , bên chỉ dính bùn đất mà còn dính nhiều cát sỏi nhỏ. Chắc hẳn những đơn giản chỉ là xa một chuyến, mà là những thường xuyên bôn ba đường. Những chiếc rương khóa chặt xe, sơn bong tróc, khóa cũng cũ kỹ. Theo lý thì đồ vật cũ kỹ như khóa gỉ sét, nhưng đằng đen bóng, chứng tỏ khóa thường xuyên mở đóng . Đồ đạc trong rương chắc chắn cũng thường xuyên lấy sử dụng cất . Cho nên, đồ bên trong... là cần câu cơm của họ."
Ánh mắt kiên định, vô cùng chắc chắn. Cô , Cảnh Dung theo hướng cô chỉ! Ừm, đúng thật.