NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 422: Vết sẹo

Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:43
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Kỷ Vân Thư thèm để ý đến , Trương Hân Lan bắt đầu khó chịu. Cô đưa tay đẩy đẩy Kỷ Vân Thư: “Này, , ngươi điếc câm thế? Ta chuyện với ngươi mà thấy ? Nếu thấy trả lời lấy một câu, ngươi thế là bất lịch sự lắm hả?"

"Cô cũng thế là bất lịch sự ?”

Kỷ Vân Thư lên tiếng, liếc với vẻ mặt lạnh tanh: “Nếu cô lịch sự thì nên im, đừng phiền khác.”

“Ngươi bảo phiền á?”

“Trương cô nương, tại hạ nhiều, cũng phí lời với cô. Chỉ mong cô hiểu rằng, đời đa những kẻ c.h.ế.t sớm đều là những kẻ tự cho là đúng."

"Ngươi c.h.ử.i ?”

“Cô hiểu lầm , tại hạ c.h.ử.i , chỉ đang giáo d.ụ.c thôi. Nếu cô sửa cái tính nết của , kết cục gì thì tự gánh chịu, chẳng ai thương xót .”

“Ngươi...”

Trương Hân Lan tức đến xanh mặt! Cứng họng!

Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Còn nữa, tại hạ phá án dựa bản lĩnh chứ vận may. Nếu thực sự dựa vận may, thì hôm nay chẳng gặp Trương cô nương cô .”

Lời đầy ẩn ý. Trương Hân Lan tuy ngang ngược nhưng ngốc! Ý trong câu hiểu quá rõ. Kỷ Vân Thư đang bảo gặp là xui xẻo.

tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng thể động thủ đ.á.n.h , cảm giác như ai bóp nghẹn cổ họng, thốt nên lời. Suốt chặng đường còn , cô chỉ ấm ức trong lòng! Đến Thủy Nguyệt Cư, cô ôm cuộn tranh nhảy xuống xe ngựa, lao thẳng trong. Kỷ Vân Thư cũng cùng Trương bộ đầu bước .

Bên trong Thủy Nguyệt Cư, đập mắt là một sảnh lớn! Xung quanh bao bọc bởi những bức tường đan bằng tre, tạo thành một gian vuông vức. Bên trong trải nhiều t.h.ả.m nghỉ ngơi, cả bàn nhỏ. Có đang nghỉ ngơi! Có đang ăn uống! Thoạt cứ tưởng là quán ăn. Cũng nét thú vị riêng.

"Ba vị đến dùng bữa tắm suối nước nóng ạ?”

Tiểu nhị đon đả chạy đón. Trương Hân Lan phịch xuống ghế, phẩy tay: "Ngươi trong báo với Văn sư gia là tìm.”

“Cô nương đến tìm ạ?”

“Vừa còn gì?"

"Được , gọi ngay đây.”

Tiểu nhị sang Trương bộ đầu và Kỷ Vân Thư, hỏi: "Vậy Trương bộ đầu và vị công t.ử ...”

Kỷ Vân Thư lên tiếng: "Phiền ngươi trong báo cho một vị công t.ử họ Mạc, cùng với Văn sư gia, chuyện quan trọng liên quan đến mạng , bảo nhất định ngay.”

Nói xong, cô xuống một chiếc ghế trống khác.

Tiểu nhị ngơ ngác! Gãi đầu gãi tai, chuyện gì thế ! Khách đến đây ăn thì cũng là để thư giãn gân cốt, hôm nay đến tìm thế . Thắc mắc một hồi, mới lê bước trong tìm .

Trương bộ đầu giữa, Trương Hân Lan, Kỷ Vân Thư. Haizz, nên với ai đây? Một bên là em gái ruột, một bên là Vương gia coi trọng, Phòng đại nhân mời về phá án. Đấu tranh tư tưởng một lúc lâu. Thôi thì... Hắn tự tìm một chỗ trống xuống, gọi một bát nước, ừng ực uống cạn. Ba chẳng ai với ai câu nào, cứ thế im lặng ở ba góc tạo thành hình tam giác. Trông cảnh tượng vài phần buồn !

Bên trong khu suối nước nóng! Hơi nước bốc lên nghi ngút, sương khói lượn lờ như chốn bồng lai. Con đường mòn rải đầy sỏi cuội uốn lượn dẫn lối, bao quanh từng hồ tắm và những hòn non bộ. Đàn ông quấn độc chiếc khăn tắm , hoặc thư thái ngâm trong nước nóng.

Ở khu hồ tắm thượng hạng sâu bên trong, một hồ nước rộng lớn bao quanh bởi những tảng đá cuội xếp chồng lên , bên ngoài còn một vòng bình phong chạm khắc tinh xảo. Tách biệt với "nhà tắm công cộng" bên ngoài! Và vô cùng yên tĩnh.

