NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 42: Lăn cùng quả cầu của ngươi đi

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:52:38
Lượt xem: 458

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chăn bông gối đầu!

Bốn chữ như vén màn sương mù trong lòng Kỷ Vân Thư.

Trên dấu vết, chắc chắn là thứ gì đó mềm mại cho ngạt thở mà c.h.ế.t.

Đáng lẽ cô nghĩ sớm hơn mới !

Buông tha cho Loan Nhi đang ngơ ngác, cô cụp mắt xuống, ánh mắt sáng quắc ánh lên vẻ suy tư sâu xa.

"Tiểu thư chứ? Chẳng lẽ nô tỳ sai gì ạ?" Loan Nhi hỏi.

"Không em sai, mà là em nhắc nhở ."

"Nhắc nhở?"

Cô gật đầu, lẩm bẩm tính toán: "Một nếu c.h.ế.t tất nhiên, cơ bắp sẽ cứng hai ba ngày, kể cả c.h.ế.t do trúng độc cũng , nhưng..."

Đột nhiên bừng tỉnh!

Hiểu , hiểu hết , tất cả chuyện xâu chuỗi !

Vỗ tay một cái, cô reo lên: "Quả nhiên ông trời vẫn công bằng, lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt, kẻ nào trốn cũng thoát!"

Không đợi Loan Nhi kịp phản ứng, Kỷ Vân Thư sải bước cửa, định đến nha môn lật bản án. Đi vài bước mới nhớ đang mặc đồ nữ.

Một ngày đồ mấy , phiền phức thật!

Nếu ở thời hiện đại, cô thực sự sang Thái Lan một chuyến cho xong!

Đang định phòng đồ thì một quả cầu nhỏ lăn đến chân cô.

"Đừng động cầu của ."

Giọng chua loét vang lên.

Được , cầu của ngươi, là cầu của ngươi, lăn cùng quả cầu của ngươi !

Kỷ Vân Thư giơ chân đá một cái, quả cầu bay vèo lên, lăn mấy vòng rơi xuống bồn hoa đằng xa.

Chỉ thấy ảnh nhỏ bé của Kỷ Linh Chi lao tới, thấy quả cầu của đá bay thì trừng mắt Kỷ Vân Thư đầy hận thù, chạy nhặt lên.

Mặt xị xuống, chỉ Kỷ Vân Thư: "Tại ngươi đá cầu của ? Đây là tam ca cho , đá hỏng ngươi đền nổi ?"

Nhíu mày: "Đồ rơi viện của thì là của viện , chẳng lẽ đồ của đá ?"

Nhãi ranh, ngươi mà còn già mồm, đá cả ngươi ngoài tin ?

Kỷ Linh Chi hừng hực khí thế, hung hăng : "Đồ hổ, rõ ràng là tam ca cho , thành đồ của ngươi bao giờ?"

Khuôn mặt non nớt xinh xắn nhưng toát lên vẻ độc ác hợp tuổi chút nào.

Khó coi vô cùng!

"Lười đôi co với ngươi, nhặt cầu thì mau ."

Mau cút cho khuất mắt!

Nói xong, Kỷ Vân Thư về phía phòng , đến nha môn lật bản án quan trọng hơn.

cái đồ khó ưa Kỷ Linh Chi dễ bỏ qua như .

Thân hình nhỏ bé chắn ngay mặt Kỷ Vân Thư, ngẩng đầu lên, trưng bộ mặt hung dữ: "Vừa nãy ngươi đá cầu của , ngươi xin ."

"Tránh , rảnh đùa với ngươi."

"Ngươi xin thì tránh."

Kỷ Vân Thư định đẩy con bé , nhưng sợ thương nên dám dùng sức. Ngược nó đẩy một cái, chân vững, cộng thêm đế giày tuyết trơn trượt.

Người loạng choạng ngã .

Cứ tưởng sẽ ngã chổng vó, ai ngờ vai và eo ai đó đỡ lấy, chống đỡ cơ thể sắp đổ của cô.

"Vân Thư, chứ?"

Giọng như dòng suối mát rót tai Kỷ Vân Thư.

Giọng của Kỷ Uyển Hân lúc nào cũng dễ như !

Đứng vững , cô sang , gương mặt tinh tế của Kỷ Uyển Hân ở ngay gần trong gang tấc.

Người phụ nữ đúng là như tranh vẽ.

Nhiều lột tấm da đó nghiên cứu một phen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-42-lan-cung-qua-cau-cua-nguoi-di.html.]

Lúc , Loan Nhi thấy tiếng động bên ngoài chạy xem, thấy cảnh tượng thì giật . Thấy tiểu thư nhà sắp ngã, dựa Kỷ Uyển Hân, bèn vội vàng chạy tới đỡ lấy tay Kỷ Vân Thư.

"Tiểu thư chứ?"

Kỷ Vân Thư lắc đầu.

"Nhị tỷ, tỷ che chở cho ả gì? Cái đồ con hoang ngã c.h.ế.t cho rảnh nợ." Kỷ Linh Chi thấy , oán hận .

Kỷ Uyển Hân thu bàn tay thon dài vai Kỷ Vân Thư, vẻ mặt bình thản về phía Kỷ Linh Chi.

Kỷ Linh Chi tưởng nhị tỷ yêu quý nhất của định xoa đầu an ủi.

Nào ngờ...

Chát...

Một cái tát giòn giã giáng xuống khuôn mặt non nớt của Kỷ Linh Chi.

"Ai dạy cái thói hỗn hào hả? Vân Thư là tỷ tỷ của , cũng là bề của , thể những lời như thế? Thầy giáo dạy đối nhân xử thế vô lễ ?"

Tiếng mắng mỏ kèm với tiếng bạt tai!

Kỷ Uyển Hân vốn hiền lành, nay bỗng trở nên nghiêm khắc như khiến đều sợ hãi.

Kỷ Linh Chi ôm má nóng rát, trừng to mắt.

Từ khi nhận thức đến giờ, nhị tỷ là thương nó nhất, bao giờ đ.á.n.h mắng nó, hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c gì ?

"Nhị tỷ? Tỷ đ.á.n.h ?" Nó hiểu, tức giận.

Kỷ Uyển Hân hai tay đặt bụng, vẫn giữ vẻ đoan trang: "Muội từ nhỏ nuông chiều, tính tình ngày càng quái đản. Mẹ sinh xong thì mất, cha dạy, tổ mẫu quản, cho học cũng chịu , suốt ngày quậy phá với tam ca , học một bụng xa!"

Chà!

Câu thốt từ miệng kiệm lời như Kỷ Uyển Hân, thực sự khiến Kỷ Vân Thư choáng váng!

Sao cô nhận một tỷ tỷ tài sắc vẹn , ăn sắc sảo thế nhỉ!

Kỷ Linh Chi tức đến run , vô cùng phục, bĩu môi, trút hết cơn giận ánh mắt sắc lẹm, lườm nguýt Kỷ Uyển Hân chĩa mũi dùi sang Kỷ Vân Thư.

"Tại ngươi hết, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."

Nói xong, nó lao tới chỗ Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư nhanh tay lẹ mắt, kéo Loan Nhi né sang một bên khiến con bé vồ hụt.

Có lẽ do sàn đá trơn trượt vì tuyết, cộng thêm đôi giày thêu đế bằng của Kỷ Linh Chi trơn, nên phanh kịp, lao thẳng bồn hoa.

Rầm...

Chậu hoa vỡ tan tành, hình nhỏ bé ngã sóng soài lên .

"Linh Chi!"

Kỷ Vân Thư động lòng trắc ẩn, lao tới kéo con bé dậy.

Kỷ Uyển Hân phía cũng sợ ngây !

Do chống tay lên mảnh sành vỡ, lòng bàn tay Kỷ Linh Chi cứa hai đường, m.á.u tươi chảy ròng ròng xuống đất.

Nó òa nức nở!

vẫn quên đẩy Kỷ Vân Thư .

"Ta ghét ngươi, hận ngươi, cho ngươi chạm , tay của ..."

"Loan Nhi." Kỷ Vân Thư gọi gấp: "Mau, đưa Tứ tiểu thư phòng bôi thuốc."

"Vâng."

Loan Nhi tiến lên, Kỷ Linh Chi đá một cái nương tình chân Loan Nhi.

"Cút ."

Nhãi ranh, sức lực cũng lớn phết!

Kỷ Vân Thư nghiêm mặt quát: "Nếu tay phế thì cứ tiếp tục loạn ."

Nó mặc kệ, mắng: "Ta sẽ mách cha, bảo các bắt nạt , cha g.i.ế.c hết các , hận các ."

Nói xong, nó xòe đôi tay đầy máu, chạy khỏi viện gào .

Này , cầu của ngươi cần nữa ?

...

 

Loading...