NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 431: Rời khỏi thành Du Châu
Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:53
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ án cuối cùng cũng phá, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp thành Du Châu! Người dân một mặt thở phào nhẹ nhõm vì vụ án kết thúc, nhưng mặt khác khỏi bàng hoàng. Hung thủ là Văn sư gia trong nha môn? Điều ... Thật khiến bất ngờ! Cả thành Du Châu bắt đầu xôn xao bàn tán.
Trái ngược với sự ồn ào bên ngoài, nha môn chìm trong bầu khí ảm đạm. Hiện tại, Vân Đồng Dương và Lý Minh Châu tống giam đại lao. Vụ án cướp bóc châu báu hai mươi năm và loạt vụ án mạng gần đây phá giải cùng lúc. Theo lý mà , đây là song hỷ lâm môn! Phòng Minh Tam chẳng thể nào vui nổi. Từ lúc hung thủ là Văn Lệnh Dương, cho đến khi Văn Lệnh Dương c.h.ế.t, ông rơi trạng thái ngơ ngác. Ngồi ghế, ánh mắt đờ đẫn!
Chẳng riêng gì ông, Trương bộ đầu cũng . Đang yên đang lành một em rể , đùng một cái mất. Nghĩ đến đây, vỗ đùi, lắc đầu than thở: "Nghiệt ngã, thật là nghiệt ngã!”
là nghiệt ngã thật!
Hồi lâu , Phòng Minh Tam mới gượng dậy, phủi nhẹ tay áo rộng thùng thình bên , dặn dò Trương bộ đầu: "Lão Trương , Lệnh Dương thích, tuy nó g.i.ế.c nhưng pháp lý ngoài nhân tình. Ngươi lo hậu sự cho nó chu đáo, lễ tiết gì đó đừng để thiếu sót.”
“Đại nhân thì cũng sẽ . Dù hai năm nay Lệnh Dương cũng dốc sức ít cho nha môn, cũng luôn coi nó như phu, nó cũng coi như đại ca. Chuyện hậu sự của nó, cứ giao cho .”
Hắn vỗ n.g.ự.c cam đoan!
Phòng Minh Tam gật đầu, cửa. Miệng lẩm bẩm: "Nếu Kỷ thể ở thành Du Châu thì chúng chẳng lo vụ án nào phá .”
Mơ mộng hão huyền!
Hậu viện nha môn. Người của Cảnh Dung bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn tranh thủ buổi trưa xuất phát để kịp đến trạm dịch nghỉ chân khi trời tối. Án phá xong là ngay, chẳng thèm mở tiệc ăn mừng lấy một bữa. Cũng phù hợp với tính cách vội vàng của Cảnh Dung!
Kỷ Vân Thư trong sân, ngẩng đầu cây quế. Trên cây chỉ còn những chiếc lá xanh mướt. Không cô đang nghĩ gì, đến nỗi Thời T.ử Khâm gọi mấy tiếng cũng phản ứng: “Kỷ ?”
Thời T.ử Khâm đành đưa tay chạm nhẹ cô. Lúc cô mới hồn, sang .
Thời T.ử Khâm : "Vương gia bảo thể .”
Cô gật đầu, hỏi: "Tạ đại nương ?”
“Đã lên xe ngựa ạ.”
“Còn Vệ Dịch?”
“Vẫn ở trong phòng."
Vừa dứt lời, Vệ Dịch từ trong phòng nhảy chân sáo , tay ôm một đống đồ chơi kiếm ở , ôm chặt trong lòng, cao quá cả đầu. Vừa khéo Lang Bạc từ ngoài sân . Thế là... Vệ Dịch tự nhiên ném bộ đống đồ tay cho . Còn dặn dò: "Giúp mang lên xe ngựa, nhớ cẩn thận một chút, đừng hỏng đấy.”
“Vệ công tử, ...”
“Sao? Ngươi giúp ?”
“Ta...”
“Vậy còn mau ?"
Lang Bạc méo xệch cả mặt! Đây đầu, tại nào đồ chơi của cũng bắt cầm? Định bụng cứng rắn một phen, ném quách xuống đất cho xong, nhưng cuối cùng vẫn hèn nhát bê đống đồ lên xe ngựa.
Thấy bảo bối của yên vị xe, Vệ Dịch mới kéo áo Kỷ Vân Thư. Hỏi: "Thư nhi, chúng sắp về Cẩm Giang ?”
Cô gật đầu! "Vậy là sắp gặp A Mễ và .”
Vô cùng vui vẻ.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Vừa nãy ngươi mang những thứ gì thế?”
“Quà đấy. Lúc rời nhà, hứa với A Mễ và Đại Bảo là khi nào về sẽ mang quà cho họ mà.”
Hóa là . Cảnh Dung từ trong phòng bước , liếc xéo Vệ Dịch: "Ngươi còn mau lên xe ngựa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-431-roi-khoi-thanh-du-chau.html.]
“Ta cùng Thư nhi.”
Vệ Dịch cố tình sát Kỷ Vân Thư, vẻ mặt đầy thách thức trẻ con. Cảnh Dung tặng cho một cái lườm cháy mắt. Ấu trĩ!
Mạc Nhược cũng lảo đảo từ trong phòng bước ngay đó. Vật bất ly tay , ngoài rượu thì vẫn là rượu. Hắn chẳng thèm sang bên , phẩy tay: "Các nhanh lên, lên xe ngủ đây, đến nơi thì gọi dậy.”
Nói xong, xiêu vẹo ngoài! Sau đó, khi thứ sắp xếp xong xuôi, đồ cần mua cũng mua đủ. Đoàn xuất phát!
Vừa khỏi nha môn, Lang Bạc tiến gần Cảnh Dung, thì thầm: "Vương gia, đám trại Cao Sơn tới .”
Cảnh Dung về phía xa, thấy Triệu Hoài và thuộc hạ đang cưỡi ngựa, chăm chú về phía . Không, là chằm chằm!
"Canh chừng cẩn thận, đừng để bọn họ gần.”
Hắn lệnh: “Vâng.”
Lang Bạc nhận lệnh.
Phòng Minh Tam nâng vạt áo quan, bước tới cúi hành lễ: "Vụ án phá là nhờ công lớn của Vương gia và Kỷ , hạ quan xin đa tạ.”
Nói xong chắp tay vái sâu. Cảnh Dung khẽ hất cằm, : "Được Phòng đại nhân, nếu gặp vụ án như thì báo sớm lên triều đình, để Đại Lý Tự điều xuống tra án, đừng cố đ.ấ.m ăn xôi tự nữa.”
“Vâng , hạ quan xin ghi nhớ.”
“Lần chậm trễ năm ngày, bản vương cũng tiện ở thêm. Về vụ án của Văn sư gia và Vân Đồng Dương, ngươi liệu mà , sắp xếp hồ sơ, sớm báo lên Hình bộ, kết thúc càng sớm càng .”
“Vâng.”
Phòng Minh Tam đều .
Bên cạnh, Kỷ Vân Thư mím môi, bước lên : "Phòng đại nhân, chuyện của Văn sư gia, đại nhân đừng quá đau lòng. Người mất , hãy để ngài yên lòng .”
Phòng Minh Tam gật đầu: "Những lời bản quan đều hiểu, để an ủi ngược , thật là...” Xấu hổ quá chừng!
"Con sống trọng tình cảm, cũng hiểu đạo lý. Phòng đại nhân đau lòng cũng là chuyện thường tình. Tại hạ cũng chẳng an ủi khác, chỉ vài câu thôi.”
“Lời , bản quan xin ghi nhớ."
Trương bộ đầu bên cạnh nãy giờ gãi đầu, ấp úng bước lên. Nói: "Kỷ , gặp ở khách trọ ngoài thành Du Châu, ngờ còn gặp ở đây. Hy vọng còn cơ hội gặp .”
Kỷ Vân Thư : "Ta thấy là thôi , Trương bộ đầu.”
“Tại ?”
“Vì nào gặp cũng án mạng xảy cả.”
Hả! thật. Trương bộ đầu gượng gạo.
Mọi hàn huyên thêm một lúc! Thấy trời ngả về chiều, Cảnh Dung bèn : "Được , Phòng đại nhân cần tiễn nữa, mau xử lý hậu quả vụ án , bản vương mất thời gian nữa.”
Nói kéo Kỷ Vân Thư lên xe ngựa. Phòng Minh Tam và Trương bộ đầu tiễn thêm vài trăm mét, theo xe ngựa hướng về cổng thành Du Châu, bóng dáng ngày càng xa dần ánh nắng ban trưa...
Triệu Hoài dẫn theo của bám theo xe ngựa. Không nhanh chậm! Khi xe ngựa đến cổng thành thì bất ngờ dừng . Bên ngoài vọng tiếng của Lang Bạc: "Kỷ , Lý phu nhân tìm ngài.”
Kỷ Vân Thư vén rèm , thấy Ngọc Âm đang dìu Lý phu nhân bên trái cổng thành. Ngọc Âm mặc bộ y phục vải thô giản dị, trang điểm mặt cũng nhạt nhiều, trông như cô con gái nhà lành. Còn Lý phu nhân, gương mặt vốn hiền hậu phúc hậu, giờ đây dường như một đêm hằn lên bao nếp nhăn, già trông thấy. Cô vội xuống xe ngựa, bước tới.