Bốn Cảnh Dung, Mạc Nhược, Vệ Dịch và Văn Lệnh Dương đang ngâm trong hồ, sảng khoái như lên tiên. Trên mặt nước còn thả nhiều cánh hoa hồng. Nhìn thôi thấy hưởng thụ .

Vệ Dịch ngâm lâu nên toát mồ hôi đầm đìa, từng tế bào như giãn , nóng hừng hực. Cậu bật dậy khỏi mặt nước, sờ sờ cánh tay, lồng ngực... Rồi sang với Mạc Nhược: "Mạc Nhược ca ca, nóng quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-422-vet-seo.html.]

Mạc Nhược gác hai tay lên bờ đá cuội, mặt đắp một chiếc khăn, từ từ gỡ xuống, liếc Vệ Dịch: “Nóng thì lên bờ một lúc.”

“Còn ?”

“Ta ngâm thêm chút nữa.”

Nói đắp khăn lên mặt.

Khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú của Mạc Nhược đỏ bừng vì nóng, liếc Cảnh Dung ở đằng xa, Văn Lệnh Dương. Ma xui quỷ khiến thế nào buột miệng hỏi một câu: "Đệ nhớ hồi xưa Tết đến mổ lợn, dẫn xem một . Trước khi mổ, đều thả con lợn thùng nước sôi ngâm cho mềm, mới chọc tiết. Chúng cũng giống mấy con lợn đó , ngâm thế lát nữa đem thịt hả?"

Vừa sợ hãi kinh hoàng! Gương mặt đầy dấu hỏi chấm. Hả! Ba còn đồng loạt gỡ khăn mặt xuống.

Cảnh Dung vo tròn chiếc khăn, ném thẳng Vệ Dịch. Có lẽ do dùng sức mạnh nên trúng tay trái Vệ Dịch, khiến loạng choạng ngã nhào xuống hồ. Tõm một tiếng! Uống mấy ngụm nước no bụng mới ngoi lên .

Ho sặc sụa mấy cái, hét lớn về phía Cảnh Dung: "Sao đ.á.n.h ?”

Cảnh Dung lạnh lùng , nhắm mắt , thèm chuyện. Đại gia đây sang chảnh, thèm chấp ngươi.

Mạc Nhược lên tiếng : "Tiểu Vệ Tiểu Vệ, ngươi thì cũng chẳng ai bảo ngươi câm .”

“Chẳng lẽ sai ?”

“Ngươi nghĩ ?”

Vệ Dịch quên béng chuyện ngã xuống nước, xuống hồ, nghĩ mãi sai chỗ nào. Rõ ràng là thế mà! Nhà ai mổ lợn mà chẳng dùng nước sôi trần qua!

Văn Lệnh Dương ôn hòa: "Vệ công t.ử cũng đáng yêu đấy chứ, bạn đồng hành thế cũng đỡ buồn tẻ.”

Mạc Nhược bĩu môi: "Văn sư gia sự lợi hại của lão tổ tông nhà .”

“Ồ? Sao thế?”

“Ngươi hỏi thì .”

Hắn hất cằm về phía Cảnh Dung.

Thế là Văn Lệnh Dương sang Cảnh Dung, chờ đợi câu trả lời. Cảnh Dung nỗi khổ khó mà! lúc , tiểu nhị chạy , ngoài bình phong gọi với : “Văn sư gia, bên ngoài tìm. Còn một vị công t.ử tìm Mạc công tử, là chuyện quan trọng liên quan đến mạng ."

Hửm? Quan trọng đến mạng ? Mạc Nhược ngẩng đầu hỏi: "Ai thế?”

“Không quen, là do Trương bộ đầu đưa đến, một nam một nữ.”

Văn Lệnh Dương phản ứng nhanh nhất: "Chắc là Kỷ đến , lẽ liên quan đến vụ án. Mạc công tử, e là cần giúp đỡ đấy.”

Mạc Nhược gật đầu!

Thế là bốn quấn khăn bước khỏi hồ. Vừa lau khô mặc quần áo. Cảnh Dung cầm lấy áo định mặc thì thấy Văn Lệnh Dương đang lưng lau , chú ý đến một vết sẹo eo y. Ánh mắt tối sầm : “Vết sẹo Văn sư gia, xem chừng là vết thương cũ nhỉ?"

Văn Lệnh Dương đưa tay sờ vết sẹo lưng, : "Phải, từ hồi nhỏ xíu, do nghịch ngợm thôi mà.”

Sắc mặt Cảnh Dung trở nên nghiêm trọng, nhưng che giấu kỹ. Không ai phát hiện điều bất thường.

 

Loading...