NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 429: Trời đã sáng từ lúc nào
Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:51
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đó t.h.u.ố.c độc!”
Vân Đồng Dương kinh hoàng!
"Đệ cái gì? Không t.h.u.ố.c độc?”
Lý Minh Châu từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt xanh mét của Vân Đồng Dương, : "Đó chỉ là một bát t.h.u.ố.c mê bình thường thôi, hề bỏ độc . Đại ca, Đan Nhi chỉ là một đứa trẻ, nhẫn tâm tay , nhưng thì thể.”
“Đệ..."
Vậy là, con trai của Nhị đương gia Lưu Bang Phái năm xưa vẫn còn sống? Nói cách khác, oan hồn đòi mạng nào cả!
"Sau khi Đan Nhi ngất , đưa nó xuống núi, giao cho một gia đình nông dân nhận nuôi. Thoáng cái hai mươi năm trôi qua, nay nó cuối cùng cũng tìm đến báo thù. Đây là oan oan tương báo.”
Lý Minh Châu giọng trầm xuống, phủi tay áo, vỗ nhẹ đùi, bi thương : " nếu nó còn sống, thì nó là ai? Đang ở ? Những năm qua nó sống thế nào?"
Kỷ Vân Thư tiếp lời ông : "Những năm qua, thực sống hề . Từ nhỏ sống trong gia đình nông dân, cuộc sống túng thiếu vất vả. Cũng may thông minh, vô cùng nỗ lực. Cậu chăm chỉ sách, học rộng hiểu nhiều, lớn lên thi đỗ tú tài, quanh năm thư thuê cho dân nghèo. Một kỳ tài đức độ, ôn hòa khiêm tốn, tướng mạo đường đường, quả là một tài tử. mà..."
Ánh mắt cô thâm trầm hơn: "Dù năm xưa chỉ mới ba tuổi, nhưng tận mắt chứng kiến cha c.h.ế.t như thế nào. Mối thù g.i.ế.c cha đè nặng trong lòng, trở thành nút thắt tâm lý suốt bao năm. Cậu tìm kiếm nhiều năm, cuối cùng cũng kẻ thù g.i.ế.c cha đang ở . Trùng hợp hơn, cô nương Ngọc Âm ý định giả ma dọa , nên lợi dụng điểm . Vào đầu giờ Tý hôm , lẻn nhà nạn nhân, đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê tạo hiện trường giả nạn nhân treo cổ tự vẫn."
"Không, ...”
Vân Đồng Dương vẫn tin, cả rũ rượi đất, nhưng mắt thì trợn trừng. Như lồi cả ngoài! Chỉ trong vòng một canh giờ ngắn ngủi, coi như tuyên án t.ử hình. Không còn cơ hội phản bác.
Kỷ Vân Thư thở dài bi ai: "Cái nhân các ngươi gieo năm xưa, định sẵn sẽ trở thành cái quả trả ngày hôm nay.”
Mọi chỉ trố mắt , dỏng tai , nhưng ý tứ bên trong thì vẫn lờ mờ hiểu lắm. Phòng Minh Tam sốt ruột bước xuống khỏi công đường, gạt mấy tiểu bộ khoái , đến bên cạnh Kỷ Vân Thư. Thì thầm hỏi: "Kỷ , vụ án coi như kết thúc ?”
Cô liếc Phòng Minh Tam: "Chẳng lẽ đại nhân hiểu ?”
“Hiểu sơ sơ, nhưng mà... hung thủ rốt cuộc là ai?”
“Đại nhân thử xem, công đường thiếu ai?"
Hửm? Thiếu ai? Phòng Minh Tam quanh một lượt! Thiếu ai nhỉ? Mắt ông kém, rõ lắm. Ngược Trương bộ đầu bỗng thốt lên kinh ngạc: "Đại nhân, Văn sư gia ở đây."
Thế là Phòng Minh Tam ngó nghiêng vài : “ thật, Lệnh Dương ? Lúc nãy chẳng nó ở Lý phủ ? Chẳng lẽ về cùng? Hay là xảy chuyện gì , đang yên đang lành ? Cũng chẳng ...”
Đang lẩm bẩm thì bỗng khựng , Phòng Minh Tam chợt nhận điều gì, mắt sáng rực lên, trợn tròn còn to hơn cả mắt Vân Đồng Dương, trong đầu ong ong mấy tiếng, môi run rẩy lắp bắp: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ là... là...”
Cố mãi vẫn thốt ba chữ "Văn Lệnh Dương". Không thể tin nổi! nhiều hơn cả là sự kinh hoàng.
Trên công đường vang lên tiếng xôn xao! Có kinh ngạc! Có ngơ ngác! Cũng thì thầm bàn tán: “Chuyện gì thế ? Hung thủ là Văn sư gia của chúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-429-troi-da-sang-tu-luc-nao.html.]
“Sao thể chứ? Văn sư gia thể là hung thủ , bình thường bảo ngài g.i.ế.c con gà còn chẳng dám, dám cầm d.a.o g.i.ế.c ? Không thể nào, thể nào...”
“ Kỷ cũng sẽ bậy , tự nhiên lôi Văn sư gia gì? Ta thấy Văn sư gia là hung thủ.”
“Đừng bậy, chúng cứ chờ xem .”
...
Phòng Minh Tam suýt nữa thì ngất xỉu, hai tay run rẩy giơ lên hạ xuống mấy mới thốt lời với Kỷ Vân Thư: "Kỷ , vụ án là chuyện lớn liên quan đến mạng đấy? Văn sư gia là lương thiện, trong huyện nha ai ai cũng khen ngợi, thể... thể là hung thủ ? Trong chuyện liệu hiểu lầm gì ?”
Ta tin, nhất quyết tin!
ánh mắt Kỷ Vân Thư vô cùng kiên định, là do Văn Lệnh Dương g.i.ế.c. lúc , Thời T.ử Khâm - đó Kỷ Vân Thư phái rõ - bước , nhét tay cô một vật, thì thầm một câu lặng lẽ lui . Vật trong lòng bàn tay cô lạnh lẽo! Cô , chỉ dùng đầu ngón tay mân mê vài cái cất tay áo. ...
Một nén hương ! Tại nơi ở của Văn Lệnh Dương. Trong phòng, Văn Lệnh Dương đang xếp bằng chiếu, mặc một bộ trường bào màu mực nhạt, tóc búi cao buộc bằng dây tím nhạt rủ xuống lưng chạm đất. Trên bàn mặt đặt một chiếc bình cao cắm một cành trúc thẳng tắp, đốt trúc nổi rõ. Bên cạnh là một ấm pha xong. Y cầm quai ấm, rót hai chén , đẩy một chén về phía đối diện. Như đang đợi ai đó!
Hương thơm ngát lan tỏa trong căn phòng đan bằng tre, hòa quyện với mùi tre trúc tạo cảm giác thư thái ấm áp. Bên ngoài, ánh bình minh đang từ từ leo lên, những tia sáng mờ ảo xuyên qua chiếu lên sàn nhà, lên bàn và lên y, lên mặt y. Y cụp mắt, tỉ mỉ chăm chút chén mặt. Một bóng xuất hiện ở cửa, che khuất một nửa luồng sáng vốn mờ ảo. Cuối cùng xuống đối diện y.
Kỷ Vân Thư xếp bằng, lưng về phía cánh cửa mấy rộng rãi. Chén mặt cô nước vẫn bốc lên nghi ngút, phả mặt và hàng mi cảm giác ấm áp. Văn Lệnh Dương ngạc nhiên sự xuất hiện của cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, ngước mắt cô. Cười ôn hòa: "Thấm thoắt trời sáng .”
Kỷ Vân Thư đáp: "Một đêm trôi qua, trời tự nhiên sẽ sáng.”
Lời của cả hai đều mang hàm ý sâu xa.
"Bên ngoài lạnh lẽo, từ nha môn tới đây chắc cũng lạnh , uống chén cho ấm.”
Y giơ tay mời. Người đàn ông như giống như một tia sáng dịu dàng! Khiến thấy vô cùng dễ chịu. Kỷ Vân Thư từ chối, bưng chén lên nhấp một ngụm nhỏ: “Trà tươi.”
“Vừa mới hái.”
“Trà Ninh Nhĩ?”
“Lưỡi của lợi hại thật, bình thường khác uống đoán mấy mới .”
“Đó là vì Văn sư gia cố ý thả một lá Ninh Nhĩ trong chén, nên tại hạ mới ."
Nhìn kỹ, quả nhiên trong chén còn bồng bềnh một lá Ninh Nhĩ xanh mướt. Văn Lệnh Dương vẫn ôn hòa. Kỷ Vân Thư đặt chén xuống, : "Văn sư gia lòng là Ninh Nhĩ, càng lòng nhiều chuyện hơn nữa.”
Dứt lời! Văn Lệnh Dương lập tức đáp , mà cầm ấm rót thêm một chút chén của cô, ngoài trời. Luồng sáng vốn mờ ảo giờ đây dần ửng hồng, trong khí thậm chí còn vương vấn ấm của buổi sớm mai. Y thản nhiên hỏi một câu: "Dựa mà thấy thế?”
Dựa mà thấy thế? Thú vị